Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-02-21 08:10:50
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hoàng bì tử" ở đây chính là Hoàng Tiên (chồn), trong Tứ Đại Môn thì đám là tà tính nhất. Đất Kinh thành cũng chỉ lớn chừng đó, tiên gia giữa các môn phái vốn chẳng lạ gì , hèn chi cướp đường còn ẩn . Tiếc là Hồ Thất Cửu cũng tinh ranh chẳng kém, vẫn lai lịch của đối phương.

Lại về nội đan, phương pháp tu hành của Tứ Đại Môn mỗi nơi một khác: bên thì bái trăng, bên thì vượt quan, còn Hồ Môn phần lớn đều luyện đan. Đây là tinh hoa nguyên khí trong cơ thể, cũng là vốn liếng đạo hạnh, nếu đào mất thì coi như trở thành phàm thú, đủ thấy sự tình nghiêm trọng thế nào.

Núi Diệu Cảm thì quá xa, Hồ Thất Cửu chùa Giác Tuệ ở gần nhất, cao tăng tọa trấn nên mới liều mạng chạy đến đây lánh nạn. Cô mượn uy chùa để bảo vệ, kiêng dè dám gần quá, chẳng ngờ đụng mặt Lan Hà —— cô còn tưởng lúc Lan Hà bốc phét chuyện quen ở chùa Giác Tuệ, hóa " tình" ở đây thật, còn đang lưu luyến chia tay nữa chứ.

Lan Hà tuy rành mấy chuyện thâm cung bí sử , nhưng thấy một Hồ Thất Cửu vốn dĩ rực rỡ nay đ.á.n.h đến nông nỗi , khỏi xót xa: "Bọn cướp đường tay ác độc quá, đến đuôi của cô cũng chặt đứt ."

"Hắn chỉ đ.á.n.h thương ở chân và phủ tạng thôi." Hồ Thất Cửu chằm chằm cái đuôi, gằn giọng: "Còn cái đuôi tự chặt đấy."

Lan Hà sửng sốt, cái kiểu thao tác tự chặt nửa cái đuôi là thế nào? "Cái gì cơ?"

Hồ Thất Cửu hận thù : "Hồ gia chúng thù tất báo. Tuy danh tính của , nhưng hôm nay đoạn đuôi thề, chỉ cần tìm là ai, nhất định sẽ trả thù gấp bội!!"

Lan Hà thầm hít một lạnh. Chẳng trách bảo đám Hồ, Hoàng đều tà, tính khí Hồ Thất Cửu đúng là oanh oanh liệt liệt.

Nhớ lúc chính bộ móng tay của cô cứu , Lan Hà đề nghị: "Tên đó còn bám theo cô ? Hay là để đưa cô chùa ở tạm nhé, bạn ở trong đó thể thu xếp cho cô. Hoặc là, đưa cô lên núi Diệu Cảm?"

Hồ Thất Cửu mặt chỗ khác, thút thít: "Tôi vẫn còn nợ tiền thuế núi, giờ thua t.h.ả.m hại thế , đuôi cũng tự chặt, báo thù thì còn mặt mũi nào mà về. Nếu lúc chút hương khói loại cực phẩm thì chắc là tác dụng hơn bất cứ lời quan tâm sáo rỗng nào đấy."

Lan Hà: "..."

Sáo rỗng? Người nhà cô cô "diễn" sâu thế hả??

Đôi mắt Hồ Thất Cửu lén lút liếc , thút thít : "Tôi chỉ cần nghỉ ngơi một chút thôi, hễ hồi phục là sẽ trả thù ngay, cũng chẳng liệu giữ mạng mà về nữa. Nếu hảo tâm chịu cung phụng, lẽ sẽ thấy an lòng một chút, ngày c.h.ế.t cũng uổng công."

Lan Hà thở dài: "... Có đến mức thê t.h.ả.m ? Được , hiểu , đưa cô về ăn hương hỏa."

Cái ăn cái uống đều định cả. Anh nhận móng tay của Hồ Thất Cửu, nhờ nó mà cứu một mạng, giờ cũng đến lúc báo ơn thôi.

Hồ Thất Cửu tuy phần khoa trương, nhưng đối với đám tiên gia như họ, hưởng đồ cúng thực sự quan trọng. Ngày thường làm công đức cũng là để đổi lấy thứ , đúng là "thần cậy , cậy thần".

