Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 138
Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:23:05
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Nhĩ cũng rót một ly cho mình, đó nói: “Hôm qua khi em ăn cơm trưa với mẹ, mẹ em dẫn theo một nữ sinh.”
Thiếu chút nữa Tống Thụy Trì đã nuốt được ngụm cà phê xuống.
Hắn nhìn Từ Nhĩ mà chỉ đặt ly xuống.
Từ Nhĩ tiếp tục: “Chính là người mà nói là em xem mắt đó, từng đến nhà em khi cháu ngoại của em một tuổi.”
Lúc này Tống Thụy Trì mới nhìn vào mặt Từ Nhĩ: “Em muốn nói cái gì?”
Từ Nhĩ suy nghĩ: “Không muốn nói cái gì, vốn cảm thấy cái này có gì đáng nói, cũng phải là xem mắt gì đó. Nữ sinh là y ́ của Bệnh viện Nhân Dân, giúp đỡ cho dì em, mẹ em bảo cô ấy đến ăn cơm chung, hơn nữa là em gặp mẹ em rồi mới phát hiện bà ấy dẫn theo cô ấy, đó em cũng nói với mẹ là về cần làm mấy cái này nữa.”
“ mà.” Từ Nhĩ ghé sát vào một chút: “Tống Thụy Trì, hôm nay em được một chuyện rất quá đáng.”
Vì thế kế tiếp, Từ Nhĩ dùng ngữ khí đặc biệt thể tưởng tượng mà kể chuyện của Tiểu Mẫn cho Tống Thụy Trì .
Nghe như là một cách chuyển đề ̀i đầy lạ lùng.
Tống Thụy Trì hiểu Từ Nhĩ muốn truyền đạt cái gì.
Rốt cuộc thì mấy ngụm cà phê này cũng ổn ̣nh ở trong miệng Tống Thụy Trì: “Em làm sợ muốn chết.”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Hả? Dọa cái gì rồi?”
Tống Thụy Trì cũng nói là dọa cái gì, chỉ nói: “Cho hôn một chút.”
Từ Nhĩ kịp từ chối thì đã bị kéo qua.
Mà với đầu óc này của Từ Nhĩ, cho đến khi Tống Thụy Trì tắm thì cậu mới đột nhiên “A!” một tiếng rất lớn.
Cậu suy nghĩ cẩn thận câu “Em làm sợ muốn chết” của Tống Thụy Trì là có ý gì.
Cho nên chờ đến khi Tống Thụy Trì ngoài, Từ Nhĩ chậm ̃i qua bám lên người Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì lui về nửa bước, đỡ lấy Từ Nhĩ.
“Nhiệt tình như vậy à?” Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ: “Đúng vậy.”
Tống Thụy Trì: “Muốn làm gì?”
“Muốn làm...” Từ Nhĩ hiểu: “A phải, chờ một chút rồi làm.”
Nói xong, khuôn mặt của Từ Nhĩ đỏ lên.
Cậu đang nói cái quỷ gì vậy chứ.
Tống Thụy Trì bị cách nói chuyện đứng đắn của Từ Nhĩ chọc cười.
Hắn ôm Từ Nhĩ đến bên giường, nửa quỳ đặt cậu lên giường, đó cũng lên theo.
“Sao vậy?” Tống Thụy Trì bóp cằm Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ kéo Tống Thụy Trì: “Vì vừa rồi nói em dọa ?”
Tống Thụy Trì chậm ̃i nở nụ cười: “Em nói xem?”
Từ Nhĩ: “Anh sẽ cho là em phản bội chứ?”
Tống Thụy Trì nhẹ nhàng buông tiếng thở dài: “Kỳ thật đã biết em ăn cơm với nữ sinh rồi.”
Từ Nhĩ kinh ngạc: “Hả? Sao lại biết?”
Tống Thụy Trì: “Người cho WeChat vào buổi thi đấu trước đó, cậu nhìn thấy em.”
Từ Nhĩ nghĩ lại, người làm việc ở trung tâm huấn luyện nghệ thuật thiếu nhi.
Từ Nhĩ: “Cậu nói cho biết à?”
Tống Thụy Trì: “Chụp ảnh hai người ăn cơm chung cho xem.”
Từ Nhĩ: “Cậu có bệnh gì vậy chứ.”
Tống Thụy Trì: “Anh đã xóa cậu rồi.”
Từ Nhĩ: “Vì hỏi em?”
Tống Thụy Trì: “Anh...”
Tống Thụy Trì hiếm khi bị ̣n lại.
Hắn cười, cúi đầu chôn vào vai Từ Nhĩ.
“Tin tưởng em, cho nên hỏi.” Tống Thụy Trì rầu rĩ nói: “Cũng muốn em nói về việc em ăn cơm với nữ sinh khác, bên cạnh còn có mẹ em.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng thật dài, có chút hiểu : “Tin tưởng em là đúng.”
