Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:22:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Nhĩ lại tăng ca.

nghĩ ngày mai Tống Thụy Trì sẽ về, cậu hề cảm thấy bực bội khi tăng ca như thường ngày.

Buổi tối trở về tắm rửa xong, Từ Nhĩ thoải mái mà nằm lên giường với Soso, đó gọi video cho Tống Thụy Trì.

“Hello.” Cuộc gọi được chuyển tiếp, ngữ khi của Từ Nhĩ vô cùng vui vẻ.

rất nhanh liền biến thành: “Mẹ ơi.”

Tống Thụy Trì đang ở trong phòng tắm, hình ảnh chí mạng, người này đang khong mặc quần áo mà đánh răng.

Từ Nhĩ xoa đầu Soso: “Em xem ba em kìa.”

Ba của Soso cười, tìm một vị trí để đặt điện thoại xuống.

Với góc này, Từ Nhĩ hoài nghi là Tống Thụy Trì cố ý, vừa vặn đặt ở một vị trí đứng đắn.

Ôi, đàn ông.

“Buổi sáng ngày mai ở công ty chứ?” Tống Thụy Trì ở đầu bên hỏi.

Từ Nhĩ: “Có, làm vậy?”

Tống Thụy Trì: “Mua cho em ít đồ ăn.”

Từ Nhĩ “Wow” một tiếng.

Buổi sáng ngày mai là có thể đến, chắc hẳn là vận chuyển đồ tươi ngon, Từ Nhĩ lập tức thèm thuồng: “Là cái gì vậy?”

Tống Thụy Trì: “Là .”

Từ Nhĩ cười: “Tống Thụy Trì nướng Tống Thụy Trì chiên?”

Tống Thụy Trì: “Em thích như thế nào?”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Nướng , thơm hơn, ̉i ít bột thì là, thêm chút ớt cay.”

Nói đến đây, Từ Nhĩ hít hà một chút.

Tống Thụy Trì nở nụ cười: “Thật sự muốn ăn à?”

Từ Nhĩ: “Muốn.”

Tống Thụy Trì: “Ăn chỗ nào?”

Từ Nhĩ phản ứng lại một lát mới hiểu được, cậu ôm Soso lại gần: “Em xem ba em kìa.”

Tống Thụy Trì nhổ bọt, hỏi Từ Nhĩ: “Mẹ em về rồi ?”

Từ Nhĩ gật đầu: “Về rồi, ăn tiệc xong thì về với dì em.”

Tống Thụy Trì: “Dì có khỏe ?”

Từ Nhĩ: “Không có việc gì, truyền dịch xong thì khỏe hơn nhiều rồi, báo cáo kiểm tra cũng rất bình thường.”

“À đúng rồi.” Từ Nhĩ đột nhiên nói.

Tống Thụy Trì ở đầu bên đặt ly nước xuống.

Từ Nhĩ: “Tiệm trà sữa mà thường xuyên đặt cho em đó, dưới công ty của em vừa mở một tiệm, ngày mai khai trương.”

Tống Thụy Trì “Ừm” một tiếng.

Từ Nhĩ: “Về tiện hơn rồi.”

Tống Thụy Trì lại “Ừm” một tiếng.

Tống Thụy Trì muốn tắm rửa, Từ Nhĩ liền cúp điện thoại.

Tống Thụy Trì vốn mời Từ Nhĩ quan sát, chỉ là Từ Nhĩ thật sự dám.

khi phòng ngủ an tĩnh trở lại thì bên cạnh chỉ có Soso, Từ Nhĩ bắt đầu hối hận.

Thời gian dùng để ngắm mỹ nam tắm rửa lại dùng để ngủ, Từ Nhĩ, mày còn có thể làm cái gì được nữa chứ!

...

Ngày hôm vẫn làm như bình thưởng, nhưng bởi vì buổi chiều Tống Thụy Trì trở về, cả buổi sáng Từ Nhĩ chẳng có chút tâm trạng gì, có cơ hội là lười biếng.

Cũng hỏi mã vận đơn từ chỗ Tống Thụy Trì, thường xuyên vào xem quá trình giao hàng.

Hơn 10 giờ, cuối cùng hàng cũng đưa tới cửa.

Tống Thụy Trì còn suy xét đến các đồng nghiệp của Từ Nhĩ, gửi tới một cái thùng rất lớn, gồm vài bao thịt ngỗng.

Văn phòng vốn trầm lặng lập tức vì Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì mà trở nên sôi nổi.

Đương nhiên là sẽ có người hỏi: “Từ Nhĩ, là ai gửi cho vậy?”

Vì thế Từ nhĩ trả lời: “Người yêu của , ấy công ́c.”

Mọi người vừa kinh ngạc vừa ồn ào nói cảm ơn Từ Nhĩ, cảm ơn người yêu của Từ Nhĩ, người yêu của Từ Nhĩ thật tốt.

Sau đó chính là một ít lời thông thường.

“Trách được, thảo nào gần đây ngọt ngào như thế.”

“Trách được, đoạn thời gian phía trước còn đặc biệt im lặng.”

“Trách được, gần đây thần sắc tốt như vậy, nét mặt tỏa sáng.”

...

