Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 150
Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:36:11
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Nhĩ ngượng ngùng cười rộ lên: “Không phải là em theo đuổi ?”
Vì thế Tống Thụy Trì hỏi: “Em theo đuổi bao lâu?”
Tống Thụy Trì âm dương quái khí như vậy, Từ Nhĩ cũng lúng túng.
Tiện đà nhớ lại một chút, càng lúng túng hơn: “Ba, hai ngày?”
Tống Thụy Trì nhíu mày, biểu tình khổ sở: “Theo đuổi lâu quá .”
Từ Nhĩ véo cánh tay Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì tiếp tục: “Nếu phải đúng lúc công ́c, em cảm thấy em sẽ theo đuổi bao lâu?”
Từ Nhĩ cảm thấy...
Họ sẽ ở bên luôn.
Từ Nhĩ: “Haha.”
Từ Nhĩ vẫn hỏi: “Cho nên lúc trước đó là đang theo đuổi em à?”
Từ Nhĩ có thể cảm nhận được hai mắt Tống Thụy Trì tối sầm lại.
Tống Thụy Trì: “Đương nhiên phải rồi bảo bảo, đang làm đệ với em đó.”
Từ Nhĩ nở nụ cười, dùng sức nắm cánh tay Tống Thụy Trì: “Anh phiền quá .”
Tống Thụy Trì né, ngược lại là thò đầu qua.
Từ Nhĩ vừa ̣nh cúi đầu, cửa phòng đã bị đẩy , Từ Nhĩ dịch xa 100 mét.
Lúc này họ đang ở hậu trường một hoạt động, Tống Thụy Trì lại là khách mời.
Mỗi ngày đều phải làm khách mời nhiều như vậy.
“Tống lão sư.” Người vừa tới thấy được cái gì lạ thường, cúi đầu nhìn điện thoại: “Mời tới bên này, sắp lên sân khấu rồi.”
Tống Thụy Trì đứng lên: “Được.”
Lần này có Từ Nhĩ cùng, Tống Thụy Trì ở lại hoạt động này rất lâu.
Khi kết thúc còn kéo Từ Nhĩ chụp ảnh chung, ăn cơm cũng dẫn theo Từ Nhĩ, phận của Từ Nhĩ trở thành ai cũng hiểu trong lòng nhưng nói , mọi người tới kính rượu cũng sẽ thuận tiện cụng ly với Từ Nhĩ.
Nhiệm vụ đầu tiên của Từ Nhĩ trong hôm nay là cùng Tống Thụy Trì, nhiệm vụ thứ hai là nhìn Tống Thụy Trì uống rượu.
Trở về thì Từ Nhĩ sẽ lái xe.
Bởi vì số lần lái xe nhiều nên rất chậm, như rùa, hơn 40 phút mới về đến nhà.
Hai người tắm rửa rồi cùng lên giường.
Hơn 11 giờ, Từ Nhĩ nhận được tin chuyển khoản của chủ nhà, là tiền cọc lúc trước của cậu.
“Kết thúc rồi.” Từ Nhĩ nói câu này.
Tống Thụy Trì hỏi: “Cái gì kết thúc?”
Từ Nhĩ đưa điện thoại cho Tống Thụy Trì xem: “Bắt đầu những ngày tháng được Tống lão sư thu lưu.”
Tống Thụy Trì: “Rất tốt.”
Từ Nhĩ ủy khuất: “Cũng biết về bị Tống lão sư bắt nạt thì có thể .”
Tống Thụy Trì bật cười: “Anh bắt nạt em khi nào?”
Từ Nhĩ tai điếc mắt ngơ, còn kéo chăn lên: “Chỉ có thể khóc trong chăn thôi.”
Tống Thụy Trì xốc chăn lên, nắm lấy cằm Từ Nhĩ: “Thích diễn?”
Từ Nhĩ tiếp tục diễn, khóc cho Tống Thụy Trì xem.
Tống Thụy Trì nhướng mi: “Diễn cái khác.”
Từ Nhĩ: “Diễn cái gì?”
Tống Thụy Trì tiến lại gần Từ Nhĩ, nói bên tai cậu: “Nghe chỉ huy.”
...
Không biết vì , đêm nay Từ Nhĩ có chút muốn ngủ.
Tinh thần hưng phấn, ghé vào giường trống, đợi Tống Thụy Trì tắm rửa xong.
Từ Nhĩ đầu óc trống trơn mà đầu xem Tống Thụy Trì, nhìn hắn lấy áo, mặc áo, lấy quần, mặc quần.
Từ Nhĩ chớp chớp mắt, cầm điện thoại xem, hiện ̣i là hơn 3 giờ.
Đúng lúc mùa đông đêm dài ngày ngắn, là...
“Tống Thụy Trì.” Từ Nhĩ hỏi: “Ngắm mặt trời mọc ?”
Tống Thụy Trì hỏi: “Hiện ̣i?”
Từ Nhĩ: “Ừm.”
Tống Thụy Trì cũng thấy bất ngờ vì đề nghị này của Từ Nhĩ, hắn hỏi: “Đi ngắm?”
Từ Nhĩ: “Em nghĩ xem.”
Tống Thụy Trì để Từ Nhĩ suy nghĩ, hắn nói: “Ngọn núi .”
Từ Nhĩ lập tức biết Tống Thụy Trì nói về nơi họ lần đầu gặp , đôi mắt cũng lập tức sáng lên: “Được đó được đó.”