Từ Nhĩ nói rất nghiêm túc, Tống Thụy Trì lại cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-138.html.]
Tống Thụy Trì: “Được.”
Từ Nhĩ: “Em phải bắt đầu phát biểu rồi.”
Tống Thụy Trì cười: “Phát biểu cái gì?”
Từ Nhĩ hắng giọng: “Khụ khụ.”
Tống Thụy Trì nghiêng người, chống đầu, dáng vẻ chăm chú lắng .
Từ Nhĩ: “Em vẫn nói với vào mấy ngày em để ý , em đã suy nghĩ cái gì.”
Tống Thụy Trì: “Chưa nói.”
Vốn là có gì đáng nói.
hiện ̣i phải nói.
“Vẽ dòng thời gian .” Từ Nhĩ vẽ một đường thẳng trung: “Khi ở ̀u cao tốc, nói cho em biết có người mình thích, nhưng lại nói là ai, cho nên kỳ thật khi đó em có chút thoải mái. Sau đó em nghĩ lại một chút, em cảm thấy em thoải mái, có thể là bởi vì thích người khác, có chút ghen.”
Từ Nhĩ nói, khuôn miệng chu lên.
Tống Thụy Trì cười: “Xin lỗi.”
“Cho nên tới mấy ngày .” Từ Nhĩ xòe tay , như muốn giới thiệu đàng hoàng: “Em suy nghĩ rất nhiều thứ.”
Tống Thụy Trì: “Mời Từ nói.”
“Đầu tiên, em nghĩ, tình cảm của em đối với là gì? Lúc đầu em cảm thấy em là đồng tính luyến ái.” Từ Nhĩ tiến vào hồi ức: “Bởi vì tình bạn cũng có hiện tượng ghen tuông mà.”
“Sau đó...” Từ Nhĩ trầm giọng: “Em nghĩ, tình cảm này của em là cái gì? Có phải là em đã quen với , hoặc là đối xử với em quá tốt nên em ỷ lại . Như vậy, nếu trở lại thời điểm quen biết thì sẽ như thế nào?”
Tống Thụy Trì: “Cho nên em mới để ý tới , gặp mặt, trả lời tin nhắn, bạo lực lạnh .”
Từ Nhĩ hehe hai tiếng.
Tống Thụy Trì: “Tiếp tục,”
“Tiếp tục.” Từ Nhĩ nói tiếp: “Em phát hiện , em đúng là rất thích Tống Thụy Trì.”
Từ Nhĩ nhếch miệng, đầu nhìn Tống Thụy Trì.
Đôi mắt của Tống Thụy Trì rất ôn nhu.
Vì thế Từ Nhĩ giả vờ khóc: “Không có em sống nổi.”
Tống Thụy Trì mím môi cười.
“Mấy ngày đó em còn suy nghĩ về một việc, là em có phải là đồng tính luyến ái .” Từ Nhĩ tiếp tục: “Việc này rất quan trọng, em phải suy nghĩ cẩn thận. Nếu chỉ là sự mới mẻ, nhất thời hứng khởi, xúc động linh tinh thì nhất ̣nh là tốt, đúng ?”
“Hơn nữa ngay từ đầu em còn có chút tiếp thu được, cảm thấy bản rất kỳ quái.” Từ Nhĩ nói: “ đó vài ngày gặp , em phát hiện bản hề buông xuống, mà lại đặc biệt nhớ .”
Nói đến đây, Từ Nhĩ có chút ngượng ngùng: “Đặc biệt muốn gặp , còn đặc biệt ủy khuất.” Cậu cười cười: “Em liền hiểu .”
“Em cũng cố chấp với chính mình nữa.” Từ Nhĩ đầu: “Hehe.”
Tống Thụy Trì xoa đầu Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ tổng kết: “Cho nên tin tưởng em là đúng.”
Tống Thụy Trì nở nụ cười sâu sắc: “Được.”
Từ Nhĩ lại hỏi: “Anh sợ em sẽ thẳng trở lại ?”
Tống Thụy Trì do dự: “Sợ.”
Từ Nhĩ cười: “Sẽ sẽ , em rất thích .”
Lời này cũng coi như thổ lộ.
Tống Thụy Trì căn bản có khả năng rung động.
Hắn cảm động muốn chết.
“Em thật biết nói.” Tống Thụy Trì nói những lời này, đỡ lấy mặt Từ Nhĩ: “Yêu em muốn chết, bảo bảo.”
Từ Nhĩ cười hehe.
Đầu quả tim của Tống Thụy Trì bị chọc trúng: “Em như vậy sẽ khóc đấy.”
Từ Nhĩ vui vẻ: “Mau khóc , em muốn xem.”
Tống Thụy Trì mới khóc.
Hắn chỉ hôn thôi.
Hôn rất mạnh, rất sâu, hôn đến mức Từ Nhĩ choáng váng nhức đầu.
Sau đó, lại bắt đầu!