Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 13: Cừu Non Say Xỉn
Cập nhật lúc: 2026-02-20 07:06:20
Lượt xem: 159
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không gì kiêng kỵ, gì kiêng kỵ..."
Phương Trầm lầm bầm lải nhải trong lòng, sắc mặt cho lắm. Người nước ngoài đúng là chẳng nể nang gì cả, đang ăn cơm mấy chuyện đó cơ chứ.
"Đừng để ý đến ."
Người đàn ông thấp giọng : "Cũng đừng tin, bậy đấy."
Anh kéo ghế cho Phương Trầm xuống, cầm một ly nước trái cây bàn đưa qua: "Nếm thử xem."
Phương Trầm bưng ly nước nhấp một ngụm, đôi mắt sáng rực lên: "Nước táo ạ."
Bác Bor bưng thêm một đĩa nấm nướng , híp mắt: "Đây là nước táo ép của trang trại đấy. Ta cháu uống rượu nên chuẩn sẵn nước quả ."
Phương Trầm vội vàng đáp: "Rượu thì... cũng thể uống một chút ạ."
Cậu dùng ngón tay ước lượng: "A little!" (Một chút xíu thôi!)
Sith nhướng mày : "Vậy em uống một chút ?"
Phương Trầm khẽ l.i.ế.m môi: "Được ạ!"
Sith cho lấy nhiều, chỉ bảo bác Bor đưa cho một lon bia.
Mở lon bia , Phương Trầm giơ lên, do dự một chút sang phía đàn ông, nhỏ giọng : "Sith, cảm ơn đưa em chơi, em vui! Anh là bạn đầu tiên của em ngoài tiệm pizza... mặc dù cách chúng quen buồn ."
Khi chuyện, ngước đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh và cong .
Bạn bè...
Sith thâm trầm , mới thấp giọng đáp: "Không cần cảm ơn."
Anh cũng bưng ly lên, khẽ chạm nhẹ lon của Phương Trầm.
Đây là đầu tiên Phương Trầm uống rượu khi xuyên thư, còn trong bầu khí tụ tập vui vẻ thế , chút hưng phấn, giơ lon bia lên uống một ngụm thật lớn. Vị lúa mạch lên men bùng nổ trong khoang miệng, cồn tràn lên đại não khiến chẳng mấy chốc cảm thấy choáng váng.
Phương Trầm lúc mới thấy gì đó sai sai. Bia nước ngoài ... bao nhiêu độ nhỉ?
Cậu xem nhãn mác vỏ lon, nhưng mới định cầm lên thì Sith tưởng uống tiếp nên vươn tay ngăn : "Đừng uống nhanh như ."
Phương Trầm phản ứng chậm mất hai nhịp, hậu tri hậu giác "Hửm?" một tiếng. Âm thanh phát từ mũi rầu rĩ, cứ như đang làm nũng . Ánh mắt Sith càng thêm tối sầm, giọng cũng trở nên nhu hòa hơn: "Ăn chút gì ."
Phương Trầm chớp chớp mắt, hai tay chống cằm: "Vâng ạ."
Miệng thì , nhưng ý định tự động tay động chân.
Sith thản nhiên gỡ cho một ít thịt gà nướng và cá nướng, bên rắc gia vị bí truyền thơm nức mũi. Phương Trầm cuối cùng cũng chịu động đậy, dùng nĩa xiên một miếng nhét miệng, đó gật gù: "Ngon quá!"
Ngồi đối diện, Joy mà thấy "ê răng" vì cái sự ngọt ngào , định lên tiếng trêu chọc vài câu nhưng sợ Sith ném ngoài thật nên đành ngậm miệng.
Vì đa đều là trong câu lạc bộ nên họ khó tránh khỏi việc thảo luận về các trận đấu. Tốc độ của họ nhanh, thuật ngữ chuyên môn, Phương Trầm hiểu vài câu nhưng vẫn chống cằm tỏ vẻ lắng nghiêm túc. Sith bên cạnh với tư thế lười nhác dựa lưng ghế, khoanh tay ngực, dáng vẻ chút hờ hững nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt từng rời khỏi Phương Trầm dù chỉ nửa giây.
