Lão Tử Là Nam Nhân, Vương Phi Cái Con Khỉ! - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:58:42
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Vương quản gia bưng t.h.u.ố.c sắc xong , khăng khăng đòi tự tay bón cho . từng muỗng t.h.u.ố.c đưa miệng đều chảy ngoài hết, căn bản thể nuốt xuống. Thế là hạ quyết tâm, ngậm một ngụm t.h.u.ố.c trực tiếp mớm miệng . Cứ thế từng ngụm một, cho đến khi bát t.h.u.ố.c cạn sạch.

 

Ta , thì thầm: "Thịnh Lan Đình, chỉ cần ngươi tỉnh , sẽ tình nguyện làm Vương phi của ngươi."

 

Nửa tháng trôi qua, Thịnh Lan Đình vẫn tỉnh . Ta mỗi ngày đều tự tay cho uống thuốc, bôi thuốc, y phục và xoa bóp cho . Lúc còn thấy ngại ngùng vì phận nam nhi, nhưng giờ đây, dù là việc lớn nhỏ đều làm mệt.

 

Trong kinh thành sớm râm ran lời đồn. Đại đa đều Nhiếp chính vương trọng thương, e là mạng chẳng còn bao lâu, triều đình sắp biến động lớn. Rất nhiều quan viên giữ nổi bình tĩnh mà kéo đến dò xét tin tức, đều chặn ngoài cửa. Ta khăng khăng khẳng định: Nhiếp chính vương , chỉ cần tĩnh dưỡng là .

 

ngờ Hoàng thượng đích tới đây. Ngài năm nay mới mười bảy tuổi, ánh mắt mang nét thanh tú đặc trưng của thiếu niên, ôn hòa và trong sáng. Nhìn thấy , mắt ngài bỗng sáng lên, đó mỉm : "Hoàng thẩm vất vả ."

 

Không , cảm thấy danh xưng "Hoàng thẩm" cũng khá xuôi tai. Ngài khẽ : "Hoàng thẩm quả thực mặt như quan ngọc, khí chất phi phàm, Hoàng thúc thật phúc!"

 

Dừng một chút, thần sắc ngài bỗng trở nên bi thương: "Hoàng thúc ? Trẫm xem."

 

Ta dẫn ngài , nhưng vì ngài là Hoàng đế nên chỉ đợi ngoài cửa. Chẳng bao lâu ngài bước , mắt đỏ hoe, chắc hẳn là mới . Ngài nghẹn ngào dặn dò: "Nếu Hoàng thúc tỉnh , Hoàng thẩm nhất định báo cho Trẫm ngay. Những ngày qua Trẫm luôn cầu phúc cho Hoàng thúc, chỉ mong thể vượt qua. Nếu như... Trẫm nhất định sẽ đích để tang để an ủi vong hồn ."

 

Ta bóng lưng ngài rời , khóe môi khẽ nhếch lên một tia lạnh lẽo.

 

Lại thêm mười ngày nữa trôi qua, ngay cả thái y cũng bó tay chịu c.h.ế.t: "Vương phi nên sớm chuẩn hậu sự , Vương gia e là tỉnh nữa ..."

 

tin. Thịnh Lan Đình thể c.h.ế.t dễ dàng như ?

 

Ta nổi giận: "Càn quấy! Nếu ngươi cứu ngài , sẽ bắt cả nhà ngươi chôn theo!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lao-tu-la-nam-nhan-vuong-phi-cai-con-khi/chuong-5.html.]

 

Suốt một tháng qua, tiếp quản bộ Vương phủ. Thủ đoạn cứng rắn của khiến nể sợ, còn thấy bóng dáng của Vân Tuyên công t.ử nho nhã ngày nào. Vị thái y run rẩy sợ hãi, vội vàng bốc thang t.h.u.ố.c mới.

 

ngay khi ông rời , cũng gượng thêm nữa. Ta tự nhủ Thịnh Lan Đình nhất định tỉnh . Đêm đó, vẫn dùng miệng mớm t.h.u.ố.c cho như cũ. Sau khi xong xuôi, định rời thì đột nhiên thấy tay khẽ cử động. Tim run lên bần bật, vì sợ nhầm nên chằm chằm tay .

 

Quả nhiên, tay bắt đầu cử động mạnh hơn, miệng lẩm bẩm: "T.ử Chiêu... T.ử Chiêu..."

 

Cho đến khi mở mắt . Ta ngăn nước mắt, kích động lao về phía . Hắn lập tức ho sặc sụa: "Ngươi định đè c.h.ế.t !"

 

Ta vội vàng dậy, nhưng kéo tay buông, cợt nhả: "Nam nhân gì mà cứ sướt mướt, T.ử Chiêu quả nhiên là đáng yêu nhất!"

 

"Ngươi..." Ta tức đến mức định bỏ .

 

Nào ngờ ôm vết thương kêu đau rối rít, làm vội vàng kiểm tra cho . Hắn nhân cơ hội ôm chặt lấy , trịnh trọng : "T.ử Chiêu, cảm ơn ngươi cứu mạng ."

 

Ta đang giả vờ, nhưng đẩy , chỉ buồn bã : "Ta chẳng cứu ngươi , vì dẫu c.h.ế.t, ngươi cũng sớm gặp Diêm Vương thôi!"

 

Tay cứng đờ: "Ngươi... ngươi hết ?"

 

Ta thèm nể mặt : "Định giấu đến bao giờ? Tưởng bách độc bất xâm thật đấy ? Hết hạ cổ đến trúng độc!"

 

Trang Thảo

Thần sắc thoáng chút áy náy. Nhận thấy mới tỉnh, dịu giọng : "Những chuyện ... đều là do Tiên đế làm ? Chẳng hai tình thâm nghĩa trọng lắm ?"

 

Về chuyện của và Tiên đế, cũng từng qua. Tiên đế là đích trưởng t.ử do Tiên thái hậu sinh , còn Thịnh Lan Đình chỉ là con của một phi tần thất sủng, sống còn bằng hạ nhân. Chính Tiên đế luôn giúp đỡ, xin Thái hậu mang về nuôi dưỡng bên . Hai cùng lớn lên, tình cảm khăng khít. Sau khi lên ngôi, Tiên đế phong làm Tề vương, địa vị cao quý. Cho đến khi lâm chung, ngài gửi gắm Tân đế cho phò tá. Đó vốn là một giai thoại .

 

Thịnh Lan Đình nhạt, giọng mang nét bi thương khó tả: "Chốn hoàng thất, đấu đá lẫn là chuyện thường tình, chỉ là giờ vẫn luôn ngu chịu hiểu thôi. Kỳ thực dẫu ngài , cũng sẽ tận tâm phò tá Bệ hạ trưởng thành. Đáng tiếc, ngài tin ."

Loading...