Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:04:14
Lượt xem: 22
Khoảnh khắc khỏi công ty, điện thoại của Từ Nhĩ biểu thị 2 giờ 34 phút sáng theo giờ Bắc Kinh.
Không buồn ngủ, mệt.
Cậu ngẩng đầu nhìn ánh sáng ô nhiễm và bầu trời trống rỗng, quả nhiên nhìn thấy một ngôi nào, chỉ có nửa ánh trăng, mơ hồ lại cô độc.
Muốn ngắm mặt trời mọc.
Đây là suy nghĩ đột nhiên nảy trong đầu Từ Nhĩ khi bước khỏi công ty đến bước thứ năm.
Vậy thì xem.
Đúng vậy, chính là bây giờ.
Vì thế bước thứ sáu, cậu đã tính toán đường , ngọn núi gần nhất có thể xem mặt trời mọc cách thành phố A 150km, cậu có thể thuê xe bằng điện thoại, hơn nữa hôm nay là chủ nhật, cậu được nghỉ.
Bước thứ bảy, cậu mở điện thoại, ấn mở danh bạ.
Tạm dừng nửa giây trước số điện thoại của Kha Lâm, Từ Nhĩ nhớ tới, nửa tháng trước, người này vừa mới ở chung với bạn gái.
Lướt xuống chút nữa là Trần Nam, nhưng Từ Nhĩ cũng bấm gọi, tuần này Trần Nam đang ở nhà mẹ.
Từ Nhĩ gõ điện thoại hai lần theo thói quen, vậy thì tự mình thôi.
Tuy rằng từng làm, nhưng cũng phải là thể, việc này dường như cũng rất dễ. Cậu gần như chút do dự đã gọi điện thoại thuê xe, nửa giờ nhận được chìa khóa, mười phút đó đã lên cao tốc.
Chỗ tốt của việc sửa bản thảo liên tục mấy đêm liền chính là dù bây giờ đã hơn 3 giờ sáng, cậu vẫn buồn ngủ một chút nào.
Hơn hai giờ , Từ Nhĩ dừng xe ở ̉nh núi Tề Thiên.
Xuống xe liếc mắt nhìn xung quanh, cũng có một ít xe dừng ở đây, nơi này phải điểm ngắm cảnh, cũng có gì để chơi, Từ Nhĩ nghĩ, có lẽ những người này cũng giống cậu, tới xem cái gọi là mặt trời mọc.
Hết thảy những chuyện kế tiếp đều giống như Từ Nhĩ dự đoán, ở núi thiếu khí ô nhiễm, Từ Nhĩ bắt được hình ảnh một quả cam khổng lồ vào lúc 6 giờ 13 phút.
Khoảnh khắc hình ảnh mặt trời vô cùng đẹp dừng lại trong điện thoại của Từ Nhĩ, cậu được âm thanh truyền đến cách đó xa.
“Vừa lòng ?”
“Buồn ngủ chết mình rồi, mặt trời này khác gì với mặt trời bình thường chứ? Đi thật xa đến tận đây.”
“Khác chỗ nào? Nói xem khác chỗ nào?”
“Ở nhà thể xem ?”
Sau bốn câu này, Từ Nhĩ mới được một giọng nam khác.
“Không thể.”
Đúng lúc Từ Nhĩ khóa màn hình, màn hình tối đen của điện thoại phản chiếu nụ cười chợt lóe lên của cậu.
Không biết vì cái gì, khá buồn cười.
Đúng vậy, thể.
Từ Nhĩ đầu về hướng có tiếng người, nhưng rất đáng tiếc, chỉ để lại hai bóng dáng một trước một .
Người phía trước mặc quần đùi biển màu trắng, tóc rất loạn, tầm mắt của Từ Nhĩ chỉ dừng nửa giây người vị này, đó lập tức di chuyển sang vị phía .
Người ở phía mặc một màu đen, áo đen quần dài đen cùng mũ lưỡi trai đen, chân rất dài, người rất cao.
Rất tự nhiên, đầu óc của Từ Nhĩ tự động gắn câu “Không thể” với thanh âm dễ lên người đàn ông mặc đồ đen, hơn nữa còn vì bóng dáng rất đẹp đó mà tự động gắn lên thêm một khuôn mặt đẹp trai đầy mơ hồ.
Không sai, cứ như vậy mà quyết ̣nh người đẹp trai thì nên xứng với thanh âm dễ .
