Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 134

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-04 10:07:45
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Miên từng thấy tuyết, nơi sống đây trời lạnh đến mấy cũng tuyết, bây giờ cuối cùng cũng thấy , bên ngoài biến thành một màu trắng xóa, nối liền với bầu trời, thành phố như bao phủ bởi một tấm chăn bông, hèn gì chạy ngoài đốt pháo lúc , hóa là để ăn mừng.

Hứa Miên vốn dĩ hưng phấn, nhưng khi định bò dậy, cảm giác bất thường của cơ thể cuối cùng cũng nhắc nhở chuyện gì xảy đêm qua.

Cậu vẫn ngủ đến mức mất trí nhớ, ngay cả việc bản nhầm lẫn hiện thực thành giấc mơ cũng nhớ rõ mồn một.

Hứa Miên: "..."

Trên chi chít dấu vết, nhéo, hôn, còn cả vết cắn, rõ nhất là ở đùi trong, Chu Tẫn hút bốn dấu vết đối xứng ở chỗ nhiều thịt nhất, thẳng thừng nhắc nhở Hứa Miên chuyện gì xảy đêm qua.

Hứa Miên: "..."

Dù rằng một bàn tay vỗ kêu, nhưng hình như cuối cùng Chu Tẫn chẳng gì, chỉ lo giải quyết vấn đề sinh lý cho , còn giải quyết tận hai .

Chuyện thì khác gì giả say làm lưu manh chứ!

Sao Chu Tẫn ném cái tên lưu manh là xuống giường luôn cho !

Hứa Miên lật tung giường nửa ngày trời cũng tìm thấy chiếc quần lót mất tích của , chỉ thấy ở đầu giường một chiếc quần lót rõ ràng size của gấp gọn gàng như đang đợi sủng hạnh.

Chu Tẫn ở nhà, Hứa Miên đành c.ắ.n răng mặc chiếc quần lót vặn, cảm giác trống trải thênh thang khiến thấy như sỉ nhục thêm một nữa.

Chu Tẫn dùng cái để trả thù !

Chu Tẫn thắng !

Hứa Miên nhanh chóng mặc xong quần áo của , lén lút như một tên tra nam ngủ xong quất ngựa truy phong.

Tra nam Hứa Miên , nhưng thành.

Vừa mở cửa, Chu Tẫn xách theo đồ ăn sáng xuất hiện ở cửa, giống như một tảng đá thể xê dịch, lạnh tỏa khắp .

Hứa Miên dọa cho giật b.ắ.n , chẳng dám xem sắc mặt Chu Tẫn thế nào, liên tục lùi nhường đường cho Chu Tẫn, chớp chớp mắt đầy chột chào hỏi: "Cậu... về ..."

Chu Tẫn rõ ràng sáng nay trực xong mới về nhà, chẳng hiểu nửa đêm đột nhiên đành, còn xảy chuyện như nữa.

Hứa Miên đuối lý nên chẳng dám lớn tiếng, dù cũng là tự ý xông nhà Chu Tẫn , bịa lý do gì để che mắt cho qua chuyện.

May mà đêm qua điều gì nên .

Chu Tẫn đặt đồ ăn sáng lên bàn, Hứa Miên lẽo đẽo theo m.ô.n.g , thôi, thôi chẳng dám .

"Chúc mừng năm mới, Miên Miên." Chu Tẫn đột nhiên xoay .

Hứa Miên đ.â.m sầm lòng Chu Tẫn, thấy lời thì ngẩn vài giây: "Chúc mừng năm mới, Chu Tẫn."

Hứa Miên nhớ nổi từng bao nhiêu câu chúc mừng năm mới đây, nịnh nọt , thật lòng , chỉ là sự tê dại, khác cũng chúc mừng năm mới với , Hứa Miên chẳng cảm giác gì, đối với nhiều thì năm mới đúng là vui, nhưng đối với Hứa Miên nhạt nhẽo như nước lã, chẳng gợn chút sóng lòng.

Thế nhưng hiện tại lòng dậy sóng, chân thành chúc mừng năm mới với Chu Tẫn.

Cậu hy vọng Chu Tẫn hạnh phúc, hy vọng Chu Tẫn một cuộc đời mới trong năm mới .

Còn chính , lẽ một cuộc đời mới, nhưng luôn cảm thấy nó thuộc về .

Chẳng từ bao giờ, Hứa Miên sợ mất tất cả, oán hận vì tất cả.

Trước đây mong cầu nhiều, chỉ sống cuộc đời của một bình thường, giờ đây trở nên tham lam, mãi mãi sống như một bình thường.

