Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-02-10 08:15:53
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại về Vương Lạp Lạp, khi chuẩn rời thì thu hút bởi một đàn bồ câu.
Chính xác mà , là một đàn bồ câu đang tìm cách... né tránh một nam diễn viên.
Hình như đang một phân đoạn mà nam diễn viên tương tác với đàn bồ câu, nhưng lũ chim cứ thấy là tản như tránh tà, khiến đoàn phim thể lấy khung hình chung. Đạo diễn đang gào lên bảo nam diễn viên nhanh tay lên, tranh thủ lúc lũ bồ câu kịp để ý mà "chụp ảnh chung" với chúng. Nam diễn viên cũng cạn lời: "Đạo diễn ơi, em làm mà nhanh hơn chim ạ?"
Vương Lạp Lạp xem mà buồn . Bên , nhờ tận dụng các góc ăn gian (sai vị), cuối cùng họ cũng xong cảnh đó. Nam diễn viên mệt mỏi một góc lấy nước uống.
Vương Lạp Lạp ngay gần đó, phim trường đông nên cũng chẳng ai để ý đến .
Nhìn kỹ hai cái, Vương Lạp Lạp chợt thấy nam diễn viên nét gì đó quen... đặc biệt là đôi mắt.
Lúc , nam diễn viên cũng ngẩng đầu lên, bốn mắt trực diện.
Vương Lạp Lạp do dự, mở lời: "Chào , ..."
Nam diễn viên nhanh chóng ngắt lời: "Anh chụp ảnh chung đúng ạ!"
Vương Lạp Lạp "ơ" một tiếng, cứ thế ngơ ngác gật đầu: "À... , đúng thế."
Thế là rút điện thoại chụp chung với đối phương một tấm. Anh tự nhủ chắc do từng xem phim đóng nên thấy quen, trai thế chắc là đang nổi tiếng lắm, còn thiện nữa.
thấy ngại khi hỏi tên , như thế thì quê ch·ết.
"Vâng, cảm ơn nhé!" Vương Lạp Lạp lộ vẻ lúng túng, bèn lấp l.i.ế.m một câu theo kiểu fan phong trào: "... Yêu lắm nha, ca... ca ca."
Lan Hà: "............"
Vương cảnh sát , cần thiết , thật sự cần thiết đến thế ... (Lan Hà thầm gào thét trong lòng khi gọi là "ca ca").
Đêm xuống.
Lan Hà một nữa hồn lìa khỏi xác, tìm đến Từ Quý.
Từ Quý một bộ đồ mới. Theo thói quen của lão, Lan Hà vẫn đốt cho lão một bộ áo dài, chỉ điều bộ trông bóng bẩy và sang trọng hơn nhiều. Nhìn thấy Lan Hà, lão quỷ cảm động đến rơi nước mắt: "Đa tạ Lai đại lão gia giải oan cho con!"
"Không gì, chủ yếu là nhờ cảnh sát dương gian thôi." Lan Hà , "Bia mộ của ngươi sẽ lập cái mới, bên đoàn phim chắc cũng sẽ cúng kiếng cho ngươi đàng hoàng. Giờ bản ngươi dự tính gì ?"
Từ Quý lý nhí đáp: "Con chỉ là một kẻ dã quỷ, làm gì dự tính gì ạ..."
Lan Hà ngẫm nghĩ bảo: "Tuy thi cốt của ngươi còn nguyên vẹn, thể đầu t.h.a.i ngay, nhưng ngươi thể đến mấy chỗ chùa chiền, đạo quán mà tá túc. Nghe kinh kệ nhiều, thỉnh thoảng lễ thí thực, cơ duyên đến siêu thoát sớm."
Từ Quý cúi đầu: "Con ạ, chỉ điều thưa lão gia, quỷ lực của con thấp kém, thể rời xa nơi ch·ết quá xa."
Lão là loại tiểu quỷ của tiểu quỷ, chẳng kỹ năng gì, phạm vi hoạt động hạn chế. Nếu cái nghiên mực bán xa một chút, lão chắc chắn chẳng thể theo để "làm phép" như .
"Vậy ?" Lan Hà tính toán thời gian thấy vẫn còn kịp, bèn : "Vậy để đưa ngươi đến chùa Giác Tuệ."
