Dịch Gia Tần đối diện hướng phòng bao nên thấy rõ bộ quá trình đổi đó. Chờ đến khi Cố Dạ Sanh đến gần, bình tĩnh lên tiếng: “Phía Sùng Tinh vẫn còn việc gì ?”
Nghe thấy tiếng động, Dịch Gia Mộc mới đầu , gương mặt hiện lên vẻ ngạc nhiên: “Học trưởng, vẫn về ạ?”
Biểu cảm mặt Cố Dạ Sanh cứng trong tích tắc, liếc Dịch Gia Tần một cái chậm rãi : “Vốn định về , nhưng hội trưởng nhờ nhắc nhở em một chút. Ngày mai hiệp hội nhiều hạng mục huấn luyện cần thực hiện, dậy sớm đấy. Để giữ tinh thần nhất thì tối nay em nên về ký túc xá sớm . Không can thiệp gian riêng tư của em, chỉ là hy vọng em nhớ lấy: công việc là trọng yếu nhất.”
Lục Trạch Tu đang đợi ở cửa thấy đoạn hội thoại thì cũng ngoảnh đầu sang.
“Anh yên tâm, lịch huấn luyện em đều nhớ rõ mà.” Dịch Gia Mộc Cố Dạ Sanh, im lặng một lát thắc mắc: “ em chỉ là trợ lý thôi, bình thường chỉ cần ghi chép liệu, trợ lý mà cũng cần giữ tinh thần đặc biệt ?”
Cố Dạ Sanh cúi áp sát gần vài phân, khóe mắt nhướng lên đầy vẻ như : “Tất nhiên là cần , hội trưởng công việc trợ lý cũng vô cùng quan trọng.”
Dịch Gia Mộc gật đầu: “Được , em ạ.”
Cố Dạ Sanh hài lòng thẳng dậy, tựa hồ lúc mới sực nhớ Dịch Gia Tần đang bên cạnh. Khóe miệng nhếch lên một độ cong đầy thâm ý: “Anh... 'ca ca' đúng nhỉ?”
Dịch Gia Tần vẫn giữ thái độ bình tĩnh đợi tiếp.
“Tuy rằng làm tròn lễ nghĩa chủ nhà là điều nên làm, nhưng cũng thấy đấy, Mộc Mộc đối với Hội Dị Nguyên chúng vô cùng quan trọng.” Cố Dạ Sanh chậm rãi vươn vai, thản nhiên gỡ chiếc áo khoác của Dịch Gia Tần vai xuống đưa trả cho chủ nhân của nó. Sau đó, cởi luôn chiếc áo khoác của đắp lên cho , còn nhẹ nhàng chỉnh cổ áo cho nhóc con. Đôi mắt nheo đầy vẻ đắc thắng mới : “Cho nên, tối nay phiền nhớ đưa em về sớm một chút nhé.”
Dịch Gia Tần cúi đầu chiếc áo khoác trở về tay , khẽ đầy ẩn ý: “Tôi , cảm ơn nhắc nhở.”
Cố Dạ Sanh: “Vậy chúc hai chơi vui vẻ.”
Lục Trạch Tu ở cửa từ đầu đến cuối lời nào, cũng chẳng buồn để tâm đến việc kẻ mượn danh nghĩa để làm loạn. Mãi đến khi cùng Cố Dạ Sanh rời khỏi khách sạn, sóng vai con đường trong trường, mới bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Cậu nãy trông giống cái gì ?”
Cố Dạ Sanh đang thất thần liền thuận miệng hỏi : “Giống gì?”
Lục Trạch Tu: “Giống một con khổng tước đang cố tình khoe mẽ.”
Cố Dạ Sanh: “?”
Lục Trạch Tu dừng bước, ngữ điệu vẫn bình tĩnh khách quan như cũ: “Cậu mới... xòe đuôi đấy.”
Cố Dạ Sanh: “............”
Ly
Tại quán bar Mê Tung, ánh đèn màu ảo ảnh cuồng.
Tư Dực một ngày huấn luyện mệt rã rời, vất vả lắm mới chuẩn leo lên giường vật thì một cuộc gọi của Cố Dạ Sanh lôi cổ ngoài. Anh nhịn mà oán thán: “Tôi , làm thế hả? Buổi tối ăn cơm với ngài Mai Ngang ? Gì chứ, lãnh đạo trường keo kiệt đến mức cho các ăn no ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-47.html.]
Anh định cằn nhằn thêm vài câu nữa thì ánh mắt sắc lẹm của Cố Dạ Sanh chặn . Cố Dạ Sanh tùy tiện khui một chai Whiskey, thần sắc lạnh lẽo: “Nếu thể thuyết phục Lục Trạch Tu đừng vội về ký túc xá nghỉ ngơi thì cũng chẳng thèm gọi làm gì.”
