Mang Theo Quầy Bán Quà Vặt Đến Cổ Đại ( Edit ) - Chương 61: Thẩm gia tiệc cưới
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:06:03
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
---
Chương 61: Tham gia tiệc cưới
Chuyện Lục Đồng hồi môn chỉ một , lập tức trở thành đề tài để thôn dân bàn tán xôn xao một phen.
Lục nha đầu chỉ về một .
“Cho nên mới , làm kế vốn khó, Thang thị càng nhẫn tâm hơn, vì bạc mà gả nữ nhi cho loại như thế.”
Người lên tiếng là một bà thím từng đến Lục gia cầu . Khi Thang thị chê nhà đối phương tiền, thẳng tay đuổi . Ai ngờ Lục gia kén chọn đủ đường, cuối cùng gả nữ nhi qua làm kế cho , bà thím từ đó ít mỉa mai châm chọc Thang thị mắt.
“Hình như Lục nha đầu cũng mang thứ gì về thì .”
“Nghe Thang thị thu của nhà trai hai mươi lượng bạc sính lễ, mà cho một xu hồi môn.”
“Bề ngoài thì trông như thương nữ nhi, đến lúc mấu chốt chẳng thấy đau lòng gì cả.”
“Có gần đây Lục gia thường xuyên cãi ?”
“Không Lục Trình Ngọc cưới về một đại tiểu thư , chắc là tính tình lớn một chút.”
“Hai ngày Đại Lâm lên trấn tìm việc, gặp thê của Lục Trình Ngọc, tiền hô hậu ủng tửu lâu ăn cơm, chẳng coi Lục Trình Ngọc gì.”
“Cưới vợ môn đăng hộ đối, cưới bản lĩnh mới là chính. Cưới một đại tiểu thư ham ăn biếng làm về thì ích gì?”
Mấy bà thím trong thôn truyền tai một hồi, cả thôn đều Lục Đồng gả , ở nhà chồng chỗ . Thê t.ử mới cưới của Lục Trình Ngọc là tính tình lớn, e là Lục Trình Ngọc áp chế nổi.
Khi Lục Trình Ngọc về đến nhà, Lục Đồng từ lâu.
Biết Lục Đồng hồi môn một , mang theo thứ gì, Lục Trình Ngọc khỏi cảm thấy thật sự quá hồ đồ.
Sau khi Lục Lâm ngoài ở rể, cắt đứt liên hệ với gia đình, đó là vì Trần Tiểu Mễ vốn dĩ là hoang đường. Lục Đồng học theo Lục Lâm, chẳng lẽ sợ khác chê ?
“Muội như ! Muội phu cũng thật là…”
Dẫu là hôn sự thứ hai, nhưng đến ngày hồi môn, Lý Nguyên cũng nên lộ mặt.
Vốn dĩ Thang thị còn bất mãn nữ nhi, nhưng khi tin tức Lục Đồng mang về, bà chấn kinh quá mức, sự bất mãn đối với nữ nhi cũng theo đó tan biến.
“Muội con ở Lý gia sống , Lý lão thái bà thật sự quá phiền phức.” Thang thị .
Lục Trình Ngọc sách thánh hiền, nhưng bản chất là ích kỷ. Lục Đồng sống , cũng cho rằng là do dùng phần sính lễ của , mà chỉ cảm thấy nàng đối nhân xử thế, ở nhà thì ham ăn biếng làm, sang nhà chồng cũng lấy lòng phu quân, chồng, uổng phí một dung mạo .
Thang thị thở dài:
“Không chuyện của con nữa. Tỷ tỷ của thê t.ử con, rốt cuộc là chính thê của chủ bộ đại nhân, chỉ là thị ?”
Lục Trình Ngọc bỗng ngẩng đầu Thang thị:
“Thị ? Mẫu , ngươi ai ?”
“Muội con về , Lý Như chỉ là thị của chủ bộ.”
Lục Trình Ngọc khó tin Thang thị:
“Không thể nào.”
Trong đầu chợt hiện lên mấy đồng học trong học đường. Có hai giờ hợp với , bỏ bạc lớn cưới Lý Phương Nguyệt, liền nở nụ đầy ẩn ý. Khi đó còn cho rằng đối phương ghen tị, nhưng lúc nghĩ , e là bọn họ chuyện gì đó, đang nhạo coi của một tiểu như trân bảo.
Một luồng lạnh lẽo từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu, trong lòng lạnh buốt. Gương mặt vì phẫn nộ mà đỏ bừng. Thang thị thấy nhi t.ử như chọc giận, vội :
“Trình Ngọc, con bình tĩnh .”