Hứa Miên chớp mắt, thoát khỏi cái ôm của Chu Tẫn, nhưng giữ lấy đầu , cúi xuống dùng trán tựa trán .

Hứa Miên sững sờ, Chu Tẫn dùng chóp mũi cọ cọ mũi , mật như một đôi tình nhân.

Hứa Miên: "..."

Làm, làm cái gì !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.dammy.me/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-134.html.]

Lại đang thử thách cán bộ ! Cậu bây giờ là từng kinh qua s.ú.n.g thật đạn thật đấy nhé!

Hứa Miên nghi ngờ Chu Tẫn hôn , Chu Tẫn thật sự tận tâm quá mức, những điều trong hợp đồng nên làm nên làm đều làm cả , nhưng Chu Tẫn chỉ cọ mũi , Hứa Miên gợi những ký ức , đêm qua Chu Tẫn cũng cọ đùi như thế .

Cơ thể ăn mặn đúng là khác hẳn, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi bụng cũng thể thắt .

Hứa Miên da đầu tê dại, sợ Chu Tẫn phát hiện sự khác thường của , vội vàng tránh né ánh mắt, lúng túng thốt : "Tớ, quần lót của tớ ..."

là chuyện nên nhắc cứ lôi nhắc.

Hứa Miên hổ đến mức dùng ngón chân đào luôn một cái hố sàn, hàng mi Chu Tẫn khẽ động, tiếp tục ôm lòng: "Giặt ."

Lúc ngoài khóa trái cửa, Hứa Miên dường như thể rời bất cứ lúc nào, Chu Tẫn sợ đột nhiên biến mất, trói chặt Hứa Miên.

Hứa Miên: "..."

Tên làm thế , sở thích kỳ quặc là giặt quần lót cho khác như chứ.

"Bẩn ." Chu Tẫn giải thích một cách vô cùng nghiêm túc, "Dính lên đó ."

Hứa Miên: "..."

Cái mà cũng hả trời ơi! Tôi hỏi khai !

"Ồ." Hứa Miên cố tỏ bình tĩnh, nhưng mặt và tai đỏ bừng lên hết cả, "Tối qua... chuyện tối qua là lẽ thường tình thôi, tớ lâu ..."

"Tôi ."

Ý Hứa Miên lâu tự giải quyết vấn đề cá nhân, cướp cò là chuyện khó tránh khỏi. Mọi đều là trưởng thành, cùng là đàn ông, ai mà chẳng đàn ông đôi khi suy nghĩ bằng nửa .

Đôi mắt đen sâu thẳm của Chu Tẫn đầy ý . Hứa Miên bịt miệng che mắt , nhưng dù che hết cả vẫn cảm thấy thoải mái chút nào.

Lòng bàn tay truyền đến một cảm giác nhột nhạt, ẩm ướt.

Chu Tẫn còn l.i.ế.m tay !

Hứa Miên thật sự nổi cáu: "Cậu cái gì hả!"

"Nhìn ... Miên Miên là đầu tiên." Chu Tẫn bịt miệng nên giọng nghèn nghẹn, nhưng vẫn rõ tiếng trong đó.

"Lần đầu cái gì mà đầu, tớ..." Hứa Miên đến mức thẹn quá hóa giận, lời khỏi miệng mới phản ứng , vội vàng đổi ý: "Sao là đầu !"

Chu Tẫn đang dò xét .

Hứa Miên thừa nhận cũng , mà thừa nhận thì cũng kỳ quặc.

Thừa nhận chẳng khác nào huỵch tẹt với Chu Tẫn rằng nguyên chủ.

Có một khoảnh khắc, Hứa Miên thừa nhận.

Người mà Chu Tẫn quen từ đầu đến giờ luôn là chứ nguyên chủ, dù thì ?

lý trí cuối cùng chiến thắng cảm xúc.

Hứa Miên vẫn thấy sợ.

Cậu sợ chiếm đoạt xác của khác, sợ thuộc về thế giới .

Cho dù đó là Chu Tẫn chăng nữa.

Mối quan hệ giữa và Chu Tẫn chẳng qua chỉ là giao dịch tiền bạc, sớm muộn gì cũng ngày để , trả tự do cho .

Đến lúc đó mỗi sẽ một ngả, Hứa Miên sự can thiệp và việc tự ý đền bù của liệu thực sự đổi vận mệnh .

Bây giờ chuyện đang phát triển vượt xa dự tính của .

Loading...