Tư Dực nhạo: “Cậu mơ quá nhỉ! Hội trưởng là thừa kế của một gia tộc Dị Nguyên Sư chính tông, thể tới cái nơi ' đắn' như quán bar !”
Cố Dạ Sanh thừa hiểu tên đang mỉa mai là kẻ đắn, nhưng lúc chẳng còn tâm trí mà phản bác. Hắn đạm mạc ngửa đầu uống một ngụm rượu: “Bớt nhảm .”
Tư Dực vẻ dọa bởi áp suất thấp cực độ quanh , nụ mặt cũng thu liễm : “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ?”
“Nhóc con nhà cuỗm mất . Chẳng ở lòi một tên, khiến em cứ một câu ' trai', hai câu ' trai' gọi đến là ngọt xớt.” Càng , khí áp quanh Cố Dạ Sanh càng hạ xuống mức đóng băng: “Nếu vô tình gặp lúc ăn cơm, cũng chẳng phát hiện em cư nhiên cách trêu ghẹo khác đến thế.”
Tư Dực ngẩn , trong đầu lập tức hiện đoạn tin nhắn lỏm hồi chiều, bấy giờ mới vỡ lẽ: “Cậu cư nhiên gặp họ ?”
Ánh mắt Cố Dạ Sanh đầy vẻ nghi hoặc sang: “Cậu chuyện ?”
“Không, làm !” Tư Dực chối bay chối biến, lập tức bày bộ dạng nghiêm túc: “Vậy là Dịch Gia Mộc trong lòng ? Tên gì, lai lịch ? Cậu xem nào, Tư lão sư đây bảo đảm trong vòng một nốt nhạc sẽ điều tra bộ thông tin cho !”
“Tôi mà rõ thế thì tìm làm gì?” Cố Dạ Sanh tựa lưng ghế sofa, cả như lún sâu trong đó: “Tôi chỉ là thành viên phòng làm việc của ngài Mai Ngang, hình như là nghiên cứu sinh hậu tiến sĩ đang thực tập. Thầy vẻ thích , gọi là Tiểu Tần, chắc là họ Tần? Nhóc con cứ gọi ' trai' suốt, quan hệ chắc chắn bình thường. cảm thấy... hình như họ vẫn tiến triển đến mức hẹn hò .”
Trong khi Cố Dạ Sanh còn đang lải nhải phân tích, Tư Dực nhanh chóng rút thiết đầu cuối : “Chưa hẹn hò thì càng dễ, chờ đấy, để tra cho xem.”
Đừng Tư Dực ngày thường vẻ là một thiếu gia ăn chơi trác táng, nhưng về khoản truy lùng dữ liệu thì đúng là một cao thủ. Rất nhanh đó, trích xuất bộ thông tin thể tìm thấy trong kho dữ liệu công cộng.
Ánh mắt lướt nhanh như gió qua các trang hồ sơ, đột ngột khựng ở một trang giấy. Mãi một lúc lâu , mới tìm giọng của : “Cậu ... Dịch Gia Mộc gọi nọ là ' trai' ?”
Cố Dạ Sanh rút một điếu t.h.u.ố.c bạc hà , tư thế châm t.h.u.ố.c khựng , sang: “ thế, thì mấy cái trò ' trai em gái' sến súa mà là tình thú trong yêu đương đó thôi. Sao, tìm thấy tư liệu ?”
Tư Dực xoay màn hình về phía Cố Dạ Sanh: “Người là ?”
Cố Dạ Sanh tấm ảnh, gật đầu: “Tìm nhanh đấy.”
Tư Dực im lặng một hồi lâu mới chậm rãi kéo trang thông tin xuống phía , vẻ mặt vô cùng phức tạp: “Anh ... đúng là trai thật mà.”
Tầm mắt Cố Dạ Sanh cũng dời xuống phần thông tin cá nhân:
【Dịch Gia Tần, giới tính Alpha, hiện là nghiên cứu sinh hậu tiến sĩ tại Học viện Dị năng SUK...】
Khi rõ ba chữ đầu tiên trong phần tên họ, đầu ngón tay run lên một cái, điếu t.h.u.ố.c bạc hà suýt chút nữa thì rơi xuống đất vì cầm vững.
Tư Dực bằng ánh mắt đầy thương hại: “Nhóc con nhà , vị ' trai' họ Tần. Anh ... họ Dịch.”
Cố Dạ Sanh: “............”
Từng chữ Tư Dực thốt , quả thực giống như những mũi tên đ.â.m thẳng tim .
Lời tác giả: Là trai thật mà nha~ trai ruột thịt luôn đó nha~