Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:45:15
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi lông mày tinh tế của Hứa Miên khẽ nhíu , đôi mắt đào hoa tràn đầy vẻ thâm tình.
Ánh mắt ai cũng vẻ thâm tình, nhưng dường như đối với chút khác biệt.
Chu Tẫn tự thấy nực khi bắt đầu tìm lý do bào chữa cho vị thiếu gia .
Rõ ràng Hứa Miên đối với ai cũng như .
Bây giờ cũng chỉ là đang giúp xử lý vết thương.
Trước đây thương, Chu Tẫn chẳng bao giờ bận tâm.
cả hai gần đây đều là do Hứa Miên lo liệu.
Lần đầu là gọi bác sĩ, thứ hai là tự tay làm.
Cứ như thể Hứa Miên đang xót xa cho , dù thực tế Hứa Miên thể xót xa cho bất cứ ai.
Chu Tẫn đôi bàn tay của Hứa Miên, trắng và thon thả hơn những nam sinh khác, đầu ngón tay mềm mại một vết chai.
Anh nhớ cảm giác khi bế Hứa Miên lúc suýt xe đâm, một cảm giác mỏng manh và nhẹ bẫng.
Một ý nghĩ đen tối thoáng qua trong đầu , khiến ánh mắt trở nên âm trầm.
Bàn tay đặt chân Hứa Miên khẽ siết .
Trước khi Hứa Miên kịp phản ứng, Chu Tẫn đột nhiên hỏi: "Hứa thiếu gia tại xe đ.â.m ?"
Hứa Miên sững sờ, tại Chu Tẫn nhắc đến chuyện , quên cả sự khác lạ đôi chân mà thẳng mặt Chu Tẫn.
Cậu còn thấy khá may mắn vì đây là t.a.i n.ạ.n ngẫu nhiên chứ t.a.i n.ạ.n sắp đặt
Việc xe đ.â.m chỉ thể là do Chu Tẫn đen đủi, miễn do cố ý làm là .
Thế nhưng Chu Tẫn như , trong lòng Hứa Miên bỗng nhiên đập thình thình vì lo lắng.
Hội sở bán sữa chua, mà cho dù bán thì cũng chẳng bán loại rẻ tiền đến thế
Chẳng kẻ nào thiếu mắt gọi sữa chua, còn bắt ngoài mua riêng cho bằng .
Bắt mua riêng đành, đằng đó chính là Chu Tẫn.
Thảo nào thấy Chu Tẫn, cũng chẳng tìm .
Hứa Miên đang nhíu mày suy nghĩ thì Chu Tẫn tự đáp án: "Lâm Giác là lái chiếc xe đó."
Hai chữ 'Lâm Giác' lập tức khiến đại não Hứa Miên tỉnh táo hẳn , tim trong lồng n.g.ự.c cũng đập liên hồi.
Cậu nghĩ Chu Tẫn lấy chuyện để lừa .
Người thích uống nhãn hiệu sữa chua đó, ngoài Chu Tẫn thì chỉ còn Lâm Giác.
Lâm Giác mà tâm cơ sâu hiểm đến !
Cậu đ.â.m c.h.ế.t Chu Tẫn !
Hứa Miên tức đến nghiến răng nghiến lợi, bàn tay đang nắm lấy Chu Tẫn cũng vô thức siết mạnh hơn.
"Hứa thiếu gia làm đau ." Giọng Chu Tẫn lạnh nhạt, chẳng là đang vui giận.
Cứ như thể suýt c.h.ế.t vì xe đ.â.m là .
Người lái xe đúng thật là Lâm Giác.
Trên đời quả thực chuyện trùng hợp đến thế.
Chu Tẫn Hứa Miên sắp đến, vốn dĩ thể mặc kệ, nhưng chẳng hiểu nhớ Hứa Miên thích uống rượu.
Hứa Miên thích uống sữa chua hơn.
Gần hội sở cửa hàng tiện lợi, thế là Chu Tẫn lạnh mặt đến đó mua sữa chua, còn tự tìm cho một lý do hợp lý: uống rượu cho Hứa Miên.
Đáng lẽ chuyện diễn suôn sẻ.
Ai mà ngờ lúc vặn thấy Lâm Giác lên xe.
Lâm Giác đại khái là thấy , nhưng Chu Tẫn cũng chẳng bận tâm.
