Nhật ký xuyên không của thẳng nam xui xẻo - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-01-03 09:31:09
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 24: Phong Vũ

 

– Nhị ca, tổ mẫu sắp qua đời ? Có ngươi hại c.h.ế.t ? – Tông Tự Hữu ôm chặt bàn cờ, ở cuối giường.

 

Tông Tự Trầm mắt trừng đầy giận dữ:

– Ngươi bậy gì thế? Ngươi thật sự đến thăm tổ mẫu là đến để nguyền rủa bà? Cẩn thận, sẽ với phụ .

 

Tông Nhi cổ khẽ rụt , giật một cái.

 

Lúc , lão phu nhân mơ màng hỏi:

– Ừ… nhị lang, là ngươi tới ? Hừ! Vừa mới xuống, cảm thấy mệt mỏi…

 

Tông Tự Trầm tưởng do giọng của quá to, làm tổ mẫu thức giấc, vội khẽ:

– Tổ mẫu, bà hãy yên tâm nghỉ ngơi, nhi t.ử sẽ ngoài ngay.

 

Lão phu nhân giường, mắt nhắm nghiền, mở .

 

Tông Tự Trầm kéo Tông Tự Hữu ngoài, bỗng thấy như con bê nhỏ níu lấy cột giường chịu , làm bàn cờ rơi tứ tung.

 

Cả run rẩy, nước mắt rơi lã chã.

 

Tông Tự Trầm sững , hiểu chuyện gì, liền hét:

– Ta ghét nhị ca! Nhị ca suýt hại c.h.ế.t , nhị ca hại , giờ còn hại tổ mẫu…

 

Tông Tự Trầm vội che miệng , giận dữ:

– Ngươi phát điên cái gì! Khóc la ầm ĩ ở đây, mau ngoài!

 

Tông Tự Hữu buông cột giường, ôm tay nhị ca c.ắ.n một cái, Tông Tự Trầm đau nhói, nhượng một chút.

 

Chớp mắt đó, Tông Tự Hữu xoay , nhắm mặt nhị ca mà cắn, tay chân bỏ sót.

 

Tông Tự Trầm cũng kém, đáp trả một cú bụng Tông Tự Hữu.

 

Hắn rưng rức, nước mũi nước mắt lấm lem, vẫn la lên:

– Nhị ca, đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi! Ngươi đừng mơ sách nữa, cả đời cũng thể học nổi!

 

– Ồ ồ…

 

– Ngươi hại tổ mẫu, sẽ chẳng còn ai dạy ngươi nữa…

 

Tông Tự Trầm chớp cơ hội, đ.ấ.m một cú mặt Tông Tự Hữu, khiến đau đến nỗi thốt lời.

 

– Tam lang, ngươi bậy gì… khịt khịt… – tiếng Tông Tự Hữu lớn, làm lão phu nhân cố gắng dậy. Bà cảm thấy cơ thể nặng trĩu, nhưng cơn giận trong lồng n.g.ự.c như thể kiềm chế.

 

– Tổ mẫu… – Tông Tự Trầm tiến lên đỡ bà, nhưng Tông Tự Hữu ôm c.h.ặ.t c.h.â.n , ngăn cho .

 

Miệng Tông Tự Hữu líu lưỡi, tiếng nhỏ:

– Tổ mẫu, nhị ca đ.á.n.h , nhị ca là kẻ ác, tổ mẫu Trịnh dạy nhị ca, nhà Doãn cho nhị ca tới học đường, học giả Trần cũng sẽ dạy nhị ca…

 

Tông Tự Trầm một chân đá , Tông Tự Hữu bò dậy.

 

– Nhị ca học nổi sách, cả đời nhị ca chỉ làm nông dân nơi quê hương!

 

– Tổ mẫu!

 

– Tổ mẫu!

 

Tiếng của hai đồng loạt vang lên, một mang cảnh báo, một tràn đầy lo lắng.

 

Lão phu nhân ho dứt, giận dữ vỗ lên giường, ánh mắt mờ mịt:

– Nói bậy! Khịt khịt…

 

Rồi ho mấy tiếng, một miệng m.á.u phun , lão phu nhân đổ ập xuống giường, thở hồng hộc.

 

– Tổ mẫu! – Tông Tự Trầm trợn tròn mắt, bất lực đến tột cùng.

 

Tông Tự Hữu cũng sợ hãi, nới lực tay, lùi góc tường, thút thít.

 

– Người ! Ai đó! – Tông Tự Trầm run rẩy vuốt n.g.ự.c bà, nước mắt trào, nghẹn ngào kêu: – Tổ mẫu, tổ mẫu!

 

Ngân Hạnh cầm bát t.h.u.ố.c vội vàng chạy , thấy cảnh tượng mắt tay run, bát t.h.u.ố.c rơi vỡ.