Lục Trình Ngọc hít sâu mấy , cuối cùng cũng miễn cưỡng trấn tĩnh:
“Việc , nương đừng cho nãi nãi.”
Thang thị khó xử đáp:
“Ừ.”
Thang thị với lão thái thái, một là vì chuyện còn xác định, hai là nếu để lão thái thái , chắc chắn sẽ làm ầm ĩ. Hôn sự do bà đồng ý, lão thái thái nhất định sẽ trách cứ bà.
Nếu tin truyền ngoài, nhà bọn họ sẽ trở thành trò . Vốn dĩ chủ bộ đại nhân xuất hiện trong tiệc cưới đủ để thôn dân bàn tán, nếu để Lý Như chỉ là một tiểu , thì thật sự còn mặt mũi.
Lục Trình Ngọc nghiến chặt răng:
“Nương, ngươi đừng gì cả, chờ điều tra rõ hãy tính.”
Thang thị gật đầu:
“Ừ.”
Trong tiềm thức, Lục Trình Ngọc tin lời Lục Đồng. Hắn cảm thấy Lục Đồng tâm cao khí ngạo, kiến thức nông cạn, nhưng cũng tin nàng đến mức dối.
---
Vân Nương đang nấu cơm trong bếp, Vạn Tiểu Phàm và Trần Tiểu Mạch bên phụ giúp.
Trần Tiểu Mạch cực kỳ hứng thú với việc nấu ăn. Trước khi Lục Lâm nấu cơm, nó thích một bên xem.
Vân Nương cảm thấy để tiểu thiếu gia như Trần Tiểu Mạch lẫn trong phòng bếp hợp quy củ, nhưng Lục Lâm thấy chẳng gì.
Hồi nhỏ Trần Tiểu Mạch từng phát sốt, đầu óc chậm chạp, nhưng là ngốc.
Trần Tiểu Mễ lo cho . Lục Lâm nghĩ, nếu Trần Tiểu Mạch hứng thú với may vá nấu nướng, lẽ thể bồi dưỡng nó, học một tay nghề, ít nhiều cũng xem như bản lĩnh.
Lục Lâm chất đồ lên xe ngựa, Trần Tiểu Thái trèo lên theo.
“Lâm ca, ngươi về nông thôn ?”
“Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/mang-theo-quay-ban-qua-vat-den-co-dai-edit/chuong-61-tham-gia-tiec-cuoi.html.]
Mấy ngày Lục Lâm về quê, Trương Đại Trụ tìm đến, mời Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ tham dự hôn lễ của nhi t.ử ông . Trương Đại Trụ từng nhận Lục Lâm và Trần Tiểu Mễ làm con thừa tự, học kỹ thuật làm giường đất, nhờ làm giường đất cho trấn mà kiếm ít bạc. Có lẽ vì cảm kích ân tình đó, nên ông mời hai tới dự tiệc cưới.
Trần Tiểu Mễ từ trong phòng bước . Lục Lâm y:
“Tinh thần ?”
Trần Tiểu Mễ lắc đầu:
“Ta , thôi.”
“Nếu thoải mái thì ở nhà nghỉ.” Lục Lâm vẫn yên tâm.
Trần Tiểu Mễ bĩu môi:
“Ta khó chịu, chỉ là thấy nóng, ăn kem.”
Lục Lâm: “……”
Thời tiết gần đây càng lúc càng nóng, yên thì còn đỡ, vận động mạnh liền dễ toát mồ hôi. Hai ngày mệt quá mức, Trần Tiểu Mễ trông như sắp xỉu.
Lục Lâm lén đưa cho Trần Tiểu Mễ một cây kem ốc quế.
Ăn qua một , Trần Tiểu Mễ liền nhớ mãi hương vị đó, liên tục đòi ăn. Trong quầy bán quà vặt vốn trữ nhiều, hơn nữa ăn đồ lạnh nhiều cũng , Lục Lâm chỉ cho y ăn hai cây. Sự “keo kiệt” khiến Trần Tiểu Mễ gào ầm lên một trận.
Lục Lâm do dự :
“Thôi , thấy ngươi , cứ ở nhà nghỉ , bên Chu thúc để .”
Chu thúc là lão thợ săn từng giúp Trần Tiểu Mễ. Khi còn ở quê, Trần Tiểu Mễ cũng thường mang đồ sang cho ông. Trần Tiểu Mễ gật đầu:
“Cũng . Dù mời dự tiệc cưới, nhưng lẽ chỉ là khách sáo, mà thật, chừng sẽ rối loạn.”
