Ca phẫu thuật thành công, nhanh chóng xuất viện.
Sau khi xuất viện, gửi tặng Đàm Ý một lá cờ lưu niệm, đó : "Ân đức lớn cần lời cảm tạ".
Tôi ngại dám tự , bèn thuê giao hàng mang qua.
Tối đó, Đàm Ý xuất hiện cửa phòng .
Tôi kiên nhẫn đợi gõ cửa xong mới đẩy cửa .
Tôi thích những khoảnh khắc như thế, mang cảm giác an yên như vợ chồng già.
"Đến làm gì thế?" Tôi đặt máy nhạc xuống, hỏi .
"Đến nhận thù lao." Đàm Ý xuống bên cạnh .
"Tôi trả viện phí mà."
"Ân đức lớn cần lời cảm tạ ? Sao thể như !?"
"Anh làm gì?" Tôi căng thẳng, nắm chặt lấy chăn.
"Hãy dùng hành động thực tế để cảm ơn ."
Tôi chịu nổi ánh mắt đó của , nhặt tai lên.
Đàm Ý giữ c.h.ặ.t t.a.y : "Đừng lời tỏ tình đây của nữa."
Hả?
Đừng tự luyến! Tôi căn bản đang giọng của !
"Bây giờ cũng thể với em, thích em. Giống như đây, hoặc lẽ là nhiều hơn thế. Trước vì yêu em nên mới thấy em đáng thương. Không . Tôi mất mười năm để hiểu rằng: yêu em, nên sẽ bao giờ để em trở nên đáng thương."
Đầu óc trống rỗng, mặc cho xoa nắn vành tai .
"Người thường quá ba , nhưng nếu bây giờ em vẫn đồng ý, vẫn thể chờ em, tỏ tình với em thứ tư, thứ năm, cả."
Tôi tiếp tục hình tại chỗ, thốt nên lời.
Mặt Đàm Ý ngày càng tiến gần hơn: "Nếu em gì nữa, sẽ coi như em đồng ý."
Một lát , hôn lên môi .
Cảm giác ấm áp khiến tỉnh táo trở , lập tức đẩy .
Đàm Ý trông vẻ hụt hẫng.
Tôi vội vàng giải thích: "Tôi ... Thật ... cái đó..."
"Rốt cuộc em gì?"
Tôi vội nhét tai tai , bên trong đang phát bài hát tặng .
Chưa đầy mười giây, Đàm Ý hiểu .
"Viết cho ?"
Tôi nhanh chóng gật đầu.
"Bài hát tên là gì?" Cuối cùng Đàm Ý cũng nở nụ .
"Lời tỏ tình thứ ba."
"Cái gì?"
"Lần thứ ba..."
Tôi còn hết câu, Đàm Ý cúi xuống hôn tới tấp.
Tay nóng bỏng, siết chặt eo , đó yên phận mà mò bên trong.
Cả nóng ran, từng tế bào đều đang gào thét vì tình cảm cuồng nhiệt trong lòng.
"Anh thể tắt đèn ?" Tôi hỏi.
"Không ."
"Trên nhiều vết sẹo." Tôi khó khăn giải thích.
Vạn Dịch nhiều năm, nhưng những vết sẹo thì thể biến mất nhanh .
Tôi căm ghét những vết sẹo cơ thể . Không vì chúng xí, mà vì cảm thấy sợ hãi. Chúng luôn nhắc nhở rằng mang trong gen di truyền mấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/lan-to-tinh-thu-ba/chuong-5.html.]
Thế nhưng Đàm Ý dùng sức giữ chặt, cho kéo vạt áo xuống.
"Chúng đều ." Anh dùng ngón tay vuốt ve từng vết sẹo .
"Anh sợ ?" Giọng run rẩy.
"Tôi chỉ đau lòng."
Đàm Ý ngẩng đầu lên, d.ụ.c vọng khiến đáy mắt đỏ.
"Hựu Hựu." Anh đột nhiên gọi tên mật của : "Sau chúng đừng xa nữa ?"
Khác với việc lưng bỏ mười năm , xoay lên.
"Được."
Khi nhận điện thoại của Giả Hân Nguyệt, đang chải tóc cho bà ngoại. Một mùa đông trôi qua, sức khỏe của bà ngày càng yếu .
