Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 102
Cập nhật lúc: 2026-02-21 14:42:47
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không biết mấy lời này có ổn , Từ Nhĩ Tống Thụy Trì phát một âm thanh.
Nghe hiểu là đang “À”, là “Ừm”, là “Hừ”, là “A”.
Vì thế Từ Nhĩ lại uống thêm một ngụm.
Sau đó dưới tình huống Tống Thụy Trì biết, cậu trộm tháo đồng hồ , bỏ vào túi, phòng ngừa nó đột nhiên rung động.
Chỉ là lần này biết chai rượu này lại như thế này, Từ Nhĩ đã uống hơn phân nửa rồi mà có chút cảm giác nào, thật sự giống như đang uống nước ngọt.
Rượu ngoại quốc khác như vậy à?
Hay là kiểu đồ vật phải chờ tới một thời điểm nhất ̣nh mới có ́c dụng?
Một tập nữa của Thế Giới Động Vật lại kết thúc, Từ Nhĩ ăn hết túi đồ ăn vặt, cũng uống gần hết rượu.
Mà giờ phút này, đầu óc cậu chỉ thấy tỉnh ́o.
Màn hình TV đang tự động chuyển, hai người đều nói chuyện mà tiếp tục xem tập tiếp theo.
Đương nhiên là Từ Nhĩ có ý kiến gì, bảo cậu cứ ngồi như vậy với Tống Thụy Trì, xem TV cũng được.
Chỉ là biết Tống Thụy Trì nghĩ như thế nào, nếu xem từ góc nhìn Thượng Đế, họ rất nhàm chán, thật sự còn bằng chơi mạt chược.
Từ Nhĩ lại uống một ngụm, đó nhận vừa rồi bản lại thẳng nam rồi.
Chơi mạt chược cái gì chứ! Đúng là tâm thần rồi.
Tập tiếp theo của Thế Giới Động Vật bắt đầu, Từ Nhĩ lén đầu nhìn Tống Thụy Trì.
Nhìn thoáng qua thật muốn mệnh.
Cổ áo lỏng lẻo, cánh tay lộ ống tay áo xắn lên, Tống Thụy Trì chống tay lên ghế sô pha phía , ngón tay cái và ngón tay giữa cầm chặt chai rượu, ngón trỏ nhẹ nhàng đặt ở cạnh chai, đôi mắt bên trong mắt kính gọng vàng kim rũ xuống nhìn TV.
Từ Nhĩ nghĩ tới con sư tử hung mãnh vừa rồi, khi có con mồi, nó nằm bò mặt đất, lười biếng nhưng vẫn thú tính mười phần.
Tống Thụy Trì thực sự rất quyến rũ.
Bởi vì TV phản quang, Từ Nhĩ có thể nhìn thấy chiếc kẹp nhỏ màu đen tóc Tống Thụy Trì.
Cái kẹp này đột nhiên đong đưa, Tống Thụy Trì ngửa đầu uống một ngụm rượu.
Từ Nhĩ chớp mắt, tầm mắt bị hầu kết của Tống Thụy Trì hấp dẫn, nhìn nó đong đưa lên xuống.
Từ Nhĩ theo, cũng nhịn được mà nuốt nước miếng.
Giờ khắc này, Từ Nhĩ mới cảm thấy bản giống như cuối cùng cũng có chút choáng váng của men say.
Ánh sáng của đồng cỏ khô vàng TV đánh vào người Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ nghĩ, có phải ánh mắt của cậu có phần quá nóng rực rồi .
Mới vừa nghĩ như vậy, giây tiếp theo Tống Thụy Trì đã đầu.
Hắn đối diện với ánh mắt của Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ muốn đợi nữa.
Nếu cái này là rượu, vậy giả say cũng là say, say cũng phải say.
Giờ phút này, Từ Nhĩ sợ hãi hoảng hốt, khi hai người đối diện tầm mắt, cậu vô cùng bình tĩnh mà mỉm cười với Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì duỗi tay, hắn nhẹ nhàng sờ tóc trán Từ Nhĩ.
“Ừm?”
Từ Nhĩ trì độn nửa giây, cũng đáp lại: “Ừm?”
Tống Thụy Trì buông tay , rút về đặt lại lên sô pha.
Khi Từ Nhĩ đang nghĩ bước tiếp theo, Tống Thụy Trì lại mở miệng: “Ngồi lại đây.”
Từ Nhĩ lại trì độn nửa giây, dùng thên thể đáp lại lời Tống Thụy Trì, dịch đến bên cạnh hắn.
