Tang Bắc trong lòng vẫn luôn canh cánh về "chiến hạm" Dạ Mạc CP, thế nên mới theo bản năng mà đưa mắt về phía Dịch Gia Mộc. Lúc , thình lình thấy một câu hỏi như , Tang Bắc tức khắc ngẩn , lắp bắp hỏi : “Cậu... làm gì cơ?”
Tâm trí của Dịch Gia Mộc hiển nhiên còn đặt lời của đối phương nữa. Cậu khẽ rủ hàng mi, giống như đang nghi vấn nhưng cũng giống như đang tự lẩm bẩm một với tông giọng trầm thấp: “Alpha khi bước kỳ dễ cảm, chắc hẳn là sẽ khó chịu lắm đúng ?”
Cậu vẫn còn nhớ rõ, lúc Cố Dạ Sanh từng nửa đùa nửa thật một câu như thế —— “Mỗi khi kỳ dễ cảm tới, liền cảm thấy cái sự khó chịu so với bệnh nan y cũng chẳng gì khác biệt cho lắm...”
“Kỳ dễ cảm tới thì cả cứ như xé rách , thể khó chịu !” Một nam sinh cao niên cấp vốn bản cũng là một Alpha, thấy câu hỏi liền theo bản năng mà đáp lời ngay lập tức. Hành động khiến Tang Bắc tức đến mức lao tới bịt ngay miệng cái tên đó . “Đặc biệt là những Alpha gen đỉnh cấp, phản ứng càng thêm kịch liệt. Nếu như thể tìm nơi để phát tiết, những tin tức tố hỗn loạn tàn phá, quả thực là giày vò đến c.h.ế.t mới thôi!”
Tang Bắc lo lắng lưu ý đến biểu tình mặt Dịch Gia Mộc, nghĩ đến mối quan hệ mờ ám giấu kín giữa và Cố Dạ Sanh, nhịn mà lên tiếng cắt ngang: “Mộc Mộc, đừng quan tâm đến mấy thứ đó nữa, tuyệt đối đừng mà làm loạn đấy nhé!”
Dịch Gia Mộc khẽ gật đầu, trái còn lên tiếng an ủi bạn : “Yên tâm , tớ chỉ tìm hiểu tình hình một chút thôi.”
Tang Bắc: “…………”
Miệng thì là chỉ tìm hiểu tình hình, nhưng hiểu Tang Bắc cảm giác mười mươi rằng Dịch Gia Mộc đang nung nấu ý định tìm Cố Dạ Sanh.
Nhận thấy nam sinh cao niên cấp vẫn đang tò mò về phía , Tang Bắc nhanh chóng kéo Dịch Gia Mộc góc khuất, dùng thanh âm cực nhỏ chỉ đủ cho hai thấy mà nhắc nhở: “Tớ thể hiểu tâm trạng của hiện giờ, nhưng mà hiện tại Dạ thần đang ở trong kỳ dễ cảm, cách nào khống chế năng lực của chính . Sức ép đó là thứ bình thường thể chịu đựng nổi, đừng làm chuyện dại dột đấy!”
“Tớ .” Dịch Gia Mộc khẽ rủ mắt, hàng mi dài khẽ run lên, vỗ vỗ vai bạn : “Cậu cứ yên tâm về .”
Tang Bắc thái độ hờ hững, nhẹ tựa lông hồng của làm cho nghẹn họng, suýt chút nữa là một thở lên kịp. Mắt thấy bóng dáng của Dịch Gia Mộc nhanh chóng rời một quãng xa, hốc mắt khỏi đỏ hoe vì xúc động.
Dạ Mạc CP quả nhiên là thật ! Mộc Mộc vì Dạ thần mà ngay cả tính mạng cũng màng, đây rốt cuộc là loại tình yêu thần tiên gì thế !
Tang Bắc cách nào tìm để chia sẻ tâm tình hỗn loạn lúc , chỉ thể lấy máy truyền tin , khi xóa bỏ dòng trạng thái cũ tài khoản mạng xã hội liền nhanh tay gõ loạn xạ một hồi, điên cuồng nhập một chuỗi ký tự dài dằng dặc: “A a a a a a a a a!!!”
Trong khi đều đang vội vã tháo chạy bên ngoài, thì bóng dáng của Dịch Gia Mộc đang ngược dòng trở trở nên hết sức nổi bật. Thỉnh thoảng, bắt gặp những ánh mắt kinh ngạc của những xung quanh đổ dồn về phía .