Từ Nhĩ thể quan sát bao lâu, người đàn ông phía trước đột nhiên xoay người một cái, Từ Nhĩ sợ tới mức lập tức thu hồi tầm mắt.
Liếc thấy người đàn ông đặt tay lên người đàn ông mặc áo đen, họ nói cái gì đó, nhưng Từ Nhĩ rõ.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-1.html.]
Trở về nhanh hơn nhiều, khi trả xe liền về nhà tắm rửa rồi chìm vào giấc ngủ.
Sau đó đến 12 giờ, cậu bị điện thoại đánh thức.
Không vì cái gì cả, Trần Nam nhờ cậu xem mắt cùng.
“Mình thật sự biết mẹ mình lấy nhiều bạn bè như vậy, vì mỗi lần về nhà là mình đều phải xem mắt chứ.”
Hơn một giờ ở quán cà phê, Từ Nhĩ vừa đến đã thấy Trần Nam oán giận nói câu này.
Thời tiết đổi, lúc này bên ngoài đang mưa, Từ Nhĩ tới chậm một chút, cô gái đã rời rồi.
Từ Nhĩ ậm ừ đáp lại Trần Nam, cũng nói: “Latte.”
Trần Nam: “Đã gọi cho cậu rồi.”
Từ Nhĩ: “Thế nào?”
“Đối tượng xem mắt ?” Trần Nam kinh hãi: “Không có hy vọng.”
Trần Nam nói xong thì hỏi: “Vòng bạn bè của cậu có ý gì vậy? Buổi sáng ngắm mặt trời mọc mà dẫn mình theo à?” Anh rót nước cho Từ Nhĩ: “Cũng gọi Kha Lâm luôn? Tự ?”
“Ừm.” Từ Nhĩ ngáp một cái: “Kha Lâm hẳn là tiện , cậu thì về nhà.”
Trần Nam đẩy nước qua: “Vẫn có thể gọi mình, như vậy mình cũng cần xem mắt nữa.”
Từ Nhĩ gật đầu: “Lần nhất ̣nh.”
Trần Nam nhíu mi: “Cậu có tâm sự gì đó chứ?”
Từ Nhĩ: “Mình có thể có tâm sự gì?”
“Cũng đúng.” Trần Nam cười: “Tâm sự của cậu thì chính là bản thảo, khách hàng, bản thảo.”
Từ Nhĩ cầm lấy nước rồi lại buông: “Cậu nói như vậy, mình lại đột nhiên có tâm sự.”
“Thực sự có à.” Trần Nam giương cằm: “Cậu nói , đây sẽ khuyên bảo cậu một chút.”
Từ Nhĩ: “Hai tâm sự.”
Trần Nam nghiêm túc chuẩn bị lắng .
Từ Nhĩ: “Tâm thất trái và tâm thất phải.”
(Tâm sự - 心事 - xīnshì đồng âm với tâm thất - 心室 - xīnshì)
Trần Nam: “...”
Trần Nam: “...”
Trần Nam: “Sự hài hước bất thình lình của cậu thật sự làm người , làm người …”
Rõ ̀ng là biết nên dùng từ ngữ thế nào, Trần Nam đành phải cười haha hai tiếng, cầm lấy ly cà phê của mình.
Từ Nhĩ hiển nhiên có tâm sự, Trần Nam cũng hiểu biết con người Từ Nhĩ, ngắm mặt trời mọc gì đó nhất ̣nh là hứng khởi nhất thời, muốn là .
Cũng phải người yêu mặt trời mọc gì đó, chỉ là thích đột nhiên làm một số việc thôi.
Giống như tháng trước đột nhiên muốn ăn bánh xoài ngàn lớp vào hơn nửa đêm, ngày lập hạ đột nhiên muốn xem pháo hoa, Tết Đoan Ngọ đột nhiên muốn gặp mưa, một sáng sớm nào đó đột nhiên muốn ném đá sông.
Còn may là Từ Nhĩ làm phiền người khác, cậu muốn làm gì thì đều nghĩ cách, trải đường xong thì mới gọi điện thoại cho họ: “Cậu tới ?”
Tuy rằng có điên, nhưng lại rất thích.
Cuộc sống làm công liên miên bất tận, loại xúc động này, còn có thể lập tức hưởng thụ, ai mà yêu chứ.
“Kế tiếp làm gì?”
Latte được đưa lên, Từ Nhĩ hỏi Trần Nam.