Niên Niên Hữu Hàn Chu - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:59:00
Lượt xem: 317

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng dựa lưng ghế, chẳng mấy chốc cũng dần chìm giấc ngủ.

Lần nữa tỉnh là do máy bay hạ cánh xóc.

Theo bản năng, sang Ôn Hàn Chu, thấy đang nhíu mày, vẻ như vẫn còn đang trong giấc mộng.

Tôi khẽ lay nhẹ cổ tay , giật tỉnh giấc, ánh mắt chút thẫn thờ.

Tôi nhỏ: "Máy bay hạ cánh ."

Anh vẫn trân trân, dáng vẻ chút mơ màng.

Lúc trông khác hẳn với vẻ lạnh lùng, sắc sảo thường ngày ở công ty.

Khiến trái tim bất giác mềm nhũn .

Sau khi xuống máy bay, chúng đến khách sạn làm thủ tục nhận phòng.

tới nơi, Ôn Hàn Chu hủy phòng đơn cao cấp của , bảo ở chung phòng suite với .

Lý do đưa là: tiết kiệm chi phí cho công ty và thuận tiện cho việc trao đổi công việc.

Công ty đối với nhân sự cấp cao luôn hào phóng, phòng suite của Ôn Hàn Chu hai phòng ngủ riêng biệt, ở giữa là phòng khách thông .

Thời gian đàm phán với đối tác là ngày mai, nhưng tối nay bên ngỏ lời mời Ôn Hàn Chu ăn cơm.

Kiểu tiệc tùng xã giao chính thức , với vị trí của thì đối phương thường sẽ mời.

Tôi chuẩn tinh thần ở khách sạn gọi đồ ăn nhanh, nhưng khi , Ôn Hàn Chu gõ cửa phòng : "Bữa tiệc tối nay cũng cùng ."

Chương 5

"Liệu tiện ?" Tiệc xã giao thế , những chuyện họ định lẽ phù hợp để mặt.

Ôn Hàn Chu khẽ , giọng điệu đầy bá đạo: "Cậu là của đưa , gì mà tiện?"

Đã thì cứ việc theo thôi.

Đến phòng bao của nhà hàng, Ôn Hàn Chu đẩy cửa bước , sát phía , lắng chào hỏi đối tác.

Chỉ là, giọng của chút quen tai.

Đến khi Ôn Hàn Chu bước sang một bên, khoảnh khắc ánh mắt và phía đối tác chạm .

"Tiểu Niên?"

"Đàn ?"

Người đối diện hóa là Tần Thời Hiên, đàn khóa của hồi đại học.

Chuyện đúng là quá trùng hợp .

Ánh mắt Ôn Hàn Chu đảo qua đảo giữa hai chúng , hỏi : "Cậu quen Giám đốc Tần ?"

Tần Thời Hiên sắp xếp chỗ: "Tiểu Niên là đàn em khóa của hồi đại học."

Nói đoạn sang : "Tiểu Niên, em đúng là nhẫn tâm thật đấy, đổi cách liên lạc cũng chẳng báo cho một tiếng. Sau em nghiệp xong thì chuyển sang thành phố khác, ngờ một vòng lớn, chúng gặp ở đây. Xem duyên phận giữa hai sâu đậm thật đấy."

Mấy cùng phía cũng rối rít phụ họa theo.

Trong khi đó, Ôn Hàn Chu ở vị trí chủ tọa vẫn lộ rõ cảm xúc gì, thỉnh thoảng liếc một cái.

Tôi bên cạnh mà cảm thấy như đang đống lửa.

cũng thể đáp : "Giám đốc Tần quá khen ạ."

Tần Thời Hiên tỏ vẻ hài lòng: "Vừa nãy còn gọi là đàn , giờ đổi thành Giám đốc Tần . Tiểu Niên, mấy năm gặp, em trở nên xa cách với thế ?"

Gặp câu hỏi khó trả lời, chỉ trừ im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nien-nien-huu-han-chu/chuong-5.html.]

Lúc Ôn Hàn Chu, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, mới lên tiếng: "Giám đốc Tần, tối nay mời chúng đến đây ăn cơm, chắc chỉ để ôn chuyện cũ với nhân viên nhỏ của đấy chứ?"

