Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:04:48
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Nam suy nghĩ: “Xem phim ?” Lại hỏi: “Hay là cậu muốn về ngủ bù? Đã ăn cơm ?”

Từ Nhĩ nói xem phim, cũng nói ngủ bù là ăn cơm, rõ ̀ng là cậu muốn nói rồi lại thôi, nói gì nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào một phương hướng bên trái.

Nhìn theo ánh mắt của Từ Nhĩ, Trần Nam quét mắt: “Nhìn ai đó?”

Từ Nhĩ ̣m dừng một lát, nói: “Tống Thụy Trì.”

“Tống Thụy Trì?” Trần Nam lại lần nữa nói: “Em trai cậu tới à?”

Từ Nhĩ lắc đầu: “Không phải em trai mình.”

Trần Nam: “Không phải em trai cậu thì là ai? Bản Tống Thụy Trì à?”

Từ Nhĩ lại ̣m dừng thêm một chút rồi mới nói: “Mình hoài nghi là vậy.”

Trần Nam kinh ngạc: “Thật giả?”

Vì lại có một đoạn đối thoại như vậy?

Tên mạng của em họ Từ Nhĩ, Từ Thần, là “Tống Thụy Trì của Hội Trạch”.

Đương nhiên, người nhìn thấy cái tên này nhất ̣nh sẽ hỏi, Tống Thụy Trì là ai?

Vì thế em trai sẽ rất nhanh mà đưa một số hình ảnh của Tống Thụy Trì, còn hỏi đẹp trai chứ?

Bạn bè xem ảnh xong thì đều trả lời một câu cố ̣nh, đẹp.

Vì thế lại ngay đó, em họ sẽ nói, đúng , đẹp trai giống mình vậy.

Trong tình huống bình thường, em họ thật sự đẹp trai.

mấy người bạn xem ảnh của Tống Thụy Trì xong đều rất khó mà trả lời rằng, cút , đẹp hơn cậu nhiều.

Theo em họ nói, Tống Thụy Trì này có chút danh tiếng trong giới, làm điêu khắc gỗ cùng vẽ tranh, còn phòng làm việc gì gì đó, thi đấu gì gì đó, thưởng gì gì đó, cái này cái .

Còn về việc là giới gì, ai hỏi, có lẽ chính là giới của những nghệ thuật gia.

Ánh mắt Trần Nam tiếp tục tìm kiếm, còn muốn hỏi ở thì giây tiếp theo đã thấy được.

Bên cạnh một chậu cây xanh cách đó xa, ở vị trí sát bên cửa sổ, chỗ ngồi bên trong là một người đàn ông tóc quăn.

Theo lý mà nói, Từ Nhĩ cùng Trần Nam chỉ từng nhìn thấy ảnh chụp của Tống Thụy Trì, có khả năng gặp được một người như vậy ở một tiệm cà phê như vậy, vào một buổi trưa như vậy.

khi hai người thu hồi tầm mắt rồi nhìn một cái lại đều nhìn thấy một câu trong mắt : Hình như đó thật sự là Tống Thụy Trì.

Đẹp trai là một chuyện, chỉ liếc mắt một cái là có thể cảm nhận được khí chất của người đàn ông , còn có mầm mống nghệ thuật người hắn.

Có một thời gian, em họ còn từng để tóc quăn như vậy, nhưng đến hai ngày đã ép thẳng. Chỉ có thể nói, kiểu tóc này phải thứ mà người bình thường có thể khống chế được.

“Thế nào đây?” Trần Nam mở miệng trước.

Từ Nhĩ: “Cái gì thế nào?”

Trần Nam: “Đi lên xin chữ ký cái gì đó, tặng cho em trai cậu, em trai cậu sẽ phát điên cho xem.”

Từ Nhĩ suy nghĩ nửa giây: “Có lý.”

Nói là .

Từ Nhĩ nhấp một ngụm cà phê rồi đứng lên.

Từ trước đến nay, Từ Nhĩ luôn ngại giao tiếp, cậu đột nhiên đứng lên như vậy là việc Trần Nam thể ngờ tới.

Đương nhiên, Từ Nhĩ cũng biết bản bị làm , càng hoài nghi bản bị làm , chỉ cảm thấy nếu lấy được chữ ký của Tống Thụy Trì đưa cho em trai thì sẽ rất ngầu.

Cho nên chờ Trần Nam phản ứng lại, cậu đã về phía bên .

Trần Nam chạy nhanh theo, hai người vòng qua bức ngăn thấp của tiệm cà phê, vài bước đã đến.

Nói thật, đột nhiên như vậy, có chút xấu hổ.

Đương nhiên là Từ Nhĩ cũng cảm giác được, cho nên mới vừa dừng lại, cậu đã dùng khuôn mặt tươi cười đối đầu với bốn con mắt đầy nghi hoặc.

phải, là hai con mắt.