Nói nhiều sai nhiều.
Từ Nhĩ quyết ̣nh áp dụng chiến thuật mở miệng khi cần thiết, động ́c cũng phải thả chậm.
Sau khi ngồi xuống, Từ Nhĩ dựa vào phía , rồi phát hiện cái tay đặt ở sô pha của Tống Thụy Trì đã dịch chuyển đến cổ Từ Nhĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-102.html.]
Là một động ́c giống như ôm lấy, rất kỳ diệu, cũng rất đúng lúc.
Có lẽ thật sự là thuận tay, Tống Thụy Trì cong tay, thực sự ôm lấy Từ Nhĩ.
Trong lòng Từ Nhĩ cười thầm.
Khuỷu tay của Tống Thụy Trì đặt lên vai Từ Nhĩ, tự nhiên mà rũ xuống.
Trong TV đã còn đồng cỏ, giờ phút này đang chụp con cá sấu ở trong nước.
Trong mắt Từ Nhĩ đã còn cá sấu gì nữa rồi, tất cả đều là cánh tay của Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ rất muốn nắm lấy.
Nắm toàn bộ cũng được, chỉ nắm một ngón tay cũng được.
Cậu muốn chạm vào Tống Thụy Trì.
Rất muốn.
Cực kỳ muốn.
Muốn chạm thì chạm thôi.
Vì thế Từ Nhĩ nâng tay lên.
khi cậu sắp chạm vào, Tống Thụy Trì chuyển động.
Tay của Từ Nhĩ căng cứng giữa trung, nhìn tay của Tống Thụy Trì nâng lên, ngón tay nắm chặt lấy cằm Từ Nhĩ.
Ngón tay của Tống Thụy Trì rất dài, đàu ngón tay cọ cằm của Từ Nhĩ, đó xoay lại, nắm lấy.
Động ́c của Tống Thụy Trì rất nhẹ nhàng, thậm chí Từ Nhĩ còn chảm nhận được một ít xúc cảm mượt mà.
Sự đụng chạm này khiến Từ Nhĩ đặc biệt rung động.
Cậu cảm nhận được mạch máu ở ngón tay đang đập liên hồi theo trái tim, cũng cảm nhận được sức nóng của mình, cổ đang nóng lên, người cũng nóng hổi.
Cá sấu lên bờ.
Từ Nhĩ nhẹ nhàng hít vào một , chậm ̃i thở .
Cậu cũng chuẩn bị lên bờ.
Cái tay nhéo cằm Từ Nhĩ của Tống Thụy Trì lỏng , chỉ là Từ Nhĩ để tay của Tống Thụy Trì rời , mà cậu bắt lấy.
Sau đó cậu nghiêng người, đầu nhìn thẳng Tống Thụy Trì.
Trái tim đập thình thịch, vào khoảnh khắc Tống Thụy Trì cũng đầu, cậu nhìn thẳng vào môi Tống Thụy Trì.
Tất cả những gì trước mắt đều rất dụ hoặc.
Từ Nhĩ chớp mắt, rốt cuộc cũng tiến sát lại, muốn nhưng quá dám mà hôn lên khóe môi Tống Thụy Trì.
Quá trình rất an tĩnh, hôn xong Từ Nhĩ liền lui .
Chỉ là Tống Thụy Trì để cậu thực hiện thành công.
Hắn rút cái tay bị Từ Nhĩ bắt lấy , ngón tay luồn vào mái tóc của Từ Nhĩ, giữ chặt cái gáy của Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ muốn lui cũng thể lui.
Trong khoảnh khắc đối diện , Từ Nhĩ nhìn rõ cảm xúc trong mắt Tống Thụy Trì.
Như là kinh ngạc, cũng như là có gì đó khác.
“Có ý gì?” Tống Thụy Trì mở miệng hỏi.
Từ Nhĩ há miệng, nhưng vô cùng khẩn trương, cậu vẫn nhớ rằng giờ phút này tốt nhất là đừng nói chuyện.
Vì thế cậu nhắm mắt lại.
Khóe mắt Tống Thụy Trì chậm ̃i cong lại, có ý cười ở mặt.
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Từ Nhĩ, cũng đồng thời buộc chặt cánh tay.
Từ Nhĩ cảm thấy gáy của mình bị đè lên.
Giây tiếp theo, Tống Thụy Trì nghiêng đầu, tránh chạm mũi với Từ Nhĩ, hôn trở lại.