Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 129

Cập nhật lúc: 2026-02-23 15:20:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài cửa sổ, gió thổi càng lúc càng mạnh.

Tống Thụy Trì còn ôm Từ Nhĩ.

Trên người cả hai đều là mồ hôi, nếu là lúc bình thường, Từ Nhĩ nhất ̣nh sẽ chịu nổi sự dính nhớp này, nhưng lúc này Từ Nhĩ rất thích cái ôm của Tống Thụy Trì.

Không biết như thế nào, nội tâm của cậu vào giờ phút này vô cùng yếu ớt, đáy lòng trống rỗng, niềm an ủi duy nhất của cơ thể chính là cái tay đặt lên lưng cậu của Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì nhẹ nhàng chậm ̃i vỗ cậu, có tuyết tấu, chỉ động ngón tay, có khi còn vuốt ve phần đuôi tóc ở gáy cậu.

Từ Nhĩ có cảm giác ỷ lại rất lớn với động ́c này, cậu thậm chí còn cảm thấy, một khí Tống Thụy Trì dừng lại hoặc buông cậu , thế giới của cậu sẽ lập tức sụp đổ.

Đèn đầu giường đã được Tống Thụy Trì bật lên, có lẽ là bật ở mức nhỏ nhất, khá yếu, bóng dáng cũng rất mơ hồ.

Ánh sáng này vừa vặn tốt đối với Từ Nhĩ, vòng sáng nhỏ chỉ chiếu lên đầu giường của họ, cộng thêm trời tuyết lạnh giá bên ngoài, giống như ở đây ngoài họ thì còn gì nữa.

Bất tri bất giác, hô hấp của Từ Nhĩ dần dần vững vàng, nhịp tim trở lại bình thường, mồ hôi người cũng mất khá nhiều.

Cảm giác trống rỗng được Tống Thụy Trì lấp đầu, Từ Nhĩ động đậy một chút.

Tay của Tống Thụy Trì cũng bởi vậy mà dừng lại, nhưng cũng chỉ một lát thôi, hắn lại dịch lên một chút, đưa tay vào trong tóc Từ Nhĩ.

“Ừm ừm.”

Từ Nhĩ nhịn được mà lẩm bẩm hai tiếng.

Thời khắc yên tĩnh chỉ thuộc về Tống Thụy Trì và Từu Nhĩ, rất khó làm người hưởng thụ.

Tóc của Tống Thụy Trì dài hơn Từ Nhĩ một chút, Từ Nhĩ ngẩng đầu, có thể nhìn thấy một ít tóc của họ dính lấy .

Dưới ánh đèn, chất tóc khác của họ càng có vẻ khác biệt, đan xen ở bên , trong lòng Từ Nhĩ cũng tràn đầy xúc động.

“Còn đau ?”

Lại nằm an tĩnh thêm một chút, Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ rũ mắt: “Không đau.”

Giờ phút này, môi cậu đối diện với xương quai xanh của Tống Thụy Trì, cậu có thể cảm nhận được thở của mình khi nói chuyện phả lên xương quai xanh.

Trên người Tống Thụy Trì nhiều mồ hôi hơn Từ Nhĩ, Từ Nhĩ nghĩ, mình nói chuyện như vậy, liệu Tống Thụy Trì có cảm thấy lạnh .

Hướng lên là yết hầu của Tống Thụy Trì còn phủ một lớp mồ hôi khô, lúc này phản quang dưới ánh đèn, đặc biệt gợi cảm.

Từ Nhĩ nhớ tới thời khắc nào đó, một giọt mồ hôi cổ Tống Thụy Trì nhỏ xuống, càng lăn càng lớn, cuối cùng rơi xuống từ yết hầu của hắn.

Nghĩ như vậy, Từ Nhĩ liền tay, cậu đặt đầu ngón tay lên yết hầu của Tống Thụy Trì.

Sau đó, cậu trơ mắt nhìn cái yết hầu này trượt lên xuống.

Từ Nhĩ ngẩng đầu nhìn Tống Thụy Trì, quả nhiên là Tống Thụy Trì cũng đang nhìn cậu.

“Hửm?”

Tống Thụy Trì phát một tiếng.

Vậy Từ Nhĩ cũng: “Hửm?”

Tống Thụy Trì lại: “Hửm?”

Từ Nhĩ cũng: “Hửm?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-129.html.]

Từ Nhĩ rút tay , khi Tống Thụy Trì nói chuyện, ngón tay cậu có thể cảm nhận được sự chấn động.

Mà khi đoạn đối thoại vô nghĩa này kết thúc, yết hầu của Tống Thụy Trì lại hoạt động một chút.

Giây tiếp theo, tay Từ Nhĩ bị bắt lấy, Tống Thụy Trì hôn xuống.

Vừa chạm vào đã thiêu đốt, Tống Thụy Trì hôn sâu hơn.

Cũng nói với Từ Nhĩ trong lúc ́ch : “Em xem thử .”

Từ Nhĩ hiểu Tống Thụy Trì đang nói cái gì.

rất nhanh, Tống Thụy Trì nhét tay cậu vào trong chăn.

Từ Nhĩ hiểu rồi.

“Được , bảo bảo?”

Nghe như là thỉnh cầu, nhưng Từ Nhĩ cảm thấy mình thể từ chối.

Từ trước đến nay, Từ Nhĩ rất khó từ chối Tống Thụy Trì.

...

Cuối cùng gió bên ngoài cũng dừng, biết là đã dừng bao lâu.

Bởi vì khi yên tĩnh lại, họ phát hiện đã hoàn toàn an tĩnh.

Từ Nhĩ biết thời gian, cũng muốn xem, lăn lộn cả đêm, cậu rất mệt mỏi.

Sau đó cậu được Tống Thụy Trì ôm vào phòng tắm.

Sau đó nữa, cậu thiếp , thậm chí là nằm lại giường như thế nào cũng có chút ấn tượng.

...

Ngày hôm , họ bay buổi chiều, Từ Nhĩ ngủ một giấc dậy đã là 12 giờ.

Một buổi sáng tốt đẹp, à phải...

Một buổi trưa tốt đẹp bắt đầu bằng việc thứ hai cần làm.

Hôm nay Từ Nhĩ xin nghỉ, nhưng khi tỉnh lại 20 phút, dường như cậu hề xin nghỉ.

Nhận ba cuộc điện thoại từ công ty, còn có hai cái email, trực tiếp làm cho Từ Nhĩ tỉnh ́o lại.

Cúp máy cuộc điện thoại cuối cùng, Từ Nhĩ mới phát hiện đồng nghiệp bắt đầu gọi từ hơn 9 giờ.

“Anh giúp em tắt chuông à?” Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì: “Cảm ơn .”

Từ Nhĩ: “Vô cùng cảm ơn.”

Tống Thụy Trì nói: “Vừa rồi em cũng có thể .”

“Đúng vậy.” Từ Nhĩ than một tiếng: “Không phản ứng kịp.”

Tống Thụy Trì cũng học theo Từ Nhĩ mà thở dài, than một tiếng: “Công ty có thiết kế Từ là được mà.”

Từ Nhĩ bĩu môi: “Còn phải .”

 

Loading...