Nhật ký xuyên không của thẳng nam xui xẻo - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-01-03 12:14:17
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 28: Giám sát

 

– “Nhi thần bái kiến mẫu hậu!”

 

Hoa Hồng Xuyên cúi lễ phép, quanh , mới thản nhiên hỏi:

– “Mẫu hậu, ngươi gọi tới chuyện gì?”

 

Trên Mỹ Nhân Sàng, Hoàng hậu khoác y phục lễ tân thêu chim huyền điểu màu xanh thẫm, ngước mắt Hoa Hồng Xuyên. Đôi đan phong nhãn sắc sảo, mang vẻ kiều diễm lẫn chút tinh quái, nàng nhẹ giọng:

– “Sao thế? Không chuyện gì cũng thể gọi ngươi tới xem mẫu hậu một phen ? Ngươi suốt ngày chẳng đến dâng lễ thăm mẫu hậu .”

 

– “Còn khéo bằng Lục lang đó. Nếu phụ hoàng , e rằng sẽ sinh lòng ý với ngươi.”

 

Đại hoàng t.ử sắc mặt mẫu hậu nửa trách nửa giận, vội vài bước tới, tự tay rót :

– “Mẫu hậu, với Lục lang mà bằng ? Ta là con ruột của mẫu hậu, còn Lục lang chỉ là…”

 

Hoàng hậu nhíu mày, lạnh giọng ngắt lời:

– “Miệng lưỡi kiềm chế, đừng bậy, kẻ khác thì ?”

 

Nói xong, nàng xua các thái giám lui , tiếp tục:

– “Hồng nhi, mẫu hậu hôm nay gọi ngươi tới là để dặn dò vài điều.”

 

Đại hoàng t.ử ngoan ngoãn lắng .

 

– “Ta gần đây ngươi ăn chơi phóng đãng, ngày ngày lơ là học hành, chuyện ?”

 

Hoa Hồng Xuyên đáp:

– “Không , mẫu hậu~ Ngươi cứ họ vu oan, nhi thần chán còn rời sách hiền thánh ngày nào.”

 

Nghe giọng ngây thơ nũng nịu , Hoàng hậu bớt nghiêm mặt, vẻ nghiêm nghị chuyển thành dịu dàng:

– “Ngươi mười lăm, mười sáu tuổi , còn nũng nịu với mẫu hậu như thế, chả dáng gì cả.”

 

– “ mẫu hậu rõ, Thái t.ử định, ai cũng thể là kế vị, ngươi nhất định tu dưỡng tính, mặt phụ hoàng để ấn tượng .”

 

Hoa Hồng Xuyên cúi đầu, tỏ nhận :

– “Vâng, mẫu hậu.”

 

– “Phụ hoàng vốn làm việc theo sở thích, đặc biệt coi trọng lòng thành, ngày xưa ngài cực yêu Nguyệt phi, Nguyệt phi khéo léo trong từng chi tiết khiến Thánh thượng vui lòng, lúc Lục hoàng t.ử đời, ngài còn từng nghĩ tới việc lập làm Thái tử.”

 

Hoàng hậu lo lắng Hoa Hồng Xuyên:

– “Nếu nhờ thế lực mẫu hậu, chuyện sớm định .”

 

Hoa Hồng Xuyên nhếch môi, mấy để tâm:

– “Mẫu hậu, Nguyệt phi c.h.ế.t , đừng lo. Lục lang còn cơ hội, mẫu hậu cũng con trời phú thông minh, học gì cũng nhanh, chẳng lo.”

 

Hoàng hậu lắc đầu, vẫn nhẫn nại nhắc nhở:

– “Ngươi tưởng rằng Lục lang còn cơ hội? Ngươi phụ hoàng vẫn còn nhớ tới Nguyệt phi mà!”

 

– “Mẫu hậu , ngươi sớm thông minh, nhưng Lục hoàng t.ử cũng kém, Hồng nhi ghi nhớ, phụ hoàng sắp sinh nhật, chăm chú nhiều hơn…”

 

Hoàng hậu còn thêm, nhưng Hoa Hồng Xuyên bực , gật đầu:

– “Biết , mẫu hậu. Vị trí vốn trong tay con, Lục thể .”

 

– “Mẫu hậu, con xin cáo lui, Thái phó chắc đang đợi con.”

 

Hoàng hậu bất đắc dĩ thở dài. Con trai nàng nuông chiều, ham chơi, nhưng một điều sai: vị trí quả thật trong tay con nàng. Trong mắt Hoàng hậu lóe lên ánh sáng quyết thắng.

 

– “Ngươi tới, sắp xếp cung tỳ cho Lục hoàng t.ử xong ?”

 

Thái giám bên cạnh đáp:

– “Bẩm Hoàng hậu, sắp xếp xong, đưa tới Lục hoàng t.ử .”

 

Hoàng hậu gật đầu hài lòng.