Người có thể là Tống Thụy Trì đang ngồi ở bên trong nhìn Từ Nhĩ, cúi đầu nhìn máy tính bảng, giống như nhìn thấy cái gì.

Cũng được.

Bớt một nửa sự xấu hổ.

Phía Từ Nhĩ có Trần Nam, lá gan Trần Nam lớn hơn một chút, mấy năm nay bên ngoài, có tình huống nào mà Trần Nam giải quyết được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-2.html.]

vào lúc này, Trần Nam lại động.

Từ Nhĩ cũng biết phải làm gì, chỉ đành cười.

“Xin chào.”

Cuối cùng vẫn là đối phương mở miệng trước, người này ngay từ đầu đã đối diện với Từ Nhĩ, nở nụ cười vô cùng hòa ái, còn ngẩng đầu lên một chút: “Có phải chúng đã từng gặp ở rồi ?”

Nói xong, người ngồi bên trong rốt cuộc cũng có động tĩnh.

Cũng vào giờ khắc này, Từ Nhĩ xác ̣nh hắn là Tống Thụy Trì.

Ừm, thấy rõ hơn rồi, còn đẹp trai hơn trong ảnh chụp.

Động ́c của Tống Thụy Trì rất nhanh, chỉ nâng cằm lên, nhẹ nhướng mí mắt, đối diện với tầm mắt của Từ Nhĩ.

Sau đó rất nhanh, có lẽ còn đến một giây, hắn đã rũ mắt xuống.

lại rất nhanh, hắn lại ngẩng đầu lên.

Lần này đối mặt rất rõ ̀ng, cả khuôn mặt của Tống Thụy Trì đều sang đây.

Cũng là vào lúc này, cuối cùng đầu óc của Từ Nhĩ cũng nói với cậu, tới xin chữ kỹ, vậy giấy bút ?

“Thật quen mắt.” Người đàn ông bên cạnh Tống Thụy Trì tiếp tục nói: “Tiểu soái ca, …”

Đối phương nói xong, bả vai đã bị Tống Thụy Trì đè lại.

“Làm vậy?” Tống Thụy Trì mở miệng, hắn hỏi Từ Nhĩ: “Có việc ?”

Từ Nhĩ dừng một chút, có phần quen tai.

Từ Nhĩ nhịn được mà nuốt nước miếng, cậu liếc mắt thấy cái gì, vì thế hề suy nghĩ mà nói: “Anh uống cái gì vậy?”

Vừa nói xong, bốn đôi mắt đều dừng ly nước vốn có ai động vào bàn.

“Latte.” Tống Thụy Trì trả lời.

Từ Nhĩ: “À.”

Lúc này, Từ Nhĩ được một tiếng cười rất nhạt đến từ người bạn của Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì hỏi: “Cậu muốn à?”

Từ Nhĩ lắc đầu: “Không cần, có.”

“...”

Cái gì mà lung tung rối loạn vậy?

Từ Nhĩ càng luống cuống: “Cái .”

Cũng biết nên cái gì, cậu dùng ánh mắt xin giúp đỡ từ Trần Nam.

Trần Nam liếc nhìn túi của Từ Nhĩ, Từ Nhĩ lập tức nhận được tín hiệu, ý tưởng chợt lóe, cầm điện thoại mở ghi chú.

Đúng! Ký tên điện tử!

Cũng phải là thể.

“Chính là…”

Từ Nhĩ lại lần nữa nở nụ cười, đôi mắt cong cong nhìn Tống Thụy Trì, cũng đưa điện thoại .

Tầm mắt của Tống Thụy Trì rời khỏi đôi mắt của Từ Nhĩ, dừng chiếc điện thoại.

Từ Nhĩ lại đưa qua một chút: “Không biết có tiện .”

Ngay khi Từ Nhĩ cho rằng Tống Thụy Trì sẽ nhận lấy điện thoại, cậu lại thấy hắn cúi đầu.

Hắn cầm điện thoại bàn lên, nhanh chóng ấn vài cái.

Bởi vì Từ Nhĩ đang đứng nên thấy được Tống Thụy Trì ấn mở phần quét mã của WeChat.

Tống Thụy Trì cũng đưa điện thoại qua, cùng lúc đó, người bạn của Tống Thụy Trì để lộ biểu cảm kinh ngạc.

Đầu óc của Từ Nhĩ lập tức hiện lên một tiếng “A!”, ngón tay của cậu nhanh chóng chuyển sang phần ghi chú, nhanh chóng mở mã QR trong WeChat của mình, một lần nữa đưa qua.

“Tích.”

Âm thanh thanh tịnh vang lên trong khí.

 

Loading...