Từ Nhĩ nhận lấy mọi lời khích lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-137.html.]

Nếu đã như vậy, đúng lúc tiệm trà sữa dưới tầng khai trương, Từ Nhĩ lại mời mọi người uống trả sữa.

Cứ như vậy, tin tức Tiểu Từ của phòng thiết kế thoát ế nhanh chóng truyền ngoài.

Nhanh đến mức thịt ngỗng trong tay Tiểu Từ thiếu chút nữa đủ chia.

...

Buổi trưa ăn cơm ở căn tin, cậu gặp được Tiểu Hà, vì thế thịt ngỗng cũng hoàn toàn hết.

Tiểu Hà cũng phải lấy thịt ngỗng , nói cho Từ Nhĩ một cái dưa.

Ngoài lề một chút.

Gaydar của Tiểu Hà cũng chẳng làm , còn thể nói được Từ Nhĩ có phải .

Quay lại vấn đề.

Tiểu Hà nói, bạn trai của Tiểu Mẫn ở phòng bên cạnh sắp kết hôn rồi.

Tin tức này làm cho đầu óc của Từ Nhĩ như bị buộc chặt lại.

Vì thế đó đã xuất hiện cuộc đối thoại này.

Từ Nhĩ: “Kết hôn?”

Tiểu Hà: “Ừm, kết hôn.”

Từ Nhĩ: “Với Tiểu Mẫn ?”

Tiểu Hà: “Không phải, với người khác.”

Từ Nhĩ: “Với người khác? Nữ à?”

Tiểu Hà: “Đúng vậy.”

Đầu Từ Nhĩ đầy dấu chấm hỏi.

Tiểu Hà nở nụ cười, lại bổ sung cho Từ Nhĩ một ít việc đến hôm qua mới biết.

“Kỳ thật lúc trước bạn trai của Tiểu Mẫn thích nữ, từng có bạn gái, đó bị Tiểu Mẫn bẻ cong.” Tiểu Hà hỏi Từ Nhĩ: “Anh biết bẻ cong là gì chứ?”

Nói đùa gì vậy.

Từ Nhĩ: “Biết.”

Tiểu Hà tiếp tục: “Không phải lần trước náo loạn chia tay , chính là bởi vì bạn trai Tiểu Mẫn bị người trong nhà sắp xếp xem mắt, đối phương từ chối, giới thiệu bao nhiêu thì xem mắt bấy nhiêu, xem mắt bao nhiêu Tiểu Mẫn làm loạn mấy nhiêu.”

Từ Nhĩ “A” một tiếng, biết như thế nào, cậu đột nhiên nhớ tới việc mình ăn cơm với Hồ Nguyệt vào hôm qua.

“Vậy lại kết hôn?” Từ Nhĩ vô cùng nghi hoặc: “Chia tay rồi à?”

Tiểu Hà: “Hôm trước mới chia tay, hôm bạn trai Tiểu Mẫn đã đăng ảnh ́nh hôn lên vòng bạn bè.”

Từ Nhĩ: “...”

Từ Nhĩ: “Sao lại như vậy, thật quá đáng.”

Tiểu Hà: “Đúng vậy.”

Từ Nhĩ hỏi: “Người con gái có biết ?”

Tiểu Hà: “Tôi cũng biết.”

Từ Nhĩ nhíu mày, lại nói một câu: “Thật quá đáng.”

Từ Nhĩ và Tiểu Mẫn cũng có một chút giao lưu, lần này, buổi chiều làm ̉nh rỗi, cậu sẽ thường xuyên nhớ tới chuyện này.

Có chút thổn thức.

...

Tống Thụy Trì đáp đất xuống thành phố A vào buổi chiều, đó liền đến phòng làm việc, mở họp rồi ăn tiệc.

Khi về nhà đã là hơn 8 giờ.

Vừa mở cửa, Từ Nhĩ và Soso đều ở cửa, Từ Nhĩ ôm hắn một cái.

“Vất vả rồi, vất vả rồi.” Từ Nhĩ nói.

Tống Thụy Trì xoa đầu Từ Nhĩ: “Không vất vả, vất vả.”

Trước khi Tống Thụy Trì về nhà, Từ Nhĩ đã pha cà phê, lúc cũng sắp xong rồi, Từ Nhĩ liền kéo Tống Thụy Trì qua.

“Nhất ̣nh là dễ uống.” Từ Nhĩ nói: “Mời Tống lão sư ngồi.”

Vì thế Tống Thụy Trì ngồi xuống.

Từ Nhĩ để thêm vài phút rồi đặt một ly cà phê trước mặt Tống Thụy Trì: “Tống lão sư, mời uống.”

 Tống Thụy Trì nâng lên, cúi đầu uống ngụm đầu tiên.

Ngẩng đầu, hắn còn nói gì thì Từ Nhĩ đã nhướng mày.

Tống Thụy Trì: “Em rất tự tin.”

Từ Nhĩ: “Nói đùa thôi.”

Tống Thụy Trì gật đầu: “Thực sự dễ uống.” Sau đó hắn đầu hôn Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ: “Dễ uống thì dễ uống, hôn em làm gì?”

Tống Thụy Trì: “Cứ hôn.”

 

Loading...