Nhân Vật Phản Diện Đẹp Quá Mức Cho Phép Lại Mắc Chứng Sợ Giao Tiếp - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-04-07 00:56:32
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng Liễu Chiết Chi đương nhiên tìm khăn tay. Chuyện lớn lớn, nhỏ nhỏ. Nếu kẻ tâm lấy , chứng tỏ đám đợi đến khi y cập kê tay với y.

Bất kể còn hậu chiêu gì, chung quy vẫn là nhắm y.

Tuy triều đại nào cũng tranh giành đoạt vị, nhưng từ xưa ngôi vị thái t.ử luôn ưu tiên đích t.ử hoặc trưởng tử. Khéo y chiếm cả hai, là đích trưởng tử. Chỉ cần y bước khỏi lãnh cung, dù làm gì cũng là mối đe dọa lớn đối với tất cả các hoàng t.ử khác.

Không may mắn là Liễu Dung Âm, Liễu Chiết Chi y. Y chỉ liên lụy, một thánh chỉ nhốt ở đây cầu phúc cho đất nước. Đám tìm cách để quốc sư dùng chuyện quỷ thần vây khốn y ở đây, cho y cơ hội gặp hoàng đế, còn tung bao nhiêu tin đồn bất lợi, đủ thấy họ để tâm đến sự tồn tại của y thế nào.

"Phải báo cho trưởng tỷ chuyện ."

Liễu Chiết Chi lấy khăn mới lau miệng, về phía cửa trầm tư: "Không cô nương nhà ai sẽ vì chuyện mà hủy hoại danh tiết, mang tiếng tư định chung với . Chỉ sợ đời làm bạn với thanh đăng cổ phật mới giữ tính mạng."

Y bắt đầu lo lắng cho cô nương vô tội. Mặc Yến chột dám y. Một lúc liền tìm cớ chuồn .

Lúc đó chạy nhanh quá đầu óc kịp xoay chuyển. Về dịch trạm uống hai ly rượu, Mặc Yến đột nhiên phát hiện chuyện thể che giấu . Chỉ cần lén nhét cái khăn góc tường nào đó là xong. Đến lúc đó Liễu Chiết Chi tìm thấy, còn thể giúp tìm, dù cũng nghi ngờ đến .

ngay thì , lộ tẩy thì hỏng bét. Mặc Yến nhét cái khăn ngực. Vừa Tam hoàng t.ử phái đến đưa dạo trong thành, liền theo.

Đi dạo hơn nửa ngày, đến khi rảnh rỗi tìm Liễu Chiết Chi thì trời chập tối.

Lãnh cung bình thường ai lui tới. Mấy đều dựa khinh công lẻn thần quỷ . Lần đến gần thấy tiếng cãi vã.

Giọng lanh lảnh thái giám, lớn tiếng những lời sạch sẽ, hình như đang mắng ai đó.

Hắn tưởng cung nhân vô ý đến gần lãnh cung mắng, còn định xem , đợi đám trèo tường tìm Liễu Chiết Chi. Kết quả đến gần mới phát hiện, ngoài cửa lãnh cung một nam nhân mặc bạch y, hình gầy yếu đang quỳ.

Bóng dáng đó quá quen thuộc. Sáng nay còn sáp gần hôn khóe miệng , giờ một lão thái giám dẫm lên đầu gối làm nhục, bên cạnh còn một vũng máu.

"Súc sinh ngươi nuôi xung khắc với quý nhân. Ta thấy ngươi phạt quỳ vất vả, giúp ngươi, ngươi còn dám làm cao? Tiện y như tỷ tỷ may mắn của ngươi!"

Lão thái giám chỉ dẫm, còn đá từng cái chân Liễu Chiết Chi, hận thể nhân lúc phạt quỳ cho dậy, phế luôn đôi chân .

"Hoàng thượng cho tỷ tỷ ngươi đến quân doanh dùng sát khí trấn áp xui xẻo. Chỉ sợ tấm đó sớm bao nhiêu giày vò mới giữ mạng. Chỉ bảo ngươi hầu hạ một ngươi còn chịu. Mai cầu quý nhân, mang một đội thị vệ đến hầu hạ Đại Hoàng t.ử cho ..."

Lúc gọi là Đại Hoàng t.ử mới là sự sỉ nhục lớn nhất. Một hoàng tử, thái giám bắt nạt như , thật nực .

Liễu Chiết Chi gì. Trên gương mặt gây sự sỉ nhục cho y cũng chút biểu cảm nào. Như con rối xinh tinh xảo, chút , chỉ thẳng lưng quỳ ở đó. Mặc cho thái giám mắng c.h.ử.i thế nào, một ngạo cốt cũng gãy nửa phần.

Mặc Yến cây cảnh , ánh mắt đầy nộ khí hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t tên thái giám . Vừa định xuống ngăn cản, bất ngờ thấy Liễu Chiết Chi ngước mắt, khẽ lắc đầu với .

Chân định bước cứng đờ tại chỗ.

