Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 18 Tiên sinh mặc hồng y, tất nhiên là tuyệt sắc
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:44:16
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sở Lãng im lặng .
Lâm Vũ tiểu hoàng đế như đang xuất thần, cau mày : “Bệ hạ, Thẩm Từ lòng khó lường, ngài chẳng lẽ định thu hồi Kim Ấn, g.i.ế.c ?”
Ánh mắt Sở Lãng khẽ động.
Lâm Vũ tiếp: “Bệ hạ, tế thiên đại điển là cơ hội nhất. Việc nếu giao cho Vu Trạch Khâm, thần còn phần nắm chắc. nếu giao cho Thẩm Từ, thần cũng nguyện cùng tranh tài một phen. Chỉ là, mấu chốt thắng bại vẫn ở chỗ bệ hạ, lúc ngài tuyệt đối nên tự sinh thêm thị phi.”
Ngón tay Sở Lãng khớp xương rõ ràng, khẽ gõ nhịp lên án thư. Hồi lâu , mới mở miệng: “Nếu trẫm g.i.ế.c Thẩm Từ thì ?”
G.i.ế.c Thẩm Từ… chẳng là dọn đường cho Lâm Vũ ngươi ?
Nghe , ánh mắt Lâm Vũ chợt trầm xuống, gã chút khó tin: “Ý của bệ hạ là Đại Sở rơi tay Thẩm Từ? Ngài định đem giang sơn dâng cho ư?”
Sở Lãng ngước mắt gã một cái: “Đại Sở vốn là của trẫm, làm thể để khác đoạt .”
Câu mang theo hàm ý sâu xa, Sở Lãng liếc Lâm Vũ đầy ẩn ý.
Lâm Vũ hiểu, chỉ tưởng rằng Sở Lãng thông suốt ý , liền : “Nếu bệ hạ giang sơn Đại Sở rơi tay khác, thì càng nên trừ khử Thẩm Từ, đoạt Kim Ấn.”
Sở Lãng chỉ khẽ lắc đầu: “Không, trẫm sẽ g.i.ế.c .”
Lâm Vũ nhíu mày Sở Lãng, gã khuyên nhủ hết lời, mà tiểu hoàng đế vẫn hề d.a.o động.
Sau khi Lâm Vũ rời , Sở Lãng nghĩ Thẩm Từ cùng Lâm Vãn Sương chuyện hẳn cũng sắp xong, liền Ngự Thư Phòng. Giữa đường, gặp Triệu Ân đang về bẩm báo.
Nghe xong lời Triệu Ân kể đối thoại giữa Thẩm Từ và Lâm Vãn Sương, trong mắt Sở Lãng thoáng qua một tia lạnh lẽo: “Tiên sinh của trẫm địa vị cao quý, đường đường là Quốc sư, há để con gái của một thừa tướng như nàng vô lễ như thế?”
Triệu Ân liên tục khom đáp .
Sở Lãng thêm vài bước, bỗng nở nụ nhạt: “Lâm Vãn Sương, trẫm thật xem ngươi còn thể giở trò gì nữa.”
Khi Sở Lãng trở Ngự Thư Phòng, Thẩm Từ đang chữ. Quốc sư đại nhân thói quen mỗi khi cần tĩnh tâm liền luyện tự.
Sở Lãng hiểu rõ điều đó, bước đến gần: “Tiên sinh cùng Lâm Vãn Sương chuyện vui ?”
Thẩm Từ ngẩng đầu : “Bệ hạ là ý gì?”
Ánh mắt Sở Lãng dừng hàng chữ Thẩm Từ : “Nếu thế, vì vô cớ luyện tự?”
Thẩm Từ bật : “Bệ hạ lo xa , mấy ngày nay luyện, sợ tay lạ nên chỉ cho quen thôi.”
Sở Lãng cũng vạch trần, tiện tay rót cho y chén nước: “Vậy thể cho trẫm , Lâm Vãn Sương hỏi chuyện gì ?”
Thẩm Từ nhận lấy, nhấp một ngụm : “Chẳng qua là vài lời vụn vặt của nữ nhi gia, ngài cần gì hỏi?”
Sở Lãng gật đầu, giọng lạnh : “ mặt trẫm mà cùng khác bí mật nghị sự, chẳng là xem thường trẫm ?”
Thẩm Từ , buông chén trong tay: “Thần ý đó, bệ hạ—”
Chưa kịp hết, Sở Lãng cắt lời: “Tiên sinh cũng , chỉ là trẫm đòi chút lợi lộc.”
Hóa … chờ ở đây.
Thẩm Từ khẽ thở dài: “Bệ hạ là thiên tử, thứ gì mà ngài thể , xin cứ phân phó.”
Tầm mắt Sở Lãng lướt qua Thẩm Từ, mãi mới chậm rãi : “Trẫm tạm thời nghĩ , cứ nợ .”
Thẩm Từ hành vi chút trẻ con , chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu.
