Mạt Thế Trọng Sinh: Pháo Hôi Chỉ Muốn Trốn Chạy - Chương 110: Lâu rồi không gặp
Cập nhật lúc: 2026-04-26 14:33:32
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Nhung mở choàng mắt, phát hiện tỉnh trong căn phòng trọ nhỏ bé quen thuộc. Cậu liếc đồng hồ, mới vài tiếng trôi qua kể từ lúc rời khỏi thế giới . Nghĩ cũng , ở bên đó mới nán nửa tháng thôi mà.
Nhìn bộ quần áo , vẫn là bộ đồ mặc lúc ở thế giới . Vừa lật chăn định bước xuống giường, tiếng gõ cửa cùng giọng của dì Trương hàng xóm vang lên bên ngoài: "Tiểu Nhung , nhà cháu? Có một thanh niên đến tìm cháu ."
Tô Nhung , trong lòng khấp khởi mừng thầm. Cậu vội vàng chạy mở cửa, chân trần chạm đất lạnh buốt cũng chẳng màng. Cánh cửa hé mở, một bóng đen cao lớn đổ ập xuống, che khuất tầm của . Một hình dáng vô cùng quen thuộc hiện mắt.
Dì Trương thấy Tô Nhung mở cửa, mặt nở nụ rạng rỡ: "May quá cháu nhà, dì dạo về thì gặp ngay thanh niên đang tìm cháu."
Tô Nhung khẽ cúi , lễ phép đáp: "Cháu cảm ơn dì Trương ạ."
Nhìn theo bóng dáng dì Trương khuất góc rẽ, Tô Nhung mặt, chậm rãi đưa tay : "Lâu gặp nha! Tiểu... thúc thúc?"
Bàn tay lớn của Tiêu Dục Hàn nhẹ nhàng đặt lên đầu Tô Nhung xoa xoa. Khóe môi cong lên một nụ , trong mắt ngập tràn ý dịu dàng: "Em cần gọi thế cũng . Dù chúng cũng cùng chung hộ khẩu, em thể gọi là ông xã."
Tô Nhung bĩu môi, lắc đầu nguầy nguậy tỏ vẻ đồng tình. Cậu chỉ tay , : "Anh quên , các đồng ý mà, em mới là ông xã nhé!"
Tiêu Dục Hàn bật trầm thấp, giọng điệu đầy sủng nịnh: "Được , em hết."
Trong lúc Tô Nhung còn đang thắc mắc tại hai cái tên vẫn xuất hiện, thì từ lầu vang lên tiếng ồn ào náo nhiệt, xen lẫn những tiếng la hét đầy phấn khích.
Tô Nhung nhoài ngoài cửa sổ xuống. Đập mắt là một bóng dáng cao gầy, một tay đút túi quần, đeo kính đen sành điệu đang sảnh. Xung quanh là một đám đông đang giơ điện thoại lên chụp ảnh ngớt.
Như cảm nhận ánh của , đàn ông lầu tháo kính râm xuống, ngẩng đầu lên về phía . Ngay đó, vẫy tay chào, bận tâm đến đám đông đang vây quanh, lớn tiếng gọi: "Nhung Nhung, lâu gặp, nhớ Dao ca ca nào!"
Cách xưng hô bất thình lình khiến Tô Nhung sặc nước bọt. Cậu đoán sai, cái tên chính là vị ảnh đế mà mới tin tức mạng dạo . Lúc đó còn buông lời mỉa mai, trẻ thế mà làm ảnh đế, chắc chắn khuất tất, vị đại gia nào đó "chống lưng".
Giờ nghĩ , khả năng đó bằng . Khuyết Dao vốn dĩ giàu nứt đố đổ vách , bước chân giới giải trí chắc chỉ để dạo chơi cho vui thôi.
Hơn nữa, với cái tính tình nóng như lửa của Khuyết Dao, ai dám "chống lưng" cho chứ, chán sống chắc?
Nghĩ đến đây, Tô Nhung lén thở phào nhẹ nhõm. May mà lúc buông lời mỉa mai, mấy ở cạnh, nếu chắc lột da mất.
Tiếng gọi của Khuyết Dao khiến đám đông bên ồ lên kinh ngạc. Mọi bắt đầu bàn tán xôn xao xem gọi tên là ai, thậm chí còn theo hướng Khuyết Dao đang .
Tô Nhung giật thon thót, vội vàng lùi mấy bước, xổm xuống sàn nhà, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của , sợ khác phát hiện. Thân phận hiện tại của Khuyết Dao ở thế giới giống như ở dị giới, nếu chuyện bại lộ sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của mất.
Thấy cái đầu nhỏ xíu lầu vội vàng rụt , Khuyết Dao nhíu mày. Anh dứt khoát bỏ đám đang vây quanh , bước nhanh lên lầu.
Đi hai bước, thấy đám đông cũng định bám theo, , kiên nhẫn giải thích: "Mọi về nhé! Tôi chút việc riêng cần giải quyết ở đây, cho chút gian riêng tư ? Cảm ơn nhiều."
"Khuyết ca vất vả , hy vọng sẽ mang đến cho khán giả nhiều tác phẩm xuất sắc hơn nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mat-the-trong-sinh-phao-hoi-chi-muon-tron-chay/chuong-110-lau-roi-khong-gap.html.]