Phần bia còn Phương Trầm uống nổi nữa. Đôi khi những hành động như trẻ con, lén lén dùng một ngón tay đẩy lon bia xa một chút, cứ như làm thế là thể chứng minh đây rượu của .
Những hành động nhỏ đó đều lọt qua mắt đàn ông. Sith nghiêng đầu giấu nụ , thấp giọng hỏi: "Ăn no thì em thể về phòng ."
Phương Trầm đầu , ngơ ngác Sith. Vì uống chút rượu nên phản ứng với tiếng Anh càng chậm hơn, mất vài giây mới chậm rãi hỏi: "Đi ạ?"
"Đi cũng , tùy em chơi gì."
Phương Trầm ngoan ngoãn dậy, gật gật đầu, chút loạng choạng về phía hai bước, đó đầu vẫy tay chào : "Em ăn xong , em đây."
Mọi sững sờ mất một giây, đó cũng vội vã học theo dáng vẻ của Phương Trầm mà vẫy tay chào : "Bye..."
Sith dậy, thuận tay cầm lấy lon bia mà Phương Trầm đẩy xa, ngửa đầu uống sạch. Động tác vô cùng tự nhiên, như thể đó là một việc hết sức bình thường. May mà Phương Trầm đầu thấy, mà dù thấy thì với cái đầu đang mơ màng hiện tại, cũng khó mà phản ứng kịp.
Phương Trầm thẫn thờ bậc thềm, Sith bước , chắn cho mảnh ánh nắng chút chói mắt .
Sith vốn định hỏi hái việt quất , nào ngờ Phương Trầm ngước đầu một lúc, bất ngờ vươn tay , cố gắng rướn cao để chọc nhẹ n.g.ự.c một cái.
Người đàn ông hiếm khi ngẩn một chút, dường như ngờ rằng Phương Trầm hành động như .
"Chỗ của , đàn hồi thật đấy." Phương Trầm với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Sith im lặng hồi lâu, hỏi : "Em thích ?"
Phương Trầm gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Lần từng vùi mặt đó , cảm giác cực kỳ ! Không ngờ uống say xong còn "bất ngờ" kiểu .
Sith kìm nén sự thôi thúc bế thốc nọ lên, đôi mắt màu xanh xám càng thêm u ám. Anh khẽ nhếch môi, thấp giọng dụ dỗ: "Nếu em thích thì thể sờ thêm một chút."
Lời quả thực tràn đầy sức cám dỗ. Phương Trầm khẽ nuốt nước miếng, từ một ngón tay chuyển thành cả bàn tay, cứ thế thẳng thừng ấn lên cơ n.g.ự.c của đàn ông. Qua một lớp vải mỏng, cảm giác lòng bàn tay vẫn săn chắc và đàn hồi y như trong trí nhớ, ấn qua ấn thấy thích vô cùng.
Được voi đòi tiên, Phương Trầm đưa luôn cả hai tay , bắt đầu sờ loạn n.g.ự.c .
Lúc đầu Sith định trêu một chút, nhưng sờ một hồi, trong lòng bỗng dâng lên một luồng hỏa khí vô cớ. Không thể để sờ tiếp , sờ nữa là sẽ chuyện xảy mất. Ánh mắt đàn ông tối sầm , chộp lấy cổ tay Phương Trầm, cho cử động nữa.
Không sờ nữa, Phương Trầm bĩu môi, vẻ mặt đầy hờn dỗi vui.
"Tôi đưa em về nghỉ ngơi."
Không ngờ Phương Trầm say nặng đến thế, Sith đành dẹp bỏ ý định đưa chơi, đưa về phòng để ngủ một giấc cho tỉnh rượu . Phương Trầm ngoan, hề quậy phá, bảo làm gì là làm nấy, lập tức dậy ngoan ngoãn theo chân Sith.
