Nhân Vật Phản Diện Đẹp Quá Mức Cho Phép Lại Mắc Chứng Sợ Giao Tiếp - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-04-03 04:15:10
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giao nhân bắt Liễu Chiết Chi thô bạo vô lễ, Nhiễm Nguyệt và Văn Tu còn thấy là bậy. Giờ chính Liễu Chiết Chi lời , hành sự chẳng khác gì Tôn chủ nhà họ, nhất thời hình tượng Tiên Quân trong lòng họ chút vỡ nát. Vốn tưởng là như trăng sáng tựa thần tiên, hễ dính Tôn chủ là... liền nhiễm bụi trần, còn cao cao tại thượng nữa.

Mặc Yến lúc đầu cũng ngơ, đó liền vui, miệng khép . Không hổ là Ma Hậu của lão tử! Suy nghĩ y hệt lão tử, trời sinh làm Ma Hậu!

Mấy mải chuyện, ai để ý Giao nhân đang tiếng . Tiểu Giao nhân tuổi còn nhỏ, từ bé nhồi nhét tư tưởng hơn hẳn Lục giới. Bị bơ thế tức c.h.ế.t, cuối cùng tức .

"Ngươi... các ngươi... các ngươi phóng túng! Đều phóng túng! Ta trị tội các ngươi! Lũ man tộc vô tri!"

"Một con cá rách mà dám kêu gào với lão tử?"

Mặc Yến tụ ma khí định dọa , một lá bùa liền bay tới rơi lên trán . Tiểu giao nhân cũng , chỉ đành "ư ư" mím miệng kêu.

Trừ Liễu Chiết Chi tay, những còn đều im lặng.

Văn Tu ngơ ngác Nhiễm Nguyệt. Nhiễm Nguyệt lắc đầu tỏ vẻ dám hó hé, sang Mặc Yến. Mặc Yến do dự một hồi, thăm dò hỏi: "Cái đó... nên thẩm vấn , cho ... e là hỏi ?"

Liễu Chiết Chi nhíu mày, giao nhân lạnh lùng thốt một chữ: "Ồn."

"..."

Lần đến giao nhân cũng cạn lời. Nói Tiên Quân Chính đạo tiên phong đạo cốt? Sao khó chiều thế , tính tình còn lớn đến đáng sợ?

Không khí nhất thời im lặng lúng túng, Mặc Yến dám khuyên, Nhiễm Nguyệt liên quan, còn giao nhân thêm mấy cái, mắt đầy hứng thú: "Đừng nữa, đều giao nhân tộc thể mê hoặc lòng , quả thật . Đuôi cá thật ..."

Vừa y định sờ đuôi , cuối cùng cũng cơ hội, y cúi định sờ. May mà Văn Tu nhanh tay lẹ mắt kéo y : "Cẩn thận giao nhân giở trò."

Cứ giằng co thế cách, Văn Tu hiểu Tôn chủ nhà hèn mọn mặt t.ử địch như , nhưng cũng tiện hỏi, đành tự .

"Tiên Quân, làm quá lỗ mãng? Đã tìm tộc Giao nhân thì thẩm vấn giao nhân , tìm tộc Giao nhân ở . Không cho , thẩm vấn thế nào..."

"Chát!"

Một cái tát vỗ gáy , cắt ngang lời .

Mặc Yến rụt tay về, mặt mày phiền não: "Chỉ ngươi miệng !"

Tên ngốc nhà ngươi, thấy Liễu Chiết Chi sắp bấm quyết mở trận ? Biết y khó chọc ngươi còn chọc. Đến lúc y đ.á.n.h ngươi, lão t.ử bên cạnh cổ vũ? Đây làm khó lão t.ử !

Văn Tu đ.á.n.h cho ngốc. Hắn tại chỗ Mặc Yến Liễu Chiết Chi, tay vẫn còn kéo Nhiễm Nguyệt, nhất thời phân biệt nổi đang ở .