Lục Lâm thở dài:
“Sẽ lên thôi.”
Trần Tiểu Mễ bĩu môi:
“Không lên cũng chẳng .”
Lục Lâm nghĩ , cũng đúng. Hiện giờ bọn họ dọn lên trấn, thanh danh trong thôn thế nào, ảnh hưởng cũng lớn.
---
Hôn lễ nhà Trương gia mời ít . Lục Lâm xuất hiện thu hút nhiều ánh .
Thời gian qua, thôn dân đều Lục Lâm còn ở quê, ai nấy đều tò mò hành tung của và Trần Tiểu Mễ.
“Lục Lâm, ngươi tới , lâu gặp.”
“Gần đây ngươi thế? Ở với Trần Tiểu Mễ còn chứ?”
“Nghe ngươi làm công trấn, mỗi tháng bao nhiêu bạc?”
Không Trần Tiểu Mễ bên cạnh, thái độ càng tùy ý. Lục Lâm làm việc trấn, bao ăn ở, mỗi tháng hai lượng bạc, Trần Tiểu Mễ cũng nên hiếm khi về quê.
Nghe tiền công , ít cảm thán Lục Lâm giỏi giang, cũng dò hỏi làm việc gì, cần thêm .
“Lục Lâm, ngươi , Lý Phương Nguyệt và Lâm Tú Nhi đều t.h.a.i .”
Lục Lâm bất ngờ. Nhà quê luôn cho rằng nhiều t.ử nhiều phúc. Hắn từng đoán quan hệ giữa Lý Phương Nguyệt và Lục Trình Ngọc , ngờ hai hài t.ử nhanh như . Nghĩ đến việc trong nhà thiếu làm, mà m.a.n.g t.h.a.i vẫn làm việc, khỏi trầm xuống.
Mẫu nguyên chủ khi m.a.n.g t.h.a.i cũng như . Khi m.a.n.g t.h.a.i sáu, bảy tháng, còn lão thái thái ép ngoài giặt y phục giữa mùa đông giá rét, trượt chân ngã một cái, hài t.ử liền mất, thể thương nặng, từ đó thể m.a.n.g t.h.a.i nữa.
Lão thái thái chẳng chút áy náy nào, còn trách bà vô năng. Phụ tuy đau lòng, nhưng cũng làm ầm lên.
Lục Lâm thầm nghĩ, cái c.h.ế.t sớm của mẫu nguyên chủ hẳn liên quan tới sinh non .
“A Lâm, các ngươi còn tin vui ?”
“A Lâm, tính tình Trần Tiểu Mễ lắm .”
“A Lâm, ngươi cũng còn trẻ, gấp rút thôi.”
Bị khuyên liên hồi, mặt Lục Lâm đỏ. Song nhi thể sinh con, nhưng Trần Tiểu Mễ trông chẳng khác nam tử, thường khiến quên mất chuyện . Trong nhà Trần Tiểu Thái và Trần Tiểu Mạch, sự nghiệp mới khởi đầu, vội con.
Thấy mãi dứt, Lục Lâm đành lấy cớ nhà xí để tránh .
Lục Lâm rời , đề tài liền đổi hướng.
“Trần Tiểu Mễ hung dữ như , cho Lục Lâm chạm ?”
“Cho dù y cho chạm, Lục Lâm dám ? Một cước của y đủ đá bán bất toại.”
“Có khi nào Trần Tiểu Mễ sinh con?”
Song nhi hoa ấn trán, hoa ấn càng đậm càng dễ sinh con. Trần Tiểu Mễ đặc biệt, hoa ấn mọc đỉnh đầu, tóc che kín, lạ dễ nhận lầm y là nam tử.
“Trần Tiểu Mễ đúng là may mắn, tìm việc trấn.”
“Trên trấn dễ kiếm việc ? Một tháng hai lượng bạc, quá ?”
“Hẳn là thật, y phục Lục Lâm mặc , khác hẳn .”
“So với lúc ở Lục gia, bây giờ Lục Lâm tinh thần hơn nhiều.”
Nghe thôn dân bàn tán, trong lòng Lục Lâm chút hụt hẫng. Hắn phần lớn bọn họ ác ý, chỉ là thấy và Trần Tiểu Mễ sống , trong lòng sinh chua chát, liền tìm điểm của hai để tự cân bằng.
---