Những hâm mộ ở đây cũng thấu tình đạt lý. Đối với họ, Khuyết Dao là một thần tượng, mà chỉ là một diễn viên. Chỉ cần mang đến những tác phẩm , làm chuyện vi phạm pháp luật đạo đức, thì chuyện riêng tư của , kể cả chuyện hẹn hò, họ đều thấy bình thường.
Đám đông giải tán một cách yên bình. Mãi đến , họ mới phát hiện Khuyết Dao thực sự đang hẹn hò, chỉ điều ai ngờ đối tượng là một trai.
Nhìn đám đông rời , tâm trạng Khuyết Dao vô cùng vui vẻ, sải bước tiến về phía thang máy. Nào ngờ đến nơi đụng mặt một quen thuộc: "Trùng hợp ghê nhỉ, tiểu gia hỏa mới tỉnh , bỏ hết công việc chạy đến đây. Không còn tưởng cử canh chừng ở đây đấy!"
Nhan Uyên nở nụ nhạt môi, chẳng mảy may bận tâm đến lời châm chọc của bạn . Anh với tay bấm nút thang máy đáp trả: "Cậu cũng kém cạnh gì. Kéo theo cả đám đông ồn ào đến đây, định làm Nhung Nhung sống nổi ở đây nữa, chuyển thẳng về khu biệt thự ?"
Bị trúng tim đen, Khuyết Dao chẳng hề nao núng, khóe miệng còn cong lên một nụ , vặn : "Chẳng lẽ nghĩ ? Nếu thì chạy đến tận đây ngay lập tức? Theo thì hôm nay là thứ hai, thầy giáo mỹ thuật, dạy ?"
"Xin nghỉ ." Nhan Uyên đáp một cách vô cùng thản nhiên.
Vừa bước khỏi thang máy, đập mắt hai là Tô Nhung đang ở cửa, mỉm rạng rỡ họ. Nhan Uyên bước tới, dang tay ôm gọn lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu : "Cuối cùng cũng bắt em . Hôm qua đến, hàng xóm bảo em nhà."
Khuyết Dao gật đầu phụ họa: "Tôi cũng đến, hàng xóm cũng bảo em nhà."
Nghe hai , Tô Nhung chợt hiểu chuyện. Hóa "ba đàn ông trẻ tuổi" mà dì Trương nhắc đến chính là ba cái tên . Cậu bật khúc khích: "Mấy ngốc thật đấy! Lúc đó em đang ở dị giới, còn chìm trong giấc ngủ say thì các tìm kiểu gì !"
Tiêu Dục Hàn đợi trong phòng mãi thấy tiểu gia hỏa , mở cửa thấy hai ôm chặt lấy Tô Nhung. Hắn lắc đầu bất lực: "Đừng ôm nữa, mau giúp Nhung Nhung thu dọn hành lý ."
"Được ."
Tô Nhung ngơ ngác theo bóng lưng hai . Cậu thấy khó hiểu. Sao thu dọn hành lý mà cần đến tận ba ? Cứ gọi một công ty chuyển nhà đến là xong mà!
vẫn ngoan ngoãn theo họ trong. Vừa đẩy cửa , cảnh tượng đập mắt khiến cạn lời.
Cái gã phân công dọn tủ quần áo, mỗi lấy một chiếc quần lót của đều săm soi ngắm nghía cả nửa ngày, mới gấp gọn gàng đặt vali, miệng còn lầm bầm: "Quần nhỏ của Nhung Nhung, xếp gọn gàng mang , để sót cái nào ở đây."
Tô Nhung đưa tay đỡ trán, cảm thấy đầu đau như búa bổ. Cậu thật sai lầm khi dùng tư duy của bình thường để hiểu bọn họ.
Thấy Khuyết Dao chuẩn cầm lên chiếc quần lót tiếp theo, Tô Nhung định lao tới giật thì Nhan Uyên phía nhanh tay giáng một cú tát gáy Khuyết Dao: "Bỏ ngay cái thói biến thái của . Ở dị giới ai quản , nhưng đây là thế giới thực, luật pháp đàng hoàng. Cậu cứ làm trò biến thái thế mà để fan thấy thì còn thể thống gì nữa? Còn chút liêm sỉ nào ?"
Khuyết Dao lập tức im bặt, ngoan ngoãn cúi đầu thu dọn hành lý. Việc mảnh ý thức của lưu ở dị giới quá lâu dường như khiến nhiễm luôn cái tính biến thái đó .
Chứng kiến cảnh tượng , Tô Nhung che miệng thầm. Quả nhiên, ba cái gã , với tư cách là những thao túng thế giới, việc kiềm chế lẫn vẫn mang lợi ích. Chỉ cần một dám làm càn, chắc chắn sẽ hai cho một trận nhừ tử. Lâu dần, điều tạo thành một thế cân bằng hảo.
Chẳng bao lâu, đồ đạc trong căn phòng trọ nhỏ bé của Tô Nhung đóng gói xong xuôi. Nhân viên công ty chuyển nhà cũng vặn đến nơi. Cậu ở cửa, dõi theo từng món đồ của chuyển .
Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cậu từng nghĩ là trẻ mồ côi, lớn lên trong viện phúc lợi, luôn những đứa trẻ khác bắt nạt. Từ khi ký ức ùa về, mới nhận mới dọn ngoài sống riêng vỏn vẹn một năm.
Và trong suốt một năm đó, ba đàn ông vẫn luôn âm thầm túc trực bên cạnh , ở những góc khuất mà hề . Chẳng qua là lúc đó nhận mà thôi.