Đây là mơ ? Tôn chủ thật sự điên ? Ta chính sự mà Tôn chủ đ.á.n.h ?

"Tôn chủ, thuộc hạ..."

"Ngươi câm miệng!"

Mặc Yến dám để thêm một chữ, vội kéo tay Liễu Chiết Chi. Trông như làm nũng, thực chất là thuận tay vuốt phẳng pháp quyết y đang bấm.

"Sư tôn, ồn, nhưng chính sự vẫn làm. Hay ngươi nghỉ một lát, hỏi xong sẽ gọi ngươi?"

"Không cần hỏi."

Liễu Chiết Chi ghét phiền phức, y xưa nay độc lai độc vãng, đều làm cho kết quả nhanh nhất, liền đưa cách nhanh nhất: "Lấy m.á.u ở tim giao nhân, trận pháp truy tung liền thể theo khí tức tìm tộc Giao nhân."

Cách nhanh thì nhanh nhưng mở trận, tổn hại thể y.

chính y thèm để ý, Mặc Yến tức đến nghiến răng.

Hắn dám gầm gừ với y, chỉ đành hì hì thương lượng: "Mở trận mệt lắm. Ta tìm hai giúp đỡ tới, ngươi sai bảo chẳng lãng phí ? Hơn nữa, Văn Tu kính với ngươi, cứ phạt làm, bắt hỏi cho rõ ràng."

Liễu Chiết Chi vẫn thấy phiền phức, lãng phí thời gian, đầu giao nhân , đ.á.n.h giá xem nên lấy m.á.u thế nào cho tiện.

Giao nhân y lấy m.á.u tim, sợ đến mức hết dám kiêu ngạo. Hắn thể mở miệng cầu xin, chỉ đành y rưng rưng lắc đầu.

Tộc Giao nhân hổ là thượng cổ di tộc, ưu thế về dung mạo đúng là trời ban. Vẻ phi giới tính , cái đuôi cá xinh run rẩy, thật sự hút mắt.

Đuôi cá ... thật .

Liễu Chiết Chi đồng ý với cách làm dây dưa của Mặc Yến trong chính sự, vẫn nghĩ mở trận nhanh hơn, nhưng thấy cái đuôi cá xinh liền...

Y thấy hình như cũng thể đợi một chút.

Mặc Yến cản , thấy y về phía giao nhân, vội vắt óc nghĩ cách khuyên y đừng mở trận. Giao nhân thấy y tới cũng điên cuồng lùi , "ư ư" rống.

Rồi giữa bầu khí căng thẳng đó, kiếm Khuynh Vân bay đến giao nhân, nâng giao nhân lên trung. Cái đuôi cá to rũ xuống, ngay mặt Liễu Chiết Chi.

"Đừng... đừng lấy máu, mở trận tổn hại thể lắm. Ngươi... hả?"

Mặc Yến còn đang vội vã khuyên can, bỗng thấy một bàn tay chậm rãi vươn , sờ lên đuôi cá một cái.

Mặc Yến: ??!

Nhiễm Nguyệt và Văn Tu: ???

Giao nhân: !!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-vat-phan-dien-dep-qua-muc-cho-phep-lai-mac-chung-so-giao-tiep/chuong-70.html.]

Đuôi cá chỉ , sờ cũng thích. Nó lạnh như vảy rắn nhưng cũng dễ sờ. Liễu Chiết Chi thấy tệ, mặt biểu cảm sờ thêm cái nữa. Y nghiêm túc như đang giảng kinh luận đạo, khiến tiểu giao nhân sờ đến kinh hãi.

"Ư ư! Ư ư ư!"

Cứu mạng! Có biến thái!

Tộc Giao nhân đuôi cá, vẫn giữ nhiều tập tính của loài cá. Ví dụ như thích sống nước và dựa chiếc đuôi giao long của để sinh sôi nảy nở.