Từ Quý xong định quỳ xuống dập đầu, nhưng Lan Hà ngăn : "Thời buổi nào còn bày vẽ cái ."
Thực ban đầu Lan Hà chỉ vì thấy Từ Quý làm phiền quá nên mới giải quyết, ai ngờ lòi một vụ án như thế . Từ Quý cũng thật xui xẻo, thôi thì giúp quỷ giúp cho trót, Lan Hà dẫn lão hướng về phía chùa Giác Tuệ mà .
Có Lan Hà "dắt túi", Từ Quý dĩ nhiên là cũng .
Chẳng mấy chốc đến ngoại vi chùa Giác Tuệ. Từ xa, Lan Hà thấy một ánh đèn lồng đỏ, ngay là đồng nghiệp. Anh tiến gần thì hóa là quen: "Nghiêm Tam ca!"
"Hử?" Nghiêm Tam đầu , mắt nhắm mắt mở ngái ngủ vì men rượu: "Là... tiểu Lai ."
Lan Hà liếc , thấy Câu Hồn Tác trong tay Nghiêm Tam kéo dài thượt , trói một xâu quỷ hồn lếch thếch phía . Rõ ràng là làm việc xong, đang định áp giải đám về âm ty. Thế nhưng cái mùi rượu thì... cách tám mét vẫn còn ngửi thấy nồng nặc.
"Ợ... Hôm nay... uống quá chén, còn vội về phục mệnh, tán dóc lâu nhé." Nghiêm Tam vội vàng lắm, chỉ kịp chào một câu phẩy tay với Lan Hà, dắt theo đám linh hồn biến mất màn sương.
Lan Hà Nghiêm Tam khuất, bảo Từ Quý: "Ngươi đợi đây chút, để trong chùa xem gì ăn , nếu thì làm một bữa 'ké cẩm', đồn cơm chay chùa Giác Tuệ ngon tuyệt cú mèo."
Từ Quý: "............"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-36.html.]
Lão quỷ ngoan ngoãn yên chờ đợi. lúc , lão chợt thấy bên cạnh một hình bóng quỷ mờ ảo hiện , tay cầm bầu rượu, mặt mũi hớt hải, đang rón rén định chuồn mất.
Từ Quý thấy con quỷ thì giật : "Ơ, ông là..."
Đây chẳng là một trong những con quỷ trong xâu linh hồn mà vị âm sai lúc nãy dắt ? Lão tài cán gì nhưng trí nhớ thì khá, mới thấy cách đây vài phút nên nhận ngay.
"Suỵt!" Lão quỷ già hiệu, một cách bí hiểm: "Đều là quỷ với cả, đừng quấy rầy vị âm sai đại gia làm gì."
Từ Quý nghĩ bụng: Không , báo cáo cho Lai lão gia mới .
Lão quỷ già thấy sắc mặt Từ Quý , bèn kéo lão dụ dỗ: "Khoan , ngươi đầu t.h.a.i ?"
Từ Quý khựng một chút.
Lão quỷ già thấy biến, bèn bồi thêm: "Hắc hắc, nếu ngươi tố giác, sẽ dạy ngươi cách trộn . Đến lúc đó, ngươi cứ lấy danh nghĩa của mà . Tuy đầu t.h.a.i ngay nhưng ít cũng thoát khỏi cảnh vất vưởng dương gian. Nhìn bộ dạng ngươi t.h.ả.m hại thế , chắc sống lắm nhỉ? Đám âm sai đứa nào cũng ỷ thế h·iếp , chỉ vòi vĩnh tiền bạc thôi, ngươi giúp chúng làm gì cho khổ, quỷ chúng đoàn kết chứ!"
Mỗi quỷ một chí hướng. Lão già xuống âm phủ vì sợ trị tội, nhưng với Từ Quý, xuống âm phủ là một niềm mong ước.
Gương mặt Từ Quý hiện lên vẻ đấu tranh, do dự một hồi lâu gật đầu: "Được..."
Trong mắt lão quỷ già lóe lên tia xảo quyệt. Cái gã dã quỷ nếu dùng tên của lão, đừng là đầu thai, khéo còn tra tấn tàn khốc, lão còn nhân cơ hội thoát lệnh truy nã, kéo dài thêm thời gian hưởng lạc. "Ừ, thế để dạy ngươi..."