Từ đằng xa, thể thấy chiếc xe gian y tế đang đậu ở bên cạnh. Nghe vài kịp chạy thoát, đó đội cảnh vệ liều c.h.ế.t cứu họ nhưng bản cũng rơi hôn mê, hiện tại tất cả đều đang tiến hành trị liệu khẩn cấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-37.html.]
Dịch Gia Mộc cách đó một quãng xa, loáng thoáng thấy mấy vị vẻ là giáo sư đang cùng thảo luận chuyện gì đó. Những đều quen, duy nhất khiến chút ấn tượng chính là Chủ nhiệm giáo vụ Dục Thịnh mà từng tiếp xúc đây. Với cách , thể rõ bộ nội dung, chỉ lờ mờ bắt mấy cụm từ như “cưỡng chế khống chế”, “ gian phong tỏa”, “cách ly”... Những từ ngữ đó gió thổi qua, càng thêm mơ hồ rõ.
Chân mày khẽ nhíu , đang định tiến gần hơn để ngóng thì tầm bỗng tối sầm, một ảnh cao gầy đột ngột chắn ngang mặt.
Dịch Gia Mộc ngước mắt lên, thấy đó là một gương mặt lạ hoắc, chút nghi hoặc hỏi: “Có việc gì ?”
Cố Tu Thành hôm nay mặc một chiếc sơ mi trắng cao cổ cực kỳ tinh xảo. Tuy rằng sự cố tại quán cà phê trôi qua một đoạn thời gian, nhưng đòn giáng nặng nề về tâm lý vẫn khiến sắc mặt gã trông chút tái nhợt. Đáy mắt gã hiện rõ quầng thâm bệnh hoạn, khiến cả toát một vẻ âm trầm khó tả.
Đây cũng là đầu tiên gã tiếp xúc gần với Dịch Gia Mộc như thế . Gã nhịn mà đưa mắt quan sát kỹ lưỡng một lượt từ xuống tân sinh Omega trong lời đồn , mới dùng ngữ điệu thâm trầm lên tiếng: “Cậu đến để tìm Cố Dạ Sanh ?”
Dịch Gia Mộc hỏi ngược : “Anh nhận ?”
“Cứ coi là , rõ mối quan hệ giữa và Cố Dạ Sanh.” Cố Tu Thành nở một nụ , cái bóng của gã mặt đất cũng theo tâm trạng hân hoan mà khẽ rung động một chút, “Hiện giờ còn thể xuất hiện ở đây, chứng tỏ là quan tâm đến . Bất quá vẫn khuyên một câu, bình thường tiếp xúc với thì , nhưng khi ở trong kỳ dễ cảm, nhất nên càng xa càng . Cậu quen lâu, đại khái là hiểu rõ một khi loại năng lực của mất khống chế thì chuyện sẽ trở nên tồi tệ đến mức nào .”
Dịch Gia Mộc gật đầu: “ là quá hiểu rõ.”
Cố Tu Thành thấy thái độ phối hợp của thì nhếch môi , đang định bồi thêm vài câu thì Dịch Gia Mộc nhàn nhạt hỏi tiếp: “ mà, chuyện dường như cũng chẳng liên quan gì đến thì ?”
“……” Biểu tình mặt Cố Tu Thành trong phút chốc trở nên cứng đờ, gã gượng gạo đáp: “Tôi đây là đang cho thôi.”
Dịch Gia Mộc đáp lời, chỉ mở to đôi mắt hạnh lặng lẽ gã. Tuy rằng mặt quá nhiều biểu cảm, nhưng cũng đủ để đối phương nhận chẳng hề tin tưởng cái lý do thoái thác chút nào.
Ông nội từng dạy một câu như thế —— “Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo” (Kẻ dưng tỏ ân cần, kẻ gian thì cũng là phường trộm cướp).
Dưới cái chằm chằm đầy bình thản , Cố Tu Thành bỗng cảm thấy chút tự nhiên. Mất một lúc lâu , gã mới lấy vẻ hiền lành giả tạo: “Có một chuyện dù ai nó xảy , nhưng chúng vẫn lấy đó làm gương mà cảnh giác. Cậu nên rằng, một năm cũng vì Cố Dạ Sanh mất khống chế trong kỳ dễ cảm mà gây một vụ t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng trong trường. Lúc đó đến hơn mười học sinh liên lụy, cho đến tận bây giờ, vẫn còn vài đang trong khoa tâm thần thể tỉnh ...”
Ly
Dịch Gia Mộc cũng từng loáng thoáng về chuyện , nhưng ngờ hậu quả nghiêm trọng đến mức , vì trầm mặc một lát.