Không khó đoán, là tay của Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì đang chạm vào mặt cậu.
Mặt Từ Nhĩ lạnh, tay của Tống Thụy Trì lại ấm.
Hắn còn sờ Từ Nhĩ, ngón tay nhẹ nhàng mà lướt qua.
Chạm vào lông mày của Từ Nhĩ, chạm vào đôi mắt của Từ Nhĩ, chạm vào cái mũi của Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ cố gắng giữ vững thở, cũng nghĩ, nếu mặt mình đỏ lên, hẳn là Tống Thụy Trì sẽ thấy trong gian tối như vậy .
Cuối cùng, tay của Tống Thụy Trì dừng ở môi Từ Nhĩ.
“Ngủ rồi ?” Tống Thụy Trì đột nhiên hỏi.
Từ Nhĩ bảo trì sự trấn ̣nh, lựa chọn ngủ rồi.
Cậu cảm nhận được ngón tay môi dùng lực, đó bị thế.
Xúc cảm quen thuộc, bất ngờ đến mức thiếu chút nữa Từ Nhĩ dã mở mắt.
Tống Thụy Trì lại hôn cậu.
Lần này dường như Tống Thụy Trì dừng lại lâu, khi rời thì hô hấp ấm áp của hai người vẫn đang hòa vào , cuối cùng Tống Thụy Trì xoa đầu Từ Nhĩ, nói một câu “Ngủ ngon” rồi buông cậu .
Để lại một mình Từ Nhĩ thể hô hấp bình thường rất lâu.
Sau đó ngủ như thế nào, Từ Nhĩ nghĩ , chỉ nhớ cậu nhắm mắt lại, vẫn luôn miên man suy nghĩ.
Tống Thụy Trì hỏi cậu có ý gì.
Cậu còn muốn hỏi Tống Thụy Trì đây, Tống Thụy Trì, có ý gì chứ.
...
Ngày hôm , hai người tỉnh lại trong tiếng chuông báo thức được cài đặt riêng bởi âm thanh của Tống Thụy Trì trong điện thoại của Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ tỉnh trước, cậu cầm lấy điện thoại, để ở bên tai Tống Thụy Trì một lúc rồi mới tắt chuông.
“Ưm...” Tống Thụy Trì phát một âm thanh ngắn ngủi, kéo chăn lên che khuất mặt: “Chào buổi sáng.”
Từ Nhĩ cũng nói: “Chào buổi sáng.” Cậu hỏi: “Anh rời giường cùng em ?”
Tống Thụy Trì lại lần nữa phát âm thanh ngái ngủ muốn chết: “Ừm.”
Buổi sáng ăn cháo, thêm một quả trứng đơn giản, đó hai người cùng ngoài.
Dựa theo tình hình chung, vào ngày khi uống rượu, hẳn là Từ Nhĩ phải hỏi vài câu xem hôm qua mình có làm gì .
cậu rối rắm một hồi vẫn hỏi được, giả say giả ngủ thì thôi , cậu thật sự giả ngu được.
Hơn nữa, hôm qua đầu óc cậu mơ hồ, có chút choáng váng, sáng nay cậu còn thích ứng được với bản của ngày hôm qua.
Càng đừng nói đến Tống Thụy Trì của ngày hôm qua cũng phát điên theo cậu.
Tâm trạng nhỏ bé buổi sáng sớm, thật sự chịu nổi sự tua của ngày hôm qua.
Khi sắp đến dưới tầng công ty, Tống Thụy Trì điện thoại, mở loa ngoài ngay trong xe, cho nên Từ Nhĩ cũng thấy toàn bộ.
Nội dụng rất dễ hiểu, Tống Thụy Trì phải công ́c.
Cho nên khi cúp điện thoại, Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì: “Khi nào vậy?”
Tống Thụy Trì: “Còn quyết ̣nh, trở về phòng làm việc sẽ họp.”
Từ Nhĩ “À à” hai tiếng lại hỏi: “Vậy khi nào trở về.”
Tống Thụy Trì: “Dăm ba bữa gì đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-104.html.]
Từ Nhĩ: “Dăm ba bữa là ba ngày năm ngày?”
Tống Thụy Trì rẽ hướng: “Em hy vọng là ba ngày năm ngày?”
Hỏi rất .
Sao Tống Thụy Trì lại biết hỏi như vậy chứ.
Từ Nhĩ: “Đương nhiên là ba ngày rồi.”
Dường như Tống Thụy Trì cười nhẹ một chút: “Vì ?”
Từ Nhĩ: “Năm ngày cũng quá mệt mỏi rồi.”
Tống Thụy Trì cười: “Từ Tiểu Nhĩ.”
Đến phiên Từ Nhĩ cười: “Gì vậy?”
Tống Thụy Trì nói gì, chỉ duỗi tay niết mặt Từ Nhĩ.
Rất đau đó.
Xe dừng ở dưới tầng công ty, trước khi xuống xe, Từ Nhĩ dặn Tống Thụy Trì họp xong thì nói cho cậu biết khi nào hắn .
Tống Thụy Trì đồng ý rồi lái xe rời .
Sau đó Từ Nhĩ mới dường như hiểu cuộc đối thoại trong xe có ý gì.
Cậu kiềm chế được mà sờ cằm, nghĩ có phải Tống Thụy Trì đang ái muội với mình ?
Hình như là có ý này?
Từ Nhĩ hối hận mà cắn răng, mình là cái đồ thẳng nam gì vậy chứ.
Sau khi vào thang máy, Từ Nhĩ lại lần nữa suy nghĩ.
Tuy rằng đúng là cậu cảm thấy công ́c năm ngày có nghĩa là phải làm việc liên tục năm ngày, ngày chủ nhật cũng bận rộn, nhưng kỳ thật trong lòng cậu nghĩ nếu trở về ba ngày thì có thể nhìn thấy Tống Thụy Trì sớm hơn một chút.
Cái miệng lại ngốc như vậy chứ!
Tới vị trí làm việc, Từ Nhĩ lại sửng sốt.
Có phải Tống Thụy Trì đã biết cái gì rồi ?
...
Làm việc hơn một giờ, Từ Nhĩ rốt cuộc cũng nhận được báo cáo từ Tống Thụy Trì.
Hắn nói đã xác ̣nh xong, lát nữa sẽ đến thành phố Q.
Hắn nói: [Vé máy bay 11 giờ.]
Hắn nói: [Tối thứ 6 về.]
Sau đó, hắn gửi một tấm ảnh tới.
Là hình chai rượu trái cây mà hôm qua họ uống, Từ Nhĩ rõ Tống Thụy Trì gửi cái này làm gì, nhưng cậu cảm thấy Tống Thụy Trì nhất ̣nh có đạo lý riêng.
Vì thế Từ Nhĩ tra một chút.
Không tra thì , vừa tra...
Từ Nhĩ lập tức đứng lên.
Văn phòng bị cậu dọa sợ, tất cả mọi người đều nhìn về phía này.
Từ Nhĩ xấu hổ cười một tiếng, lại lần nữa ngồi xuống.