Chỉ là thấy Lâm Giác xuất hiện mặt Hứa Miên thêm một nào nữa.
Cho dù Hứa Miên bày tỏ sự chán ghét đối với Lâm Giác, vẫn ghét cay đắng hơn nữa.
Ngay khoảnh khắc Lâm Giác khởi động xe, chủ động xuất hiện ngay mũi xe .
Anh tính toán kỹ cách, rõ sẽ thương quá nặng, nhưng vết thương thật rõ ràng.
Lâm Giác thấy đ.â.m trúng là Chu Tẫn thì đến cũng chẳng thèm ngó ngàng tới.
Ngay cả khi bây giờ Hứa Miên đang bảo vệ Chu Tẫn, cũng tin loại như Chu Tẫn dám chạy đến mặt Hứa Miên mà mách rằng đ.â.m .
Cậu càng ngờ tới, Chu Tẫn thực sự mách lẻo thật.
Càng ngờ tới, thực chất Chu Tẫn là chủ động đ.â.m .
Chu Tẫn cố tình trả lời tin nhắn, cố tình xử lý vết thương qua loa mới xuất hiện mặt Hứa Miên.
Duy chỉ một điều tính sót, đó là lúc vặn bắt gặp Hứa Miên đang vui chơi hưởng lạc.
Anh giống như một kẻ thừa thãi.
Anh vốn tưởng rằng sẽ cược thua.
Hứa Miên lẽ để ý , nhưng chân tâm của bao nhiêu thì chẳng ai .
Anh thương, liệu Hứa Miên thực sự xót xa , liệu vì thế mà càng thêm chán ghét Lâm Giác .
Giờ ...
Có vẻ cược thắng .
Dẫu cho chẳng rõ Hứa Miên rốt cuộc là vì quan tâm , vì ghét cay ghét đắng hành vi của Lâm Giác.
chuyện đó cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Một góc nào đó trong lòng Chu Tẫn dường như thỏa mãn.
Anh thích dáng vẻ Hứa Miên lo lắng cho .
Trước đây từng thấy ai lo lắng cho cả.
â , họ hàng .
Anh cũng chẳng lấy một bạn.
Từ nhỏ đến lớn đều .
Hứa Miên là đầu tiên lo lắng cho .
Bất kể là thật lòng giả dối, bất kể thể kéo dài bao lâu.
Hứa Miên cũng nhận lỡ tay siết quá mạnh, vội vàng buông tay Chu Tẫn , xót xa phẫn nộ.
Lâm Giác tâm cơ mà sâu thế, thể ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-48.html.]
Cậu vốn tưởng Lâm Giác chỉ nhắm , nhưng giờ còn nhắm cả Chu Tẫn.
Cậu buộc làm gì đó, thể đợi đến khi Lâm Giác thực sự làm hại họ mới hành động.
năng lực của hạn.
Nhà họ Lâm gia thế hiển hách, dù để ba Hứa tay thì cũng sẽ tổn thất nặng nề.
Gương mặt xinh của Hứa Miên trầm xuống, lộ rõ vẻ nôn nóng.
Cậu trông vẻ lo lắng, sợ hãi.
Chu Tẫn thu hết những biến hóa cảm xúc của mắt, những ý nghĩ kìm nén trỗi dậy, cách nào khống chế nổi.
Anh kìm nén nữa, lật tay nắm lấy tay Hứa Miên, kéo về phía n.g.ự.c .
Hứa Miên còn kịp phản ứng thì Chu Tẫn đột ngột chuyển chủ đề: "Miên Miên sờ của ?"
Hứa Miên: "?"
Hứa Miên đột nhiên hồn.
Hứa Miên hoang mang lo sợ.
Anh đang cái gì đại phản diện?
Sờ cái gì?
Chu Tẫn như suy nghĩ trong lòng , kéo tay áp lên lồng n.g.ự.c .
Qua lớp quần áo, nhiệt độ cơ thể và nhịp tim truyền đến khiến Hứa Miên mặt đỏ tai hồng.
Không chứ.
Đại phản diện ơi, đang làm gì !
Hứa Miên kinh hoàng, cả như đóng băng, đến nhúc nhích cũng dám.
Cậu nào gan tơ tưởng đến chuyện đó.
Sờ một cái khéo hành cho lột da mất.
Cách một lớp áo cũng chẳng sờ soạn gì.