Lão còn dứt lời, Từ Quý thừa dịp lão lơ là mà lao tới ôm chặt lấy chân lão, gào lớn: "Lai lão gia! Có một con quỷ định bỏ trốn !!!"
"Ngươi!" Lão quỷ già nổi trận lôi đình: "Ngươi đúng là đồ nịnh bợ! Nịnh cho cố xem ngươi đầu t.h.a.i !"
Từ Quý chỉ ôm khư khư lấy chân lão: "Ông thì cái gì, Lai lão gia chính là đại diện cho chính nghĩa đấy!"
Lan Hà thấy tiếng hét của Từ Quý, thầm nghĩ chạy trốn cái gì cơ? Quay thì thấy Từ Quý đang lão quỷ đá túi bụi nhưng vẫn nhất quyết buông tay, còn hô hoán đây là quỷ trốn khỏi Câu Hồn Tác của Nghiêm Tam.
Lan Hà giật , vội vàng vung Câu Hồn Tác của quăng một cái. Lão quỷ lập tức hình, miệng vẫn ngừng c.h.ử.i bới Lan Hà, đôi mắt đỏ ngầu gào thét một câu đầy "khí chất": "Mệnh do do trời ——"
Lan Hà tặng ngay cho lão một cú đấm: "Đệch, ông ồn ào quá đấy."
Anh thầm nghĩ hỏng bét , Nghiêm Tam mải về phục mệnh còn say khướt —— trông bộ dạng lão quỷ thì vẻ chính lão là kẻ chuốc say Nghiêm Tam. Vạn nhất về đến âm ty mới phát hiện thiếu mất một mạng, Nghiêm Tam chắc chắn sẽ phạt nặng.
Lan Hà vội vàng "thư hỏa táng" (thư gửi cõi âm) nhưng Nghiêm Tam say quá, mãi thấy hồi âm.
Nghĩ nghĩ , thôi thì tự áp giải lão quỷ đuổi theo , coi như giúp Nghiêm Tam bớt một đoạn đường.
"Ngươi cứ đây đợi, việc gấp!" Lan Hà dặn Từ Quý xách cổ lão quỷ đ.á.n.h cho bẹp đầu bẹp não, đang cuồng trời đất chạy biến .
Từ Quý ở phía reo hò cổ vũ: "Lai lão gia uy vũ quá!!!"
...
Lan Hà dắt theo lão quỷ bước lên âm lộ, hùng hục đuổi theo hướng của Nghiêm Tam. Thế nhưng, chạy một đoạn, mới sực nhớ một chuyện cực kỳ quan trọng:
Anh... đường!
Đường ở âm phủ một nửa dựa đường dương gian, hai gian đan xen chằng chịt, ngay cả quỷ cũng dễ lạc đường như chơi. Muốn xuống đến địa phủ thì bước lên con đường Hoàng Tuyền huyền thoại, còn gọi là "đường quốc lộ" của cõi âm.
Lan Hà mới làm, còn đạt thỏa thuận với lão Bạch là công tác bên ngoài. Cái việc bắt hồn mới làm một , còn là làm giữa chừng bỏ.
Hơn nữa, dù Lan Hà đường Đông Nhạc cũng vô dụng. Vì một vài lý do lịch sử, đại đa các bộ môn của âm ty Đông Nhạc vẫn đang làm việc ngay chân núi Đông Nhạc, còn Nghiêm Tam đường dẫn về Âm Tào Địa Phủ, lối khác .
Giờ làm xuống địa phủ đây?
Lan Hà cuống cuồng, ngẩng đầu quanh, bèn chộp đại một con dã quỷ trông vẻ già dặn đang lảng vảng bên đường.
Đối phương chạy kịp, run cầm cập: "Đại... Đại lão gia, con tiền ạ!"
"Không cần tiền!" Lan Hà gắt, "Đại gia , cho hỏi thăm một chút, đường Hoàng Tuyền lối nào thế?!"
Dã quỷ: "???"
là sống lâu (hoặc ch·ết lâu) cái quái gì cũng thấy . Lần đầu tiên trong đời thấy một vị âm sai hỏi đường xuống địa phủ đấy!!