Được đó được đó.
Sao Từ Nhĩ lại nghĩ tới chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-150.html.]
Thật quá tốt rồi.
Nói là .
Tống Thụy Trì vừa mới mặc quần áo xong, lại phải .
Bên ngoài lúc ̣ng sáng rất lạnh, hai người đều bọc kín mít.
Từ lúc đưa kiến nghị đến khi lên xe chỉ mất 8 phút.
Tống Thụy Trì khởi động xe, Từ Nhĩ quen cửa quen nẻo mà mở một bài hát tiếng Anh năng động, Từ Nhĩ giơ tay lên theo tiết tấu: “Go go go!”
Tống Thụy Trì cười cười: “Xuất phát!”
Từ Nhĩ: “Xuất phát!”
Bởi vì có âm nhạc làm bạn, Từ Nhĩ càng thêm hưng phấn, căn bản biết buồn ngủ là cái gì.
Trên đường, cậu cũng hỏi Tống Thụy Trì: “Người lần đó than vãn là Thạch Tử Diệc nhỉ?”
Tống Thụy Trì gật đầu: “Ừm.”
Từ Nhĩ: “Anh ấy vậy mà là nguyện ý .”
Tống Thụy Trì: “Ai bảo cậu ấy ngủ ở nhà chứ.”
Từ Nhĩ lập tức hiểu .
Từ Nhĩ: “Vậy bầu khí đường của hai người như thế nào?”
Tống Thụy Trì muốn nhớ lại: “Rất muốn giết cậu ấy.”
Từ Nhĩ nở nụ cười: “Hả? Anh ấy làm ?”
Tống Thụy Trì: “Rất tiêu cực, rất đau khổ, rất oán giận.”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Vẫn là em tốt, ông trời ơi, Từ Nhĩ lại tốt như vậy chứ?”
Tống Thụy Trì nở nụ cười: “Đúng vậy.”
Xe hơn một giờ thì đến ̉nh núi.
Dường như vẫn giống như cũ, dường như cái gì cũng đã đổi.
“Ôi.” Sau khi xuống xe, Từ Nhĩ phát hiện: “Thật trùng hợp, chỗ đỗ xe chính là chỗ lần trước em đõ.”
Tống Thụy Trì: “Vì em lại cảm thấy đang cố ý chứ?”
Từ Nhĩ lập tức bừng tỉnh, nhưng vẫn hoài nghi: “Thật ?”
Tống Thụy Trì nói: “Từ Tiểu Nhĩ, đời này có nhiều sự trùng hợp như vậy .”
Vì thế Từ Nhĩ lớn gan hơn: “Vậy ngày đó ngắm mặt trời mọc ngắm em nhiều hơn?”
Tống Thụy Trì: “Ngắm mặt trời mọc nhiều hơn.”
Từ Nhĩ: “...”
Tống Thụy Trì thấp giọng nở nụ cười, hắn ôm lấy Từ Nhĩ: “Cứ nhìn em thì chẳng phải là quá biến thái ?”
Từ Nhĩ bĩu môi: “Vậy cũng đúng.”
Tới sớm một chút.
Hai người nói chuyện một hồi, trời vẫn xám xịt.
cũng phải quá sớm, thêm một lát nữa là mặt trời ngóc đầu rồi.
Tống Thụy Trì tìm được vị trí chụp ảnh Từ Nhĩ lần trước, tìm vài viên đá kê điện thoại cùng Từ Nhĩ chụp một bức ảnh bóng lưng.
Sau đó là một bức chính diện chụp họ cùng với mặt trời.
Sau đó là một bức Từ Nhĩ hôn lên mặt Tống Thụy Trì.
Sau đó là một bức họ hôn môi.
Toàn bộ khoảnh khắc mặt trời mọc đều đang chụp ảnh, biết rốt cuộc họ tới ngắm mặt trời mọc là làm gì.
Chờ đến khi hồi phục tinh thần, mặt trời cũng đã lên cao rồi.
Rốt cuộc cũng an tĩnh mà ngồi xuống, Từ Nhĩ bắt đàu có chút buồn ngủ mà ngáp một cái.
“Ngồi 5 phút rồi .” Từ Nhĩ nói.
Tống Thụy Trì: “Được, Từ .”
Từ Nhĩ dựa vào vai Tống Thụy Trì, đột nhiên có ý tưởng, dùng tay làm micro, đặt dưới môi Tống Thụy Trì: “Phát biểu một chút .”
Tống Thụy Trì suy nghĩ, cầm lấy tay Từ Nhĩ: “Vĩnh viên yêu Tống Thụy Trì.”
Từ Nhĩ nở nụ cười: “Ai vĩnh viễn yêu Tống Thụy Trì?”
Tống Thụy Trì nói lời nào, mà đem nắm tay micro của Từ Nhĩ chuyển đến dưới môi Từ Nhĩ.
Vậy được rồi.
“Từ Nhĩ vĩnh viễn yêu Tống Thụy Trì.” Từ Nhĩ nói.
Nói xong, Từ Nhĩ dời nắm tay micro : “Đến .”
Tống Thụy Trì: “Anh cái gì?”
Từ Nhĩ giơ nắm tay lên, giả bộ đánh người.
bị Tống Thụy Trì bắt được.
“Anh cũng yêu em.” Tống Thụy Trì nói.
~ CHÍNH VĂN HOÀN ~