Sở Lãng vẫn chờ động thái từ Lâm Vãn Sương, quả nhiên ngày hôm Triệu Ân mang một phong thư.
Thẩm Từ và Sở Lãng ngăn cách bởi một tấm bình phong, nhưng vẫn thể thấy rõ tình hình bên ngoài.
Từ khi giao Kim Ấn, Thẩm Từ còn phê duyệt tấu chương, mà Sở Lãng cũng định để y tham dự việc triều chính nữa.
Thẩm Từ , dù y, Sở Lãng vẫn thể làm .
Sở Lãng nhận lấy thư từ trong tay Triệu Ân, là một phong thư trang trí tinh xảo, chỉ qua là ai . Hắn tùy ý bóc phong thư.
Bên trong chỉ một câu thơ, hôm nay thời tiết , ngoài còn ý tứ gì khác.
Sở Lãng đặt thư sang một bên, giương mắt ngoài viện.
Quả như lời Lâm Vãn Sương , thời tiết hôm nay thật sự , tuy chút lạnh, sương sớm vẫn còn vương, nhưng nắng trong sáng rực rỡ.
Sở Lãng cách bình phong hỏi: “Tiên sinh, ngày mai như hôm nay ?”
Thẩm Từ hỏi bất ngờ, khẽ sửng sốt, đó đưa mắt ngoài viện: “Ngày mai sẽ mưa.”
“Hả?” Sở Lãng kinh ngạc. “Hôm nay trời thế , mai mưa ?”
Thẩm Từ gật đầu: “Lòng còn đổi thất thường, huống hồ thời tiết.”
Câu mang ẩn ý rõ ràng.
Sở Lãng khẽ : “Trẫm mời ngày mai cùng trẫm Bình Hồ du ngoạn.”
Thẩm Từ định từ chối, tiểu hoàng đế thêm: “Gọi cả Lâm Vãn Sương cùng .”
Thẩm Từ thoáng sững . Sở Lãng đối với Lâm Vãn Sương xưa nay vẫn thờ ơ, thậm chí phần bài xích, mà hôm nay chủ động mời nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-18-tien-sinh-mac-hong-y-tat-nhien-la-tuyet-sac.html.]
Y nghĩ đến bức thư Triệu Ân đưa, lẽ là Lâm Vãn Sương gì đó khiến Sở Lãng động lòng?
Thẩm Từ : “Bệ hạ cùng Lâm tiểu thư du hồ, thần tiện theo.”
Sở Lãng nhạt: “Trẫm và Lâm Vãn Sương riêng, trai đơn gái chiếc, chẳng khiến nàng bất an ?”
Quả là suy nghĩ chu đáo, nếu Lâm Vãn Sương , chắc chắn sẽ cảm động thôi.
Thẩm Từ nghĩ ngợi một lát, đồng ý.
Ánh mắt y dừng cuộn tranh trong tay, trong tranh vẽ hai , một nam một nữ khoác chiến giáp, mặt lấm tấm vết máu, nhưng vẫn che nổi tư thế hùng oai hùng.
Quan trọng nhất chính là, hai trong bức họa dung mạo cực kỳ giống Đại Sở Diễm Vương Lâm Vũ, hoặc cũng thể là, Lâm Vũ giống bọn họ.
Trên cuộn tranh là hình vẽ hai vị tướng quân của Đại Sở, những lập nên công lao hiển hách, góp phần mang thái bình thịnh thế cho quốc gia. Chỉ tiếc, cả hai đều chiến t.ử nơi sa trường, thể tận mắt chứng kiến Đại Sở ngày nay phồn vinh hưng thịnh.
Năm khi chiến báo truyền về, nhị vị tướng quân đang tiến công Hồ Dương quan. Hồ Dương quan dễ thủ khó công, trận chiến kéo dài suốt mấy tháng, lương thảo dần cạn. Khánh Đức hoàng đế phái áp giải lương thực tiến đến, nhưng giữa đường nhận tin dữ, hai vị tướng quân trúng kế mai phục, địch bắt sống.
Còn kịp phái đến cứu viện, thì một đạo chiến báo khác truyền về: nhị vị tướng quân Lâm gia xông sào huyệt quân địch, c.h.é.m g.i.ế.c tướng lĩnh đối phương, cuối cùng vì địch nổi đông mà đồng quy vu tận.
Sử sách chỉ chép đến đó, trùng khớp với những gì Thẩm Từ , nhưng y luôn cảm thấy điều gì đó , nghĩ mãi vẫn thông.
Điều khiến y càng hiểu là Lâm Vũ. Một mặt gã tỏ trung thành với tiểu hoàng đế, mặt khác ngấm ngầm thử thăm dò, đến cùng là mưu tính gì?
Thẩm Từ chăm chú bức họa, đến nỗi Sở Lãng bước đến bên cạnh mà y vẫn .