Cứu thế nào đây? Không thể để ai họ quen . Nếu chỉ khiến Liễu Chiết Chi nhiều chú ý hơn, tìm thêm nhiều tội danh vô cớ để giày vò.

Giống như rõ ràng thể một kiếm g.i.ế.c c.h.ế.t lão thái giám , Liễu Chiết Chi cũng động thủ, chỉ lặng lẽ chịu đựng sự sỉ nhục. Rút dây động rừng, ẩn nhẫn chịu đựng mới là quan trọng nhất.

Liễu Chiết Chi vì chọc tức như , vì tính tình chút cổ quái, lúc đều lời giải thích.

Đây mới chỉ là những gì thấy. Những gì thấy, từ nhỏ đến lớn bao nhiêu năm nay, chịu khổ sở gì. Người như , thể giống bình thường .

Mặc Yến nữa. Lúc lẽ mới là sự an ủi nhất. Không ai thích khác thấy chịu nhục.

Không khi đến Liễu Chiết Chi quỳ bao lâu. Một canh giờ Mặc Yến mới thấy lão thái giám rời . Lúc đỡ Liễu Chiết Chi dậy, thấy rõ hai đầu gối rỉ máu, nhuộm đỏ vạt áo trắng như tuyết.

"Ta bế ngươi ."

Hắn định bế ngang lên, Liễu Chiết Chi ấn tay xuống, cúi từng chút một, tỉ mỉ và im lặng dùng vạt áo lau khô vũng m.á.u bên cạnh. Trong mảng đỏ tươi đó, Mặc Yến thấy vài sợi lông mèo.

Đợi Liễu Chiết Chi làm xong những việc Mặc Yến mới bế y . Vừa đẩy cửa thấy con mèo chặt tứ chi, mặt mũi đổi.

Rõ ràng mấy canh giờ Liễu Chiết Chi còn giới thiệu với con mèo đó tên là Miêu Miêu, giờ c.h.ế.t t.h.ả.m thế .

"Miêu Miêu kêu một tiếng cây, Nhu Quý nhân ngang qua phía xa thấy, dọa, cho bắt , xử lý ngay ngoài cửa lãnh cung."

Liễu Chiết Chi nắm chặt vạt áo dính máu, giọng lạnh lùng, như đang chuyện của khác: "Nhu Quý nhân xúi giục Meo Meo dọa nàng , bắt ngoài quỳ ba canh giờ, tự kiểm điểm cho ."

"Ta kịp nhặt xác cho nó, đành để tạm ở đây."

Tay Mặc Yến đang ôm y siết chặt, trong lòng là cảm giác gì. Trên y cảm nhận chút giận dữ nào, nhưng sự lạnh lùng bình thản đó càng khiến đau lòng.

Liễu Chiết Chi thích Miêu Miêu, Mặc Yến . Một lạnh lùng như , mỗi ngày ngoài sách luyện kiếm thì ôm Miêu Miêu vuốt ve chán, bản ăn đủ no còn chia phần cho nó ăn.

Y còn Miêu Miêu dễ thương, vì dễ thương nên mới đặt tên từ láy là Miêu Miêu.

Xử lý ngay ngoài cửa lãnh cung, Liễu Chiết Chi chắc chắn thấy từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Meo Meo khi ngược đãi đến c.h.ế.t...

Mặc Yến nghĩ đến tình cảnh lúc đó nữa. Hắn nhắm mắt , bế Liễu Chiết Chi đặt lên chiếc giường chỉ một lớp chăn cũ rách, cúi vén vạt áo y lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-vat-phan-dien-dep-qua-muc-cho-phep-lai-mac-chung-so-giao-tiep/chuong-158.html.]

Một bàn tay lạnh lẽo ấn lên mu bàn tay , ngăn cản hành động của . Liễu Chiết Chi lên tiếng, chỉ như .

"Ta xem vết thương, đều là nam nhân thể làm gì?"

Người tập võ, chân quỳ thương nếu kịp thời dùng thuốc, để di chứng thì khó mà tinh tiến võ nghệ.

Vốn chỉ thuận miệng giải thích, nhưng xong Mặc Yến hối hận. Câu nên , lão thái giám chính là làm gì đó với Liễu Chiết Chi.

"Ta... ý là..."

"Đa tạ." Liễu Chiết Chi ngắt lời bào chữa của cảm ơn, tay cũng thu về.

Mặc Yến ở Bắc Tề phóng túng quen , sống tự do tự tại. Trước chỉ thấy Đại Chu văn vở đầy mồm lời chua ngoa, đáng ghét. Hôm nay đầu tiên đồng cảm với một Đại Chu.

Hoàng t.ử Đại Chu như thiên tiên , sống còn bằng phu nuôi ngựa trướng .

Hắn từ "minh châu phủ bụi", chỉ cảm thấy như thiên tiên thì nên sống trong nhung lụa ngọc ngà. vị thiên tiên ném xuống bùn giày vò, chỉ đáng tiếc, mà còn đáng thương.