Giao long là dựa đuôi để song tu. Bộ phận riêng tư như , sờ tới sờ lui, giao nhân nào gặp hét lên một tiếng "đồ biến thái".

Liễu Chiết Chi nào quản mấy thứ . Đuôi Xà Xà y còn sờ tùy thích, giờ gặp đuôi cá tự nhiên cũng thấy thể sờ. Sờ y còn coi tiểu giao nhân là địch nữa, thậm chí còn thấy tiểu giao nhân sờ một cái là run, đáng yêu.

Thế là y đại phát từ bi gỡ bùa trán giao nhân.

"A... oa oa oa oa..."

Bùa gỡ, tiểu giao nhân ré lên, đến nấc cụt, suýt nữa thì tắt thở: "Cha ơi, ơi, ơi cứu mạng... ... biến thái oa oa oa..."

Xa xa, Lam U và Thanh Vũ khó khăn lắm mới tìm tới. Nghe tiếng , họ lập tức theo, hiện còn vững, liền thấy Tiên Quân mỹ trong lòng họ đang sờ đuôi giao nhân... giở trò lưu manh.

Lam U nhíu mày, bàn tay đang sờ đuôi giao nhân thêm hai , xác định nhầm, đúng là tay Chiết Chi Tiên Quân. Hắn nhất thời thể chấp nhận, vội buột miệng: "Tiên Quân nếu liên hôn với tộc Giao nhân, chỉ sợ ."

Hắn còn uyển chuyển, Thanh Vũ tuổi nhỏ giữ bình tĩnh, lập tức biến đuôi công xòe rộng: "Tiên Quân ngài đừng sờ , sờ ! Ta dễ sờ !"

Tình hình vốn đủ loạn, hai họ còn đến gây rối. Sắc mặt Mặc Yến đen đến thể nổi. Hắn giật tay Liễu Chiết Chi về, nắm cổ tay y dùng mấy chục thuật thanh tẩy mới miễn cưỡng ý. Y đối mặt với ánh mắt khó hiểu của Liễu Chiết Chi, nghiến răng:

"Đuôi rắn cho ngươi sờ tùy thích, ngươi sờ một con cá rách! Hắn ngày ngày ngâm nước, cái đuôi cá ngâm mốc meo . Lần ngươi chê bẩn !"

Tiểu giao nhân sờ đuôi, chê bẩn, tức đến xanh mặt, lập tức càng to hơn. Hắn còn phát thứ âm thanh ai oán, du dương, ethe-rê-a-ô-lin mà mấy từng :

"Ngươi mới bẩn! Cả nhà ngươi đều bẩn!" Tiểu giao nhân quệt nước mắt, phẫn nộ với Liễu Chiết Chi và Mặc Yến: "Sĩ khả sát bất khả nhục! Ta liều mạng với các ngươi! Lũ man tộc thô tục, cha tới các ngươi c.h.ế.t chắc!"

Hắn c.ắ.n ngón tay, m.á.u xanh biếc rơi dòng suối. Trong nháy mắt, tiếng sóng biển ngập trời. Tộc Giao nhân triệu hồi, theo khí tức m.á.u giao nhân xác định vị trí của , bộ nước Nam Hải bắt đầu cuộn trào.

Không lâu , từng giao nhân đạp sóng mà tới, đuôi cá còn dài hơn, lộng lẫy đủ màu.

Hai giao nhân đầu, một mỹ lệ dịu dàng, một mặt như ngọc, giống hệt tiểu giao nhân, đều là đuôi cá bạc tuyền. Chỉ là đuôi dài gấp đôi, chừng ba bốn thước.

Tốt , cả đám họ đỡ mất công làm gì. Tộc Giao nhân tự tìm tới cửa.

"Cha ơi ơi!" Tiểu giao nhân tủi , nức nở mách tội với hai giao nhân đầu: "Lũ man tộc đáng ghét bắt nạt con! Nhất là tên Tiên Quân mà cha , ... còn sờ đuôi con!"