 

Cô vốn là tỳ nữ cận, nhanh chóng trấn tĩnh, vội bước tới nâng lão phu nhân, vuốt nhịp khí từ phía , đồng thời hối hả:

– Nhị công tử, mau mời y sĩ!

 

Tông Tự Trầm lên, gật đầu, đầu óc trống rỗng, nắm tay tổ mẫu, thốt:

– Tổ mẫu!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhat-ky-xuyen-khong-cua-thang-nam-xui-xeo/chuong-24.html.]

Anh chạy , lệnh:

– Mau dẫn xe ngựa, tìm y sĩ!

 

A Đẳng chạy , thấy Tông Tự Trầm phi về tiền viện, còn rõ sự tình, chỉ chạy theo.

 

Tông Tự Hữu tổ mẫu, nhị ca chạy , run rẩy lên, bước ngoài, ngã.

 

giờ chẳng ai để ý , nhanh chóng dậy, chạy theo.

 

Hắn tìm phụ .

 

Khi Tông Tự Trầm dẫn y sĩ trở , sảnh Sơn Hải vang lên tiếng , khiến gần như thể tin nổi.

 

Anh vội chạy tới, băng qua sân, băng qua các hạ nhân đang quỳ trong sảnh, nội điện, bên giường tổ mẫu.

 

Phụ , nước mắt nhòa, dùng khăn gấm lau mặt bà.

 

Tông Tự Trầm khẽ gọi:

– Tổ mẫu…

 

– Ta dẫn y sĩ tới.

 

Tông Nhi ánh mắt trở nên lạnh lùng, đầy oán hận Tông Tự Trầm:

– Ngươi ý !

 

Tông Tự Trầm một giây, lảng mắt, sang y sĩ:

– Mau, xem bà thế nào.

 

Y sĩ lắc đầu, thở dài:

– Lão phu nhân vốn sức khỏe yếu, giờ khí giận tấn công tim… hừ…

 

Mọi đều hiểu ý tứ hết.

 

Motchutnganngo

Mậu Nam dẫn y sĩ ngoài.

 

Tông Tự Trầm sụp bên giường tổ mẫu, lặng lẽ rơi lệ, hiểu như thế.

 

Tông Nhi , tay vẫn nắm chặt, ánh mắt oán hận giảm.

– Lập tức đưa nhị công t.ử tiền viện, hôm nay ai hầu hạ lão phu nhân đều quỳ tiền viện.

 

Tông Tự Trầm kéo dậy, ánh mắt trống rỗng dần tập trung trở .

Anh vùng vẫy:

– Làm gì ? Ngươi định làm gì?

 

Mắt nhắm chặt Tông Nhi, hỏi nữa:

– Ngươi làm gì?

 

Tông Nhi , hề hối hận, giơ tay từ từ hạ xuống. Nghiến răng :

– Ngươi hại tổ mẫu, còn hỏi làm gì? Nhân danh tổ mẫu, để oan ngươi thêm, hôm nay sẽ tra xét cho rõ.

 

– Mang !

 

Tông Tự Trầm ngẩng đầu, ngăn nước mắt, ánh mắt lạnh lùng dán Tông Tự Hữu:

– Chính ngươi! Ngươi làm tổ mẫu c.h.ế.t, Tông Tự Hữu, ngươi sợ báo ứng ?

 

Tông Tự Hữu run , lập tức chạy về phía Tông Nhi, nhỏ.

 

– Ta , ngươi định đổ cho em trai. – Tông Nhi lạnh.

 

Tông Tự Trầm nghiến răng, ánh mắt tràn đầy bất lực “phụ ”.

 

Anh ép quỳ, ngẩng mặt Tông Nhi.

 

Tông Nhi cố kìm cơn giận, thở hổn:

– Tam lang hôm nay đến xin ngươi, vì chuyện oan . Ngươi thì ? Không chỉ nhận lời, còn tổ mẫu rằng… ngươi thể sách, tam lang cũng đừng mơ học.

 

– Thật nực , đảo lộn trắng đen, đúng là học “bản lĩnh” của Lý Chiếu Nhi. – Tông Tự Trầm nhạt, ánh mắt đầy châm biếm.

 

Tông Nhi gầm lên:

– Im miệng! Sao dám gọi thẳng tên mẫu ngươi?

 

– Ngươi còn dám chối ? Nếu ngươi tam lang, tam lang đ.á.n.h với ngươi, làm tổ mẫu tức giận đến c.h.ế.t!

 

Tông Nhi bất ngờ ôm ngực, thở gấp, Mậu Nam vội đỡ xuống:

– Công gia, xin bình tâm!

 

Tông Nhi hậm hực đập tay xuống bàn, trong chén phản chiếu đôi mắt đỏ ngầu.

 

– Phụ … ồ ồ ồ… – Tông Tự Hữu đột ngột quỳ xuống, nhỏ giọng nhận : – ồ ồ… tất cả là tại con…

Loading...