Niên Niên Hữu Hàn Chu - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:58:58
Lượt xem: 323

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi bỗng cảm thấy tự nhiên, đưa bát canh về phía : "Anh mau uống cho nóng."

Ôn Hàn Chu chằm chằm bát canh, cúi đầu xuống sát tay , biến thành tư thế đang bón cho uống.

Bình thường đều tự uống hết, ngoan ngoãn tắm rửa.

Hôm nay làm , trông cứ như đang làm nũng .

dám nhúc nhích, sợ làm đổ canh.

Lúc , thời gian như đang trôi chậm .

Tôi thể thấy rõ hàng lông mi khẽ rung khi rũ mắt, và cả ánh mắt dập dềnh sóng nước khi ngẩng lên .

Tôi vô thức nín thở, say đỏ mặt, mà kẻ tỉnh táo như trái bắt đầu thấy nóng bừng.

Mấy ngụm cuối uống vội, một giọt canh giải rượu vương nơi khóe môi trượt xuống.

Tôi nhanh tay lẹ mắt, đến khi kịp phản ứng thì ngón tay chạm môi để lau .

Ẩm ướt, ấm nóng, và mềm mại.

Forgiven

Đó là cảm giác khi vô tình chạm đôi môi của .

Tôi hốt hoảng rụt tay , giọt canh chuyển từ khóe môi sang đầu ngón tay .

Lau cũng , lau cũng chẳng xong, đành giấu tay lưng, khẽ vân vê đầu ngón tay.

Tôi bật dậy, dám đang sàn nhà nữa.

Tôi cầm cái bát , tháo chạy bếp.

Đợi đến khi chậm chạp rửa xong bát đĩa , phòng khách còn thấy bóng dáng Ôn Hàn Chu .

Tiếng nước chảy phát từ phòng tắm, Ôn Hàn Chu dùng phòng tắm trong phòng ngủ chính.

Thay đó, tắm ở phòng tắm bên ngoài mà dùng cách đây lâu.

Sợ uống rượu xong tắm sẽ xảy chuyện, sofa phòng khách, dỏng tai ngóng động tĩnh trong phòng tắm.

Cũng may, bao lâu cửa phòng tắm mở.

Tôi dậy, chạm ánh mắt của Ôn Hàn Chu ngay cửa.

Ánh mắt khôi phục vẻ thanh tỉnh, những giọt nước từ lọn tóc khẽ rơi xuống.

Hoàn còn dáng vẻ say xỉn lúc nãy.

Lẽ nào bát canh giải rượu hiệu quả nhanh đến thế ?

thấy , cũng yên tâm định về phòng ngủ.

Lúc lướt qua , ngửi thấy mùi hương sữa tắm cùng loại với .

Tôi khẽ chúc ngủ ngon, nhưng cổ tay nắm chặt.

"Đã là về nhà sẽ cho xem cho , đang ở đây , định ?"

Chân bỗng mềm nhũn.

Cái tin nhắn lúc chiều đó, cứ ngỡ chỉ là lời đùa của .

Bây giờ xem , Ôn Hàn Chu thật sự định kéo phòng ngủ của ?

Tôi run bần bật, cũng dám gỡ tay , chỉ sợ lỡ tay làm tuột cái áo choàng tắm đang lỏng lẻo .

Cứ thế, nửa ngập ngừng nửa thuận theo mà phòng .

Vừa phòng, liền buông tay , tự phòng đồ.

Tôi ở cửa, chẳng dám ngó lung tung, chỉ chằm chằm xuống sàn nhà.

Anh bộ đồ ngủ , xuống mép giường.

"Lại đây."

Tôi chậm chạp lết gần.

Anh khẽ một tiếng, lòng bàn tay ngửa lên, để lộ một chai nước hoa.

"Này, là sẽ cho mà."

Đầu óc đình trệ, còn kịp phản ứng, tiếp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nien-nien-huu-han-chu/chuong-4.html.]

"Mùi giống hệt áo khoác của , thể thong, thả, mà, ngửi."

Mặt bỗng chốc nóng bừng như thiêu như đốt, lắp bắp :

"Không, thế, ."