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-70.html.]

Lan Hà đưa Hồ Thất Cửu về căn chung cư của : "Cô đợi tí, để tìm xem... Tôi nhớ vẫn còn đang phơi mấy mẻ hương, khô ."

May quá, hương khô . Lan Hà liền vun một "ngọn núi hương" nho nhỏ cho Hồ Thất Cửu thưởng thức.

Hồ Thất Cửu ăn ngấu nghiến phồng má : "Ông thể xây cho một cái lầu Thần Tài ? Xây ngay phía bên cửa nhà ông , đó là vị trí Bạch Hổ. Tuy rằng Hồ Tiên chúng thích ở lầu Thần Tài cho lắm, nhưng xây vẫn hơn, đó là sự tôn trọng tối thiểu dành cho Hồ Tiên. Nhà họ Dương hồi xây lầu Thần Tài to lắm, lợp ngói đàng hoàng, tiếc là nó ở tòa nhà khác nên ông thấy thôi. Hừ hừ, còn xây kiểu tạm bợ, chỉ là một cái thùng gỗ nát, họ coi chúng là cái gì chứ, ch.ó con chắc?"

"Tôi chỉ tạm thời cho cô ở nhờ để dưỡng thương thôi, ý định lập ban thờ cung phụng lâu dài , cô ở nhà cũng để ai phát hiện đấy." Lan Hà thẳng thừng dập tắt ảo tưởng về lầu Thần Tài xa hoa của Hồ Thất Cửu. "Vả căn hộ của , là công ty thuê cho. Phía bên cửa cũng thể xây lầu Thần Tài , nó chắn lối thoát hiểm, vi phạm quy định phòng cháy chữa cháy."

Hồ Thất Cửu: "............"

Cô nàng ấm ức : "Thế thì ít nhất cũng cái lư hương chứ..."

Hương là cơm, là linh dược, thì lư hương chẳng khác nào bát ăn cơm, còn mang ý nghĩa thần thánh. Không thể nào cũng bắt cô dùng tay vốc hương mà ăn . Hơn nữa, với các tiên gia, tro hương trong lư còn gọi là "thuốc lò", nhiều công dụng.

"Lư hương thì mua , nhưng nhà thể bày thứ đó." Lan Hà diễn nhiều năm nên hiểu chuyện. "Tôi sẽ lấy cho cô cái bát inox ăn cơm của chó, cô dùng tạm ."

Vốn tưởng sắp hưởng vinh hoa phú quý, ai ngờ chỉ nhận cái bát inox, Hồ Thất Cửu thở dài thườn thượt: "Chao ôi... Thôi ."

Lan Hà cúi đầu tìm kiếm một lát điện thoại, đột ngột hỏi: "Cô thuộc họ nhà ch.ó đúng ? Thuốc trị rận Frontline dùng cho cả trong lẫn ngoài, cô dùng ?"

"??" Hồ Thất Cửu gào lên: "Thế ông với cái dùng thùng gỗ làm lầu Thần Tài thì khác gì cơ chứ?!"

"Cũng khác mấy," Lan Hà thản nhiên thừa nhận: "Cô còn cần gì nữa thì bảo luôn để chuẩn một thể, kẻo lúc vắng nhà thiếu thốn đủ thứ."

"Hả? Ông định ?" Hồ Thất Cửu hốt hoảng. Chẳng lẽ định ngày ngày ở nhà đốt vàng mã, nặn hương cho cô ? Cái ngữ diễn viên vô danh xong một bộ phim thì đáng lẽ nghỉ ngơi dài dài chứ?

"Mấy ngày nữa đoàn phim ." Lan Hà , "Căn nhà sẽ để cho cô ở, chắc cũng hơn một tháng mới về. Cô ở nhà đừng rụng lông bừa bãi, nếu rụng thì nhớ dùng robot hút bụi mà dọn dẹp, cô dùng đấy?"

Bộ phim 《Thanh Mộng Kỷ Hà》 khai máy sớm, cảnh của đều dồn giai đoạn .

Hồ Thất Cửu: "............ À, dùng."

"Hử?" Lan Hà chợt nhớ , hỏi: "Ống nước nhà bếp hình như tắc, cô thông ?"

Hồ Thất Cửu: "............"

Loading...