 

Tại Hưng Khánh điện, A Thuận nghiền mực, ánh mắt dõi theo Lục hoàng t.ử một giữa sân. Thấy dáng lưng gầy gò của Lục hoàng tử, lòng bỗng chùng xuống.

 

Kể từ khi Nguyệt phi qua đời, Lục hoàng t.ử một gánh vác cuộc sống chốn cung, bên cạnh chỉ ông và sữa mẫu Dư mỗ mỗ là tri kỷ.

 

– “Thần, mực nghiền xong .”

 

– “Ừ.”

 

Cậu thiếu niên mày rậm mắt sáng, khí chất lãnh lẽo, khoác áo dài xanh thẫm yêu thích, phòng nhặt bút.

 

Ngòi bút thẳng , lâu mới rơi xuống một giọt mực tròn, thấm giấy ngả vàng. A Thuận vội lấy giấy mới:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhat-ky-xuyen-khong-cua-thang-nam-xui-xeo/chuong-28.html.]

– “Tâu chủ, để đổi cho ngài một tờ khác.”

 

Hoa Thần Xuyên nhẹ :

– “Không cần, tờ vẫn dùng .” Rồi vẽ quanh giọt mực, một bức tranh đào hiện .

 

– “A Thuận, phụ hoàng sắp quên con đúng ?”

 

A Thuận giật , vội quanh, thấy mới yên tâm, nhỏ giọng:

– “Chủ tử, bệ hạ thể quên thần chứ!”

 

Hoa Thần Xuyên , nụ bí ẩn:

– “ , ông quên mẫu phi, thì cũng quên .”

 

– “Ta hy vọng ông quên con.”

 

Motchutnganngo

Bức tranh đào tất, Hoa Thần Xuyên đặt bút xuống, ngoài cửa sổ, thần sắc phức tạp, như thở dài:

– “Dù cũng sống.”

 

Lúc , một đội cung nữ thẳng tới, hàng chỉnh tề, dẫn đầu hành lễ:

– “Bái kiến Lục hoàng tử, thần do Hoàng hậu điều đến hầu hạ ngài.”

 

Chưa kịp Hoa Thần Xuyên gì, A Thuận che mặt ghét bỏ, lệnh:

– “Được , tìm Dư mỗ mỗ sắp xếp việc của các ngươi.”

 

– “Vâng.”

 

Cung nữ hết, A Thuận thở phào, bất mãn:

– “Thần, Hoàng hậu đổi một lô mắt giám sát cho ngài !”

 

Hoa Thần Xuyên bận tâm:

– “Tuỳ nàng, nàng giám sát cũng khó lắm.”

 

Cậu tiến phòng, ở góc tối lấy một chiếc hộp, A Thuận theo . Hoa Thần Xuyên giấu, nâng hộp lên vuốt ve cẩn thận.

 

A Thuận tò mò:

– “Thần, đây là gì ? Thần từ từng thấy ở đây.”

 

A Thuận định cầm hộp, nhưng quá bẩn, sợ làm dơ áo ngài, Hoa Thần Xuyên né tay, lấy khăn sạch lau, nhưng mở hộp.

 

Lâu , với A Thuận:

– “Mang hộp lặng lẽ tới căn nhà cuối cùng bên hẻm Tây, phố Bắc, đừng để ai phát hiện.”

 

A Thuận , hiểu rõ vật quan trọng, lòng thắt , gật đầu quyết tâm:

– “Thần , nhất định sẽ làm .”

 

Hoa Thần Xuyên mỉm , thấy A Thuận nghiêm túc quá, nhưng cần dặn thêm, năng lực của A Thuận luôn xuất sắc.

 

Cậu tiếp tục:

– “Phụ hoàng sắp sinh nhật, mấy ngày tới chuẩn , cho ai quấy rầy. Trong ngày sinh nhật, sẽ phô diễn, khiến triều thần chú ý.”

 

– “Thần,…” A Thuận do dự:

– “Ngài , giấu tài năng, để Hoàng hậu để ý ?”

 

– “Thời thế khác, kế sách khác.”

 

Hoa Thần Xuyên bỏ một câu, A Thuận hỏi nữa. Miễn là chủ t.ử kế hoạch, việc của chỉ là thực hiện.

 

 

---

 

Tại Phủ Thịnh Quốc, Tiêu Dao Cư, Tông Tự Trầm dòm qua khe cửa, kể từ khi và A Đẳng tương đối định, Tông Nhi rút hết bọn hầu hạ, chỉ còn định kỳ phái mang lương thực, để họ c.h.ế.t đói mà thôi.

 

Tông Tự Trầm ngoảnh đầu:

– “A Đẳng!”

 

– “A?”

 

A Đẳng nghiêng đầu, tay cầm áo ướt.

 

Tông Tự Trầm tiếp:

– “Đặt áo đó ở đó, lát nữa giặt.”

 

– “A!” A Đẳng thả tay, áo rơi chậu, chạy hiên trầm ngâm.

 

Tông Tự Trầm vô tình thấy, hành động của A Đẳng mà đáng yêu.

Loading...