Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:35:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Thụy Trì cầm lấy tay Từ Nhĩ, an ủi: “Bảo bảo, em phát hiện điểm sáng của mình.”

Từ Nhĩ suy nghĩ một chút: “Xem là vậy .”

Tống Thụy Trì: “Cảm thấy chính mình có ưu điểm ?”

Từ Nhĩ lắc đàu: “Em có ưu điểm. Chiều cao là ưu điểm, thành tích là ưu điểm, diện mạo cũng là ưu điểm. Năng lực học tập của em rất tốt, năng lực làm việc của em cũng mạnh, những mặt khác hẳn là cũng có một chút.”

Nói xong, cậu cười hehe với Tống Thụy Trì.

Những thứ này hoàn toàn thuộc về phạm trù khoa khoang, nếu người bên cạnh phải Tống Thụy Trì, Từ Nhĩ nhất ̣nh sẽ nói được.

Tống Thụy Trì: “ em lại cảm thấy, tuy rằng những ưu điểm này rất tốt, nhưng cũng phải chỉ mình em có.”

Từ Nhĩ gật gật đầu: “Đúng vậy, thật hiểu em.”

Tống Thụy Trì: “Được, tiếp theo tới nói.”

Từ Nhĩ hiệu mời nói.

Tống Thụy Trì cười: “Em lớn lên cùng chính , suy nghĩ của em cũng trưởng thành theo thời gian, nên em coi tam quan của là điều hiển nhiên, nhưng thật , Từ Nhĩ, chúng quý giá.”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Anh có thể cảm nhận được điểm khác biệt của em ?”

Tống Thụy Trì: “Đương nhiên là có thể.”

Từ Nhĩ: “Khác ở chỗ nào?”

Tống Thụy Trì: “Không nói xe, ngay từ lúc chúng bắt dầu nói chuyện phiếm, mỗi một lời nói của em đều khác những người khác.”

Từ Nhĩ: “Hửm?”

Tống Thụy Trì: “Đổi lại thành bất luận người nào khác, chắc chắn cuộc đối thoại giống như của và Từ Tiểu Nhĩ cũng sẽ phát sinh.”

Từ Nhĩ đưa tay giả làm micro, đặt trước miệng Tống Thụy Trì: “Tống , mời bắt đầu lời thổ lộ của .”

Tống Thụy Trì nở nụ cười.

Tống Thụy Trì tin tưởng, vào khoảnh khắc này, Từ Nhĩ cũng hiểu được.

Cậu hiểu sự khác biệt mà Tống Thụy Trì biểu đạt, cũng nhìn được phương hướng của Tống Thụy Trì.

“Tính cách của em rất hào phóng, cũng giống như mẹ nói vậy, rất chân thành.” Tống Thụy Trì nói rất cụ thể: “Chân thành phải là vì em cẩn thận giải thích, mà là thái độ của em, thái độ khi ở cạnh người khác, đã cảm nhận được từ ngày quen biết em rồi.”

Tống Thụy Trì nói: “Từ Nhĩ, đôi mắt của em biết nói.”

Vì thế Từ Nhĩ chớp mắt với Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì tiếp tục: “Khi em ở bên , cho dù làm gì, đúng là sai, em sẽ vĩnh viễn đưa lời phản hồi chính diện.”

Từ Nhĩ nói: “Đó là bởi vì thực sự tốt, đúng sai chỉ là khách quan thôi.”

Tống Thụy Trì cười: “Em xem .”

Từ Nhĩ cũng nở nụ cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-148.html.]

Tống Thụy Trì tiếp tục: “Ở bên em thực sự rất thoải mái, cho dù là chuyện đơn giản phức ̣p, chỉ cần là em, liền rất yên tâm, chính em cho dũng khi có thể tin tưởng em vô điều kiện.”

Từ Nhĩ mím môi cười: “Anh thật sự biết cách nói.”

Tống Thụy Trì: “Nếu phải thật lòng thì cũng nói được gì.”

Từ Nhĩ vô cùng đắc ý: “Anh chính là biết cách nói.”

Tống Thụy Trì tiếp tục: “Anh thích sự khác biệt của em, thích sự khác biệt của em khi em ở bên , thích sự khác biệt của khi chúng ở bên .”

Tống Thụy Trì nắm cằm Từ Nhĩ: “Từ Tiểu Nhĩ, em còn muốn làm gì để thích hơn nữa đây?”

Từ Nhĩ: “Anh nói như vậy, em thật đúng là tốt quá .”

Tống Thụy Trì: “Vui vẻ ?”

Từ Nhĩ vui vẻ đến mức chu môi lên: “Anh nói xem.”

Thanh âm của Tống Thụy Trì cũng đổi: “Từ Tiểu Nhĩ thật tốt quá , có phúc phần gì vậy chứ.”

Từ Nhĩ bị trêu đến mức cười còn thấy mắt, cả người lâng lâng: “Đúng đó đúng đó.”

“Ngược lại là em.” Tống Thụy Trì nói: “Anh cảm thấy ai ở bên cạnh em thì em cũng ổn.”

Từ Nhĩ “Wow” một tiếng: “Tống cũng có lúc tự tin.”

Tống Thụy Trì đặt tay lên tim: “Yêu cầu an ủi.”

“Anh cũng biết em phải với ai cũng như vậy mà.” Từ Nhĩ vừa nói vừa chọc lên vai Tống Thụy Trì: “Chỉ có thôi, Tống Thụy Trì, là làm em mỗi ngày đều nhớ mong.” Ngữ khí của Từ Nhĩ cũng đổi: “Không có em biết sống đây.”

Tống Thụy Trì: “Ừm, thoải mái.”

Từ Nhĩ nhíu mắt lại: “A! Em biết mà, đang gạt em nói những lời này.”

Tống Thụy Trì cười rất vui vẻ: “Anh có ?”

Từ Nhĩ: “Anh có! Anh giảo hoạt muốn chết.”

Hai người cứ như vậy nói chuyện phiếm, vô cùng bình yên, nói từ đầu này đến đầu của tiểu khu.

Từ Nhĩ nhĩ một chiếc lông vũ, được Tống Thụy Trì thổi ở giữa trung, tâm tình vô cùng tốt.

cậu vẫn bảo trì một phần lý trí, bởi vì Tống Thụy Trì nhân cơ hội muốn hôn Từ Nhĩ, Từ Nhĩ nhanh chóng trốn .

Chỉ là Tống Thụy Trì quá biết cách làm người khác vui vẻ.

Từ Nhĩ nhìn trái nhìn phải.

Bốn bề vắng lặng, đèn cũng sáng.

Cậu nhanh chóng giữ chặt Tống Thụy Trì, hôn lên miệng hắn một cái.

Tống Thụy Trì: “Bảo bảo của thật sự quá đáng yêu.”

Từ Nhĩ làm chuyện xấu xong thì thất thố: “Đúng đó đúng đó!”

 

Loading...