Sở Lãng tùy ý liếc qua hình vẽ hai vị tướng quân, : “Lâm thị nhị vị tướng quân đ.á.n.h chiếm giang sơn Đại Sở, hộ quốc an bang, đều là công thần của Đại Sở.”
Thẩm Từ khẽ lắc đầu: “Thần thể sánh với hai vị tướng quân .”
Sở Lãng xuống đối diện y: “Trong lòng trẫm, văn mưu của hề thua kém võ lược của tướng quân sa trường. hôm nay đột nhiên xem đến bức họa ?”
Thẩm Từ thu hồi cuộn tranh, đáp: “Rảnh rỗi việc gì, tiện tay qua mà thôi.”
Sở Lãng mỉm : “Đã nhắc đến chuyện , trẫm hỏi nghĩ thế nào về Lâm Vũ?”
Thẩm Từ ngạc nhiên : “Lâm Vũ?”
“Ừ.”
Sở Lãng với vẻ tùy ý như chỉ thuận miệng nhắc đến, nhưng Thẩm Từ cân nhắc lâu. Rất nhiều lời quanh quẩn bên miệng, song cuối cùng vẫn .
Người tuy kế thừa chí hướng của cha , nhưng tâm tư sâu kín khó dò, tuyệt đối thể đề phòng…
Chỉ là, Sở Lãng lẽ sẽ tin y. Dù , cũng chẳng ích gì.
Suy cho cùng, giang sơn Đại Sở là của Sở Lãng, mới là an tọa ngai vàng, yên mà ngủ.
Nói , kết quả đều như .
Sở Lãng đợi mãi thấy Thẩm Từ đáp, kinh ngạc y: “Tiên sinh hôm nay tâm trạng ?”
Thẩm Từ chỉ lắc đầu: “Không , bệ hạ lo lắng nhiều .”
Hai , gì thêm. Trong điện yên tĩnh đến mức thể tiếng gió ngoài cửa sổ.
Không bao lâu , Triệu Ân bước , phá vỡ bầu khí tĩnh lặng: “Bệ hạ, y phục của Quốc sư đại nhân thành, bệ hạ đến xem ?”
Sở Lãng hài lòng Triệu Ân, sang mời: “Tiên sinh cùng trẫm thử một chút ?”
Thẩm Từ mang theo đôi chút nghi hoặc, cùng Sở Lãng đến chế y cục.
Tiểu hoàng đế đột nhiên nhớ đến việc may y phục cho y?
Không đúng…
Thẩm Từ hỏi: “Bệ hạ làm kích cỡ y phục của thần?”
Tiểu hoàng đế đầu , khóe môi cong lên: “Trẫm ôm một cái liền .”
Sắc mặt Thẩm Từ khẽ biến, y tránh ánh mắt nơi khác.
Khi hai đến chế y cục, chưởng sự cung nữ sớm chuẩn xong, treo bộ y phục lên giá cho xem.
Vừa bước cửa, Thẩm Từ liền thấy bộ xiêm y rườm rà mà hoa lệ .
Sợi tơ vàng dùng thêu y phục giống với chất liệu thêu long bào của thiên tử. Trên áo thêu dày đặc những hoa văn ẩn hiện, rõ là hình gì, nhưng khi ánh nắng chiếu , sắc vàng phản sáng rực rỡ khiến khó mà rời mắt.
Chỉ là, khi ánh sáng che khuất, y phục trông như một bộ đồ bình thường, chỉ cổ áo và tay áo thêu vài đường hoa văn tinh xảo.
Không đến chất liệu, điều khiến Thẩm Từ chú ý nhất là y phục màu đỏ, sắc đỏ rực rỡ đến chói mắt, ép y thể .
Ánh mắt y dời sang hướng khác, trong lòng dâng lên linh cảm, bộ y phục , hình như để dành cho .
Thế nhưng Sở Lãng bước nhanh đến bên bộ hồng y , giơ tay gọi: “Tiên sinh, ngài mặc hồng y nhất định .”
Thẩm Từ bộ quần áo , cả khựng .
Y vẫn còn nhớ rõ buổi tế thiên năm đó mũi tên xuyên n.g.ự.c khiến y bào trắng của y nhuộm đỏ máu, đỏ đến chói mắt. Máu y chỉ thấm ướt y phục, mà còn lan khắp đàn tế, nhuộm đỏ cả những phù văn chân.
Từ đến nay, y từng mặc hồng y, trừ phi là triều phục hoặc lễ phục quốc sư trong ngày tế tự. Bình thường, y chỉ mặc y phục nhạt màu, hề thứ gì phô trương.
Sở Lãng thể nào điều đó.
Tiểu hoàng đế thấy y mãi ở cửa nhúc nhích, liền hỏi: “Tiên sinh ? Còn đây thử xem?”
Thẩm Từ thoáng nhớ đến những lời đồn gần đây trong cung, giọng mang theo chút lạnh lẽo: “Bệ hạ thật sự lập thần làm hậu ?”