Chỉ thể cảm nhận đường nét cơ ngực.
Mà công nhận là, cảm giác dường như khá .
Cơ bắp của Chu Tẫn hơn đám tay vịn nam nhiều, cũng thấy chán ghét đàn ông.
Hứa Miên: …
Bàn tay định rụt về bắt đầu rục rịch.
Chu Tẫn như thấu thị tâm tư của , giống như chọc giận, liền dứt khoát hất tay .
Hứa Miên: …
Mặt Hứa Miên đỏ bừng đến tận mang tai, cuống cuồng bào chữa cho : "Không , , ý đó. Tôi … … … sờ bọn họ…"
là một chủ đề khó mở lời, một chủ đề mà nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch tội.
Vả , chẳng chính là nắm lấy tay !
Sao cách lấy làm mồi thế hả tên đại phản diện !
Hứa Miên mà nước mắt, cũng chẳng thể tẩy trắng cho bản , vì dù lúc tay chạm , cũng thực sự sờ.
Cậu còn kịp hết câu, Chu Tẫn đang cơn giận dỗi đối mặt với bằng gương mặt lạnh lùng, một tay túm lấy gấu áo, một tay dứt khoát vén phăng chiếc áo đồng phục lên.
Anh kéo tuột nó lên .
Hành động cởi áo trôi chảy như nước chảy mây trôi, tạo thành sự tương phản rõ rệt với đầu tiên gặp mặt giải từng chiếc cúc áo một theo kiểu chậm.
Hứa Miên trợn mắt há mồm, Chu Tẫn làm cái gì.
Cho dù bắt lộ bộ mặt thật, cho dù bắt nhận cái tội mới sờ tay vịn nam lúc nãy, thì cũng cần làm đến mức chứ hả đại phản diện.
Để chứng minh bản hạng đê tiện như thế, Hứa Miên cảm thấy nên lập tức nhắm mắt .
đôi mắt suy nghĩ riêng, căn bản nỡ nhắm .
Dù thì cơ bắp của Chu Tẫn quá .
Hứa Miên lúc thì mở mắt, lúc thì nhắm mắt.
Rối rắm cực kỳ.
Nhìn một cái, nhắm mắt.
Nhìn thêm cái nữa, nhắm...
Còn kịp thêm mấy cái, tay tóm lấy, kéo về phía .
Cho đến khi lòng bàn tay chạm cảm giác ấm nóng.
Vừa cứng mềm, là cảm giác từng sờ qua bao giờ.
Hứa Miên tức khắc trợn tròn hai mắt, thể tin nổi Chu Tẫn.
Chu Tẫn chỗ nào cũng nóng, cơ n.g.ự.c cũng nóng.
Chỗ nào cũng cứng, cơ n.g.ự.c cũng mềm cứng.
Hứa Miên cảm thấy sắp c.h.ế.t đến nơi , nhưng tay cử động nổi.
Không là do Chu Tẫn dùng lực quá mạnh, là do bàn tay suy nghĩ riêng, căn bản nỡ rời .
Thậm chí còn sống c.h.ế.t là gì mà bóp bóp đó một cái.
Hứa Miên: ...
Cứu mạng.
Đại phản diện ơi sức cám dỗ của việc đối với một trai tân thuần khiết là lớn nhường nào .
Sao thể đem cái để thử thách cán bộ chứ!
Hứa Miên cảm thấy tâm hồn như c.h.ế.t một chút, còn thấy cảnh tượng thật quái dị.
Chu Tẫn để trần nửa , nửa quỳ mặt , thì vẫn đang sờ cơ bắp của Chu Tẫn, giống như một loại cảnh tượng phù hợp với trẻ em .
Cậu run lẩy bẩy.
Cả như sắp bốc cháy đến nơi.
Thế mà đúng lúc , Chu Tẫn còn thử thách , quỳ cúi về phía đùi , một tay ấn c.h.ặ.t t.a.y lên cơ ngực, một tay nắm lấy đùi , năm ngón tay sắp lún trong đùi như thể bóp nghẹt mạng sống của mà hỏi: 'Miên Miên, so với bọn họ, cảm giác sờ của ai hơn?'
Giọng của như rắn độc, âm u ẩm lạnh.
Ánh mắt cũng thế.
Giống như lột da rút xương , nuốt chửng bụng.