Khi đưa về đến nhà gỗ, chú cừu nhỏ vẫn ở bên trong, thấy tiếng động liền ngẩng đầu kêu lên hai tiếng "be be".
"Em ngủ một giấc , bế cừu ngoài."
"Không cần!" Phương Trầm lập tức từ chối: "Em ngủ cùng cừu nhỏ cơ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-13-cuu-non-say-xin.html.]
"Nó sẽ làm phiền em ngủ đấy."
"Sẽ !"
"Được , em tất." Sith nhượng bộ, thấp giọng hỏi: "Vậy em sẽ ngoan ngoãn ngủ chứ?"
"Sẽ mà, sẽ mà."
Người đàn ông và một "con ma men" nhỏ thực hiện một cuộc hội thoại vô nghĩa một hồi lâu, mãi đến khi Phương Trầm đòi quần áo ngủ, mới khắc chế bản mà xoay rời .
Vừa , bước chân ngoài thì nhận điện thoại của Joy. Hội bạn đang chơi bài, gọi Sith qua góp vui.
"Sith, mang cả chú 'cừu nhỏ' của qua đây chơi cùng ."
"Tôi qua đó, đang ngủ ."
"Cái gì? Ngủ á? Hai ..."
Sith "cạch" một tiếng cúp điện thoại, ngăn cách lời nhảm nhí.
Phương Trầm ngủ suốt quãng đường xe, khi ăn xong tiếp tục ngủ, ngủ đến trời đất tối tăm mặt mày. Đến khi tỉnh dậy, chống tay thẫn thờ giường với mái tóc rối bù như tổ quạ.
Mình là ai? Đây là ? Lại xuyên thư nữa ?
Mãi đến khi thấy chú cừu nhỏ ở góc phòng, Phương Trầm mới sực tỉnh. Ngay đó, ký ức ùa về khiến mặt đỏ bừng lên như quả cà chua chín.
Trời ạ! Tửu lượng của nguyên chủ kiểu gì mà mới một ly đổ đốn thế !! Một ly là gục thì thôi , mấu chốt là lúc uống say nhảm cái gì với Sith ?! Cậu... còn sờ cả nữa...
Phương Trầm run rẩy giơ bàn tay lên , hận thể chặt phăng nó để "đoạn tuyệt quan hệ" với bàn tay háo sắc !! Cậu suy sụp quấn trong chăn thành một cái bánh cuốn lăn qua lăn giường.
Hay là bây giờ bỏ trốn luôn nhỉ? Nếu xuất phát từ bây giờ thì bao lâu mới chạy về tới thành phố?
Đang bẹp giường như sắp tận thế đến nơi, chú cừu nhỏ bỗng "be be" hai tiếng, Phương Trầm mới chịu chui đầu khỏi chăn. Cậu ló đầu , mắt to trừng mắt nhỏ với chú cừu.
Kinh nghiệm làm "bố trẻ" bằng , đoán đại là... nó đói ?
Phương Trầm xuống giường, cầm lấy nửa bình sữa còn thừa lúc tiếp tục cho cừu bú. Cậu thở dài, cúi đầu với nó: "Hay là mày tìm Sith , mày với là lúc sờ n.g.ự.c là mày chứ tao."
Chú cừu nhỏ trừng đôi mắt đen láy vô tội . Phương Trầm càng đau đầu hơn.
Cừu nhỏ ăn no xong liền nhảy khỏi lòng Phương Trầm, lon ton chạy đến cạnh cửa, dùng đầu húc một cái lách qua khe cửa chạy mất hút.
"Ơ! Mày đấy?"
Phương Trầm vội vàng xỏ dép đuổi theo. Ra khỏi nhà gỗ mới thấy bên ngoài trời tối mịt, đèn trong trang trại khá thưa thớt nên xung quanh đen kịt. Lúc đầu Phương Trầm mải đuổi theo chú cừu nên để ý, chạy một quãng mới thấy gì đó sai sai.