Tôi hiểu ai cũng sẽ ngày đó, nhưng dám nghĩ đến ngày đó.
Giả Hân Nguyệt đến sân, giúp bà ngoại tắm rửa.
Tôi ở cửa, lòng vô cùng ơn.
"Hựu Hựu, chúng lên lầu chuyện ."
Sắp xếp thỏa cho bà ngoại, và Giả Hân Nguyệt lên lầu.
Tôi rót nước cho bà , bà lấy một cái bao nhỏ từ chiếc túi to.
"Đây là gì ạ?" Tôi tò mò hỏi.
"Đây là quần áo của con." Giả Hân Nguyệt : "Là bộ quần áo dì mua cho con dịp Tết năm đó."
Tôi mở xem, bộ quần áo của mười năm bảo quản .
"Dì tìm thấy bộ quần áo trong tủ quần áo của Đàm Ý."
Tôi sững , trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.
"Thật những năm nay dì thấy nó cũng mang theo bộ quần áo , trong lòng vui, dì cứ nghĩ là nó trân trọng đồ dì mua cho.”
Giả Hân Nguyệt ngượng nghịu : "Trước đây dì bao giờ nghĩ ngợi gì nhiều, cho đến khi nó đưa con về nhà, nhắc nhắc tên con mặt dì."
Tôi ngước mắt lên, bắt gặp vẻ mặt khó nên lời của Giả Hân Nguyệt.
Giả Hân Nguyệt , bà cảm thấy đúng, nên lục tìm bộ quần áo , phát hiện bộ quần áo Đàm Ý cất giữ bấy lâu nay thực chất là của .
"Kích cỡ của hai đứa khác ." Giả Hân Nguyệt : "Là của dì, bao giờ nghĩ đến việc xem kích cỡ."
"Dì ơi..." Cổ họng nghẹn .
"Hai đứa... ở bên ?" Giả Hân Nguyệt mở lời hỏi.
Bà và Đàm Ý cùng phong cách thẳng thắn, trực tính, nên khiến kịp trở tay.
"Con thể trả lời dì."
Giả Hân Nguyệt thấy vẻ khó xử của , bèn thêm: " dì mong hai đứa ở bên . Hai đứa đều là những đứa trẻ , nhưng thích hợp."
Giả Hân Nguyệt cho thời gian phản ứng, chỉ bỏ ba chữ " thích hợp" rời .
Tôi cầm bộ quần áo cũ, những hình ảnh ngày xưa sống động như mới hôm qua.
"Hựu Hựu." Giọng bà ngoại kéo khỏi dòng suy nghĩ, trở về với thực tại.
"Bà ngoại." Tôi xuống lầu, thấy bà đang chăm chú .
Bàn tay run rẩy của bà ngoại lấy một chiếc vòng tay từ ngăn tủ đầu giường.
"Tặng cho Đàm Ý . Hai đứa hợp ."
Tôi bà ngoại với vẻ khó tin.
"Đừng tưởng bà già thì gì hết." Bà ngoại : "Thằng bé Đàm Ý thích con đúng ? Chỉ là bà cứ nghĩ con thích nó, nên mãi dám mở lời..."
"Con thích ." Tôi gần như kịp suy nghĩ mà .
"Thích là . Thích chính là hợp nhất. Giới tính nào cũng , cần suy nghĩ vẩn vơ." Bà ngoại buồn bã : "Hồi đó con và bố con rõ ràng hợp , nhưng bà sợ phụ nữ ly hôn sẽ khó tái giá, nên khuyên con cố gắng nhẫn nhịn. Bà sai , mất con, bà mới sai."
Nước mắt bà ngoại lặng lẽ rơi xuống: "Bà mong con hạnh phúc. Con hạnh phúc thì bà mới thể yên lòng với con. Bà hại con, thể hại thêm con trai nó nữa. Công và tội thể bù trừ, nhưng ít nhất hãy để bà yên lòng nhắm mắt xuôi tay."
"Bà ngoại..." Tôi ôm chầm lấy bà, ôm lấy duy nhất còn thế gian , cảm nhận sức mạnh và lòng dũng cảm mà bà truyền cho .