Mặc Yến thở dài, vén vạt áo y lên xem vết thương. thứ đập mắt đầu tiên vết thương đầu gối, mà là đôi chân trắng nõn , cũng là những vết sẹo ngang dọc.

dùng roi quất, . Hắn cũng thường xuyên dùng roi quất những kẻ chọc giận , nghiêm hình bức cung giỏi.

Quất đến m.á.u thịt be bét, cho dùng thuốc, vết thương lành sẽ để sẹo như .

Không hiểu , tay đang giữ vạt áo run lên một cái.

"Rất ?"

Trên đỉnh đầu truyền đến giọng chút gợn sóng. Mặc Yến lắc đầu, im lặng vết thương đầu gối y, lấy nước rửa sạch vết m.á.u cho y.

Không thấy , là...

Mặc Yến hình dung thế nào. Trước g.i.ế.c hoàng đế Đại Chu, chiếm lãnh thổ Đại Chu. Khoảnh khắc , g.i.ế.c sạch.

Lão thái giám , Nhu Quý nhân Liễu Chiết Chi , còn cả hoàng thất Đại Chu, đám tần phi hậu cung đó, trừ hai chị em Liễu Chiết Chi, đều g.i.ế.c hết.

Vết thương quá nặng, xử lý xong băng bó t.h.u.ố.c là . Mặc Yến làm việc thành thạo. Trên chiến trường đao kiếm mắt, thương là chuyện thường tình, nếu cũng chẳng hình thành thói quen mang t.h.u.ố.c trị thương bên .

động tác của chậm. Chính cũng làm , cứ mạc danh kỳ diệu cảm thấy mắt yếu đuối, sợ làm đau y. từ đầu đến cuối phát hiện Liễu Chiết Chi phản ứng gì.

Ngay cả một tiếng rên rỉ nén đau cũng , như thể quen với những đau đớn .

Đợi Mặc Yến chỉnh y phục ngẩng đầu lên , vặn thấy ánh mắt Liễu Chiết Chi rơi xác con mèo bên ngoài. Tuy mặt thấy bi thương, ánh mắt rời con mèo.

Mấy hôm lúc đ.á.n.h mắng còn thấy Liễu Chiết Chi đáng ghét. Giờ mất hết khí thế mắng đó, chỉ mở miệng an ủi hai câu. chẳng lời ý gì, nghẹn nửa ngày, cuối cùng chỉ nghẹn một câu.

"Mai mang cho ngươi một con, mèo Ba Tư tiến cống, hôm qua dẫn xem, hơn con ."

Hắn là hoàng t.ử Bắc Tề, mở miệng xin hoàng đế Đại Chu một con mèo chuyện khó.

"Không cần . Theo , sớm muộn gì cũng c.h.ế.t."

Liễu Chiết Chi thu hồi tầm mắt, phát hiện vẫn giữ tư thế bôi t.h.u.ố.c cho , thấp hơn một chút. Y ngẩng đầu lên, nhịn đưa tay về phía .

Mặc Yến theo bản năng nắm lấy cổ tay y, mắt đầy phòng : "Ngươi làm gì? Ta bôi t.h.u.ố.c cho ngươi ngươi còn đ.á.n.h ? Còn đ.á.n.h lên đầu lão t.ử nữa, tin lão tử..."

Thật tục một chút, nhưng thấy y t.h.ả.m thế , Mặc Yến nỡ tiếp.

Dừng đột ngột, Liễu Chiết Chi cũng để ý, chỉ chằm chằm mắt : "Ngươi là xà yêu ? Nếu là xà yêu, thể cứu sống Miêu Miêu của , đưa nó ?"

Nếu là ngày thường, Mặc Yến sớm gào lên . Hôm nay gào, thậm chí trong khoảnh khắc đó còn thấy tiếc nuối, tiếc nuối xà yêu.

"Ngươi xà yêu."

Tay dùng sức, Liễu Chiết Chi dễ dàng thoát , tiếp tục đưa tay về phía , nhẹ nhàng chạm mắt : "Mắt ngươi quá."

Bốn mắt , Mặc Yến thấy hai chữ nhẹ: "Xà Xà."

Lần y gọi như , Mặc Yến nhảy dựng lên. Lần gì.

Thôi, coi như thương hại y c.h.ế.t con mèo .

Trong lòng nghĩ , nhưng khi cái tên đó theo gió tan , đầu ngón tay Liễu Chiết Chi chạm đuôi mắt khiến cảm thấy nóng.

Rõ ràng cả bàn tay lạnh như , duy chỉ đầu ngón tay chạm khiến cảm thấy bỏng.

Ngày hôm đó, Mặc Yến 17 tuổi cuối cùng vẫn quên trả chiếc khăn tay thể làm vật định tình .

Cũng là ngày hôm đó, Liễu Chiết Chi 17 tuổi mất Meo Meo bầu bạn, bên cạnh thêm một Xà Xà... xà yêu.

Loading...