Editor: Trang Thảo.
[Khuyết Lục Khanh tương đương trúc tinh, Giang Nịnh tương đương gấu trúc, cả thế giới đều nhé.]
[Giang Nịnh thẳng thế, ai quan tâm đến cảm thụ của Lục Linh , cảm giác sắp sụp đổ .]
[Sụp cái gì mà sụp, mà thích Khuyết Lục Khanh thì chẳng gọi là trúc tinh, rõ ràng là cực kỳ ghét bỏ .]
[Mấy kẻ tung tin đồn nhảm cứ coi như là thủy quân . Bạn còn đây lo lắng cho , Lục Linh sắp lạc với bạn trai kìa.]
"Đi cùng , đừng bỏ rơi mà!" Lục Linh gọi với theo lưng .
Một Alpha cao lớn đang tựa khung cửa với vẻ mặt uể oải bước tới, xách cổ áo kéo : "Người cùng em , em cứ sốt sắng cái gì ."
Bước chân mỗi lúc một nhanh, cuối cùng gần như là chạy. Trước cổng trường, một chiếc Maybach chậm rãi hạ kính xe xuống. Diện mạo của Khuyết Lục Khanh thực sự thu hút, đôi mắt sâu, sống mũi cao và làn môi mỏng. Khi , như gió xuân ấm áp, nhưng khi mang vẻ thâm trầm, lãnh đạm.
Nhận thấy xung quanh ít ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị, điều chỉnh thở, chậm rãi bước tới. Anh hy vọng thể dọn đến ở tại một căn hộ của gần trường học, đồng ý. Nếu thể học tập ở đây, nguyện ý chiều theo ý .
Không thể phủ nhận, trong lòng chút thích Khuyết Lục Khanh. Hoặc đúng hơn, thích tiền của , thích cách đối xử với . Còn thực sự yêu , rõ.
Những kẻ đây từng khinh miệt giờ đều sang xu nịnh. Ngay cả cha cũng gọi một cuộc điện thoại dài cho , hy vọng khuyên Khuyết Lục Khanh đừng cắt đứt quan hệ hợp tác với nhà họ Giang.
Những việc đó thì liên quan gì đến chứ? Tôi cũng thể can thiệp công việc của . Nghèo giữa chợ đông hỏi, giàu tại núi thẳm khách tìm. Lúc và Khuyết Lục Khanh khốn khó, bọn họ chẳng hề ý định giúp đỡ nửa phần. Đợi cha thao thao bất tuyệt xong, mặt cảm xúc ừ một tiếng cúp máy.
nghĩ nghĩ , vẫn gửi cho Khuyết Lục Khanh một tin nhắn: [Chuyện hợp tác với công ty nhà họ Giang, hãy cân nhắc thêm một chút. Đừng dồn bọn họ đường cùng quá, các trai của em đều trông chờ công ty để sống.]
Khuyết Lục Khanh nhanh chóng hồi đáp: [Anh sẽ đ.á.n.h giá từ nhiều phía, em cần lo lắng.]
Buổi tối, Khuyết Lục Khanh tiệc xã giao. Tôi ở một trong phòng vẽ. Đang vẽ thì dòng bình luận thảo luận sôi nổi.
Trang Thảo
[Cặp đôi chính rốt cuộc cũng gặp .]
[Giữa hoa linh lan ngọt ngào và trái chanh chua chát, nhắm mắt cũng chọn ai.]
[Á á á, rượu vang của Lục Linh đổ lên áo Khuyết Lục Khanh kìa.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-omega-ac-doc-doc-duoc-binh-luan/chuong-7.html.]
[Hai phòng nghỉ, chuyện gì sẽ xảy đây? Thật khó đoán quá.]
Bút vẽ trong tay run lên, một vệt đen xì đ.â.m ngang bản vẽ. Sự xuất hiện của Lục Linh ít nhất chứng minh rằng lời của đám bình luận là dối trá.
Khuyết Lục Khanh về nhà muộn. Trên mùi hương hoa linh lan. Tôi mở trừng mắt, chẳng còn chút buồn ngủ nào. Tôi bắt đầu suy nghĩ về khả năng ngày mai sẽ bảo rời . Tin tức tố cũng trở nên xao động, bất an.
Khuyết Lục Khanh ôm lấy như ôm một con búp bê, còn hôn nhẹ lên tai một cái: "Làm , vẫn ngủ ư? Hôm nay chuyện gì ?"
"Không gì, thứ đều ."
"Em đang bất an, gì hỏi ?"
"Không ."
Khuyết Lục Khanh trừng phạt bằng cách nặn nhẹ phần thịt mềm bên eo : "Giang Nịnh, em thể hỏi bất cứ điều gì."
Tôi c.ắ.n môi, lúc buông mới nhỏ giọng hỏi: "Trên là tin tức tố của ai?"
Khuyết Lục Khanh đáp: "Con trai của đối tác, một Omega mùi linh lan. Kỳ phát tình của đột nhiên kéo đến, đưa đến phòng nghỉ chờ nhà đến đón. Có lẽ vô tình dính một chút mùi lên ."
Tôi gì thêm. Anh giải thích cũng chẳng , bởi vì càng lúc càng cảm thấy còn đủ tự tin để nổi giận với nữa.
"Giang Nịnh, em ghen ?"
"Em ." Tôi chỉ là sợ vứt bỏ mà thôi.
[Xem , mấy đứa nãy bảo "khó đoán" chuyện gì xảy , hiên ngang bước đây dạo vài vòng xem nào.]
[Không nhé.]
[Cũng chẳng .]
Mấy ngày nay trôi qua khá an nhàn. Tôi và Khuyết Lục Khanh sống như một cặp chồng chồng bình thường. Thỉnh thoảng gặp kỳ dễ cảm của , Khuyết Lục Khanh đỏ hoe mắt cầu xin ở bên cạnh. Thế là chúng cùng trải qua một tuần đầy cuồng nhiệt.
Thể lực của Alpha thật đáng sợ, dường như mệt mỏi là gì. Tôi chịu nổi, định bò phía liền tóm lấy mắt cá chân kéo ngược trở . Anh hôn sạch những giọt nước mắt của , nhưng dùng tông giọng dịu dàng nhất để những lời thô tục nhất. Khi vùng bụng đè nặng, kinh hãi kêu lên, nhưng Khuyết Lục Khanh vẫn làm ngơ. Tôi thực sự sợ hãi một Khuyết Lục Khanh bình thường như thế.