Mình đang ở chỗ quái nào thế ??
Phương Trầm quanh một vòng, phía trông giống như một cái kho hàng, chắc là chú cừu chạy đó . Cậu do dự một lát cũng bước theo. Bên trong kho hàng còn tối hơn, ánh trăng từ bên ngoài hắt chỉ đủ thấy mờ mờ những đống ngô chất cao.
"Be be ơi? Mị mị ơi..."
Phương Trầm gọi hai tiếng nhưng thấy tăm chú cừu . Cậu nhíu mày tiếp, bỗng nhiên chân như dẫm thứ gì đó. Cậu cúi xuống , đó là một tấm gỗ nhô lên, lẽ bên là một cái hầm.
Chờ ... Cái hầm?!
Sắc mặt Phương Trầm trắng bệch, trong đầu đột nhiên vang lên lời kể của Joy hồi trưa: "...Ông chủ trang trại thực là một kẻ s·át nh·ân, g·iết vợ giấu xác hầm..."
Con lúc càng sợ hãi thì càng nghĩ quẩn. Nhịp thở của Phương Trầm trở nên dồn dập, chậm rãi lùi hai bước, định đầu bỏ chạy thì bỗng thấy tiếng bước chân vang lên phía .
Tim đập loạn xạ, đột ngột ——
Là Sith, đang cầm đèn pin tới. "Sao chạy đến đây?"
Nỗi sợ hãi vơi một chút, đó là sự ngượng ngùng dâng lên, Phương Trầm nhỏ giọng đáp: "Em tìm chú cừu."
"Đừng quản nó, đói thì nó tự đường thôi." Sith sắc mặt của , nhíu mày: "Làm ?"
Phương Trầm mặt mũi nào mấy trò suy diễn lung tung trong đầu, chỉ lắc đầu. Sith híp mắt , bỗng nhiên khẽ một tiếng: "Không coi thành tên biến thái s·át nh·ân nào đó đấy chứ?"
Phương Trầm đỏ mặt: "Em ..."
Người đàn ông tiến gần một bước, hình cao lớn gần như bao phủ lấy thiếu niên, đầy cảm giác áp bức. Anh rủ mắt, cố tình hạ thấp giọng: "Làm em ... ?"
"Em nghĩ xem, tại mời em đến trang trại chơi..."
Phương Trầm trợn mắt kinh ngạc. Cậu hoảng loạn lùi phía , ngờ chân vấp một cái suýt ngã nhào, cũng may Sith nhanh tay đỡ lấy. Anh nắm lấy cổ tay nhưng buông , mà nhân đà đó bế bổng lên ngoài.
"Gan còn nhỏ hơn cả cừu mà cũng dám chạy lung tung một ."
Bị "ăn" mất thì mới chịu ngoan ngoãn đây.
Phiên ngoại nhỏ ( liên quan chính văn):
Ông chủ trang trại tuy tính khí thất thường, ban ngày đ.á.n.h nô lệ vài roi, nhưng buổi tối vẫn lén lút chạy tới đưa thuốc. Nô lệ phạt ngủ trong kho hàng.
Hắn đẩy cửa , ló cái đầu nhỏ . Bên trong thắp ánh sáng mờ ảo, tên nô lệ vẫn đang làm việc, trải rơm xuống đất cởi áo ngoài trải lên , trông vẻ thoải mái.
Dưới ánh sáng mờ, những múi cơ tên nô lệ như phủ một lớp mật ong, gồng lên khi làm việc, mồ hôi chảy dọc theo rãnh lưng săn chắc.
Ông chủ trang trại nuốt nước miếng ừng ực, hách dịch chất vấn: "Ai cho phép ngươi ngủ thoải mái thế ?"
"Chủ nhân, chỗ là trải cho ngài đấy."
Tên nô lệ hề ngạc nhiên sự xuất hiện của , ngược còn nhướng mắt, như .
"Nếu ngài vẫn thấy thoải mái... thì cũng thể lên ."