Tần Thời Hiên sang : "Tất nhiên là để mở tiệc tẩy trần cho Giám đốc Ôn ."

Cả hai đều là những kẻ lõi đời, họ xã giao, thỉnh thoảng đưa đẩy vài câu về dự án công việc.

Nhìn qua thì vẻ là một cuộc trò chuyện vui vẻ, nhưng thực chất, sóng ngầm đang cuộn trào, cả hai đều đang thăm dò át chủ bài của đối phương trong hợp tác .

Còn , với tư cách là một kẻ làm thuê, nhất là cứ vùi đầu ăn thôi.

Đang ăn dở, bỗng nhiên trong bát xuất hiện thêm một miếng thịt chiên xù.

Ngước mắt lên , là Tần Thời Hiên gắp cho .

"Hồi đại học ăn ở nhà ăn, em luôn thích ăn món thịt chiên xù nhất. Vừa nãy bảo đầu bếp làm riêng cho em một phần, thử xem hợp khẩu vị ."

"Cảm ơn... đàn Tần."

Dưới ánh mắt chằm chằm của , đành đổi cách xưng hô.

Tần Thời Hiên mỉm hài lòng: "Mau nếm thử ."

Tôi đang định đưa lên miệng thì Ôn Hàn Chu đặt một bát canh mặt .

"Dạo đang nóng trong , bớt ăn đồ chiên rán . Uống chút canh cho hạ hỏa."

Anh mỉm , nhưng nụ còn vẻ đe dọa hơn cả lúc .

Miếng thịt chiên bên miệng lập tức xe, đặt ngược đĩa.

Một kẻ vốn chẳng hề nóng trong như đành phụ họa: "A, đúng đúng, đang nhiệt."

Nói bưng bát canh lên uống sạch trong một .

Ôn Hàn Chu gắp lấy miếng thịt chiên trong đĩa của , với Tần Thời Hiên: "Ngại quá, Tiểu Niên sức khỏe , tấm lòng của Giám đốc Tần, xin phép nhận ."

Nụ của Tần Thời Hiên chạm tới đáy mắt: "Giám đốc Ôn đúng là một sếp gương mẫu, cách chăm sóc cho Tiểu Niên của chúng ."

Ôn Hàn Chu một cái: "Việc trong phận sự thôi, nên làm mà."

Bữa cơm đối với đúng là nhạt như nước ốc.

Khó khăn lắm mới đợi đến lúc kết thúc tiệc, khi rời , Tần Thời Hiên gọi .

"Tiểu Niên, kết bạn , cho xin mới."

Trong tình cảnh , thể nào từ chối .

Đành lấy điện thoại , sự giám sát của mà chấp nhận lời mời kết bạn WeChat.

Lúc mới hài lòng xoa đầu : "Tiểu Niên của chúng vẫn ngoan như ngày nào, yêu em?"

Tôi né tránh một chút vì cảm thấy thoải mái, ánh mắt vô thức về phía Ôn Hàn Chu đang cách đó xa: "Dạ, ạ."

Tần Thời Hiên khẽ , cuối cùng cũng chịu buông tha cho : "Được , mai gặp ở công ty nhé."

Tôi như trút gánh nặng, vội vàng chạy về phía Ôn Hàn Chu.

Trên xe về khách sạn, và Ôn Hàn Chu cùng ở ghế .

Forgiven

Giữa hai chúng là một trống, đầu cửa sổ, chỉ để cho một góc nghiêng của khuôn mặt.

Tối nay bàn tiệc, chỉ và Tần Thời Hiên là uống rượu.

Về cả hai cứ như đang ngầm so kè với , ai nấy đều uống khá nhiều.

Hình như thấy nóng nên mở toang cửa sổ phía bên .

Gió đêm lùa trong xe, lo sẽ cảm lạnh nên rướn qua đóng bớt cửa sổ .

Anh tựa lưng ghế nhắm mắt , hề ngăn cản, khi ở cách gần, thể ngửi thấy mùi rượu nhạt .

Loading...