Ai cũng ngờ tùy tiện bắt một giao nhân là thiếu chủ tộc Giao nhân. Vận may đúng là nghịch thiên.

Mặc Yến ban nãy còn tức, giờ suýt thành tiếng.

Lần vốn đàm phán , cũng cần khách khí, cứ bắt tộc Giao nhân lấy tin tức về dị động Nam Hải đổi thiếu chủ là .

"Thiếu chủ các ngươi bất kính với sư tôn . Bắt mà g.i.ế.c là sư tôn tâm trạng ." Biết Liễu Chiết Chi thích chuyện với ngoài, Mặc Yến tự giác tiến lên một bước đàm phán: "Nếu đổi thiếu chủ về, thì..."

"Vị đạo hữu tóc trắng , Chiết Chi Tiên Quân?" Tộc trưởng giao nhân thèm để ý Mặc Yến, ánh mắt thẳng Liễu Chiết Chi.

Vốn là tộc loại vô cùng kiêu ngạo, tự cho hơn . Tộc Giao nhân tự nhiên chỉ chuyện với Liễu Chiết Chi, cảm thấy kẻ khác xứng.

Mặc Yến nghẹn, định đáp , liền Liễu Chiết Chi kéo lưng, còn Liễu Chiết Chi đáp một tiếng: "Ừm."

"Đạo hữu hiện ở cảnh giới nào, chắc cần nhiều."

cũng là thượng cổ di tộc, tộc trưởng giao nhân liếc mắt liền tóc trắng của y , hẳn là dấu hiệu thiên nhân ngũ suy. Nghĩ y mười phần thì hết chín phần là còn tu vi, ngữ khí cũng cứng rắn: "Nếu khai chiến với tộc Giao nhân , e rằng đạo hữu tự khó bảo ."

Liễu Chiết Chi ý uy h.i.ế.p nhưng vẫn xa cách như thường, chỉ đáp bốn chữ: "Vậy thì thử xem."

Giọng thanh lãnh, khí thế là thứ khác học . Nó khiến vô cớ tin rằng dù y tu vi, cũng thể khiến kẻ khác cúi đầu như xưa.

Con trai còn trong tay y, tộc trưởng giao nhân dám manh động. Tộc mẫu phu nhân lo cứu con, trực tiếp bước khỏi sóng biển, đáp xuống mặt Liễu Chiết Chi.

"Tiên Quân, Lâm Nhi chỉ là nhất thời ham chơi, cố ý mạo phạm. Nó tuổi còn nhỏ, bắt đầu tu luyện, ý làm hại Tiên Quân và các vị đạo hữu."

Không ở trong nước, đuôi cá tự nhiên thể đất. Đuôi cá dài mấy thước của tộc mẫu phu nhân lơ lửng, lúc chuyện còn vô thức đung đưa, đến mức Liễu Chiết Chi dời mắt nổi.

Sinh vật giao nhân thật sự quá , đuôi cá sờ thích. Đáng tiếc đây là một nữ nhân, thể đường đột.

Liễu Chiết Chi thầm nghĩ, cũng tộc mẫu phu nhân gì, chỉ ngước mắt tộc trưởng lưng bà, thuận miệng thốt hai chữ: "Ngươi tới đây."

Tộc trưởng giao nhân tưởng y ý nghị hòa, thu sóng biển, đáp xuống bên cạnh phu nhân. Hắn định mở miệng bàn bạc, đột nhiên một bàn tay đặt lên đuôi .

Liễu Chiết Chi cuối cùng cũng sờ cái đuôi lớn hơn, hơn, vô cùng thỏa mãn.

Sờ thích hơn, mang về nuôi, làm bạn với Xà Xà...

Y thì thỏa mãn, Mặc Yến suýt nữa nổ tung.

Liễu Chiết Chi, kiếp nhà ngươi, rụt tay về cho lão tử!

Thấy cái gì là ngươi sờ, ngươi coi lão t.ử c.h.ế.t !

Loading...