Nhân Viên Tư Vấn Bảo Thú Nhân Của Tôi Đang Đói "Chuyện Đó" - Chương 4: Chiếc bẫy ngọt ngào và bí mật chín chữ số

Cập nhật lúc: 2026-04-08 12:55:42
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi làm trai thẳng độc bao nhiêu năm, ngay cả tay con gái cũng từng nắm. Vậy mà hôm nay trải qua chuyện , tinh thần bỗng thấy hưng phấn lạ kỳ. Nếu sói thể mang niềm vui lớn như , là... thử cong một chút xem ? Dù cao to hơn , nhưng là chủ nhân, chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi .

 

Đang mải suy nghĩ, lấy điện thoại định nghiên cứu kỹ hơn cuốn Sổ Tay Nuôi Dưỡng Thú Nhân. lúc , một thông báo tin tức hiện lên màn hình: [Người đầu tập đoàn Lục Thị mất tích bí ẩn nửa tháng. Tập đoàn treo thưởng tiền lên đến chín chữ cho bất kỳ ai cung cấp thông tin về tung tích của ông chủ, kèm theo hình ảnh mất tích.]

 

Tôi lướt qua tin đó mà để ý, tiếp tục chăm chú sổ tay. Ở đó một dòng chữ in đậm trang trọng: [Thú nhân chung thủy, cả đời chỉ yêu duy nhất một chủ nhân. Vì tuyệt đối bỏ rơi họ, cũng nuôi thêm thú nhân thứ hai. Đặc biệt là sói, họ sẽ vì ghen tuông quá mức mà hắc hóa.]

 

Sáng ngày hôm , bước cửa làm, bỗng nảy sinh cảm giác lưu luyến, rời khỏi tổ ấm dịu dàng chút nào. Trước đây, lẽ chỉ coi Lục Dã là một giúp việc, hoặc cùng lắm là một thú cưng. kể từ nụ hôn tối qua, tình cảm âm thầm biến đổi, xen lẫn đó là một chút chiếm hữu khó tả.

 

"Lục Dã, dạo bên ngoài lộn xộn, đừng chạy lung tung nhé. Một sói trai như chắc chắn sẽ kẻ bắt bán cho khác mất, mà thì chẳng còn tiền để mua nữa ."

 

"Được."

 

"Thức ăn cứ đợi tăng ca về mua, hoặc sẽ cùng ."

 

"Được."

 

" , sáng nay đặt một chiếc giường lớn, buổi trưa họ sẽ giao đến. Anh bảo họ bê thẳng phòng ngủ, đem chiếc giường cũ vứt nhé."

 

"Được."

 

Lục Dã đáp lời với vẻ mặt lãnh đạm, nhưng tiếng khò khè trong cổ họng vẫn ngừng vang lên. Anh khẽ rũ mắt, giả vờ nghiêm túc chỉnh khăn quàng cổ cho .

 

Nhờ kỹ cuốn sổ tay, chỉ thông minh của lúc như tăng vọt, còn chậm chạp như . Tôi nhạy bén nhận ánh mắt đang dán chặt môi , từ khóe môi đến chóp môi, nồng nàn và đầy khát vọng.

 

Tôi khựng , cảm thấy cổ họng cũng bắt đầu khô khốc: "Lục Dã, ... đói ?"

 

"Ừm."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-vien-tu-van-bao-thu-nhan-cua-toi-dang-doi-chuyen-do/chuong-4-chiec-bay-ngot-ngao-va-bi-mat-chin-chu-so.html.]

"Vậy hôn ôm?"

 

"Chủ nhân, thể cả hai ?" Giọng Lục Dã trầm thấp, đầy mê hoặc.

 

Cách xưng hô khiến vô thức gật đầu: "Đương nhiên , cần xin phép, đều đồng ý."

 

Vừa dứt lời, vai nhẹ nhàng đẩy một cái. Lưng chạm cánh cửa, một bóng đen lớn lập tức bao trùm tầm mắt. Chỉ qua một đêm, Lục Dã “đói” .

 

Trước cửa nhà vang lên những âm thanh mút mát đầy ám . Đại não lập tức đình trệ, tim đập thình thịch. Tôi bắt đầu lo hàng xóm ngang qua thấy .

 

Cuối cùng, thực tế phũ phàng của một làm công sợ trừ tiền chuyên cần khiến dằn lòng đẩy mặt , đỏ bừng mặt : "Buổi tối... đợi tan tầm về hôn tiếp, hoặc chúng thể làm vài chuyện khác."

 

Hơi thở Lục Dã cũng rối loạn, đáp: "Được, đợi . Thích lắm, Ôn Dư."

 

Nghe câu , cuối cùng cũng hiểu vì những đàn ông khao khát về nhà đến , và cũng hiểu vì đồng nghiệp nuôi thú nhân lúc nào cũng rạng rỡ, trễ về sớm. Có ở nhà chờ đợi, ai mà chịu nổi. Tôi cũng chịu nổi, cũng bắt đầu nhớ . Nghĩ đến đây, càng thấy phấn khích.

Trang Thảo

 

Vì thế, tối hôm đó tan làm, hăng hái chạy ngay về nhà. Đi ngang qua cổng khu chung cư, phát hiện mấy chiếc siêu xe đắt đỏ, loại mà giờ chỉ thấy trong video khoe giàu, đang đỗ ở đó.

 

Oa, vị hàng xóm nào phát tài thế ? Thật hào phóng quá. Không thể dẫn theo kẻ nghèo tháng kiếm 3500 tệ như cùng phát tài nhỉ? Từ khi bỏ khoản tiền lớn mua Lục Dã, nghèo rớt mồng tơi. Miệng thì hứa hẹn đủ điều, nhưng lương tháng trừ tiền nhà, điện nước còn nuôi thêm nữa thì đúng là lực bất tòng tâm. Thần Tài ơi, cho con xin chút lộc với.

 

Tôi lẩm bẩm cầu tài bước nhà, nhưng phát hiện bên trong tối om, bật đèn.

 

Hả? Người sói nhà mua đồ ăn ? Chẳng dặn ngoan ngoãn ở nhà ?

 

Tôi định chợ ở cổng khu để tìm, nhưng xoay thì đụng Lục Dã đang lên lầu. Thấy , thần sắc chút khác thường.

 

"Cậu về ?"

 

Tôi gật đầu, thuận miệng hỏi: "Anh , ở nhà?"

 

"Tôi ngoài mua thức ăn."

Loading...