Anh một tay chống lên nệm giường, ngả , nhại giọng :

"Có, chính là thế, cứ thích cho đấy."

Tôi hết cách, đành dán mắt xuống sàn, lảng sang chuyện khác: "Tôi nghĩ kỹ , lẽ nên dọn ngoài ở."

Lời dứt, cả căn phòng chìm im lặng.

Tôi thể cảm nhận ánh mắt của Ôn Hàn Chu vẫn luôn dán chặt lên .

dám ngẩng đầu.

Cuối cùng, cũng chịu buông tha cho : "Nước hoa cứ cầm lấy , ngoài , ngủ ngon."

Giọng điệu thờ ơ, dường như chút vui.

Tôi dám nghĩ nhiều, chạy trối c.h.ế.t về phòng .

Sáng hôm là thứ Bảy, lúc tỉnh dậy thấy bóng dáng Ôn Hàn Chu nữa.

Ngay cả vali của cũng biến mất.

Tôi thấp thỏm yên, thầm nghĩ tối qua làm phật ý .

Ôn Hàn Chu gửi tin nhắn tới: [Cuối tuần qua nhà bạn ở, thứ Hai sẽ thẳng sân bay luôn.]

Tôi siết chặt điện thoại, chằm chằm dòng chữ màn hình mà thẫn thờ.

Trong lòng trào dâng một cảm giác khó tả.

Khó khăn lắm mới vượt qua kỳ nghỉ cuối tuần, bỗng nhiên chút mong chờ nhanh chóng gặp Ôn Hàn Chu ở sân bay.

mà, chức vụ của khác một trời một vực.

Công ty đặt cho vé hạng thương gia, còn chỉ là hạng phổ thông.

Anh đợi bay trong phòng VIP, còn thì ở sảnh chờ chung.

Mãi đến khi lên máy bay ngang qua khoang thương gia, mới thấy đang đeo kính râm, để lộ góc nghiêng ngoài cửa sổ.

Phía vẫn còn đang , tiện nán lâu.

Tìm ghế của xuống, vẫn gửi cho một tin nhắn báo cáo.

Đối phương trả lời, mím môi, thở dài trong lòng chuyển điện thoại sang chế độ máy bay.

Máy bay lao vút lên tầng mây, một tấm rèm ngăn cách vị trí của .

Suy nghĩ rối bời, thứ ngăn cách giữa chỉ một tấm rèm .

Đang thẫn thờ thì tiếp viên hàng đến bên cạnh, thông báo rằng nâng hạng ghế cho .

Người đó là ai, chẳng cần cũng tự hiểu.

Tôi cầm túi xách tấm rèm che, sự hướng dẫn của tiếp viên hàng , xuống bên cạnh Ôn Hàn Chu.

Người đàn ông vẫn đang ngoài cửa sổ, khẽ nhắc nhở: "Thế đúng quy định của công ty ạ, cần đặc biệt..."

Lời hết ngắt lời: "Tôi dùng điểm tích lũy dặm bay của để nâng hạng ghế cho , tính là vi phạm quy định công ty."

Ôn Hàn Chu hiệu chiếc máy tính bàn, màn hình đang hiển thị nội dung bản kế hoạch cho chuyến công tác .

"Gọi qua đây là để bàn công việc. Cậu còn vấn đề gì nữa ?"

Tôi dám phản kháng: "Dạ, vấn đề gì ạ."

Cứ ngỡ là gọi đến để bàn công việc thật, nhưng chỉ chỉ bản kế hoạch, nhắc vài điểm lưu ý mà đó từng với .

Sau đó, bảo tự xem tiếp.

Cuối tuần , để bản suy nghĩ lung tung, ở nhà bản kế hoạch bao nhiêu .

Đến mức bây giờ thể tự tin thuộc lòng.

sếp lệnh, vẫn ngoan ngoãn từ đầu đến cuối một lượt.

Đến khi xem xong và ngước mắt tìm bóng dáng , thì thấy nhắm mắt, thở đều đặn, hóa ngủ .

Loading...