Khi Omega Ác Độc Đọc Được Bình Luận - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:07:55
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Đang mải suy nghĩ thì chăn lật , kéo một vòng tay ấm áp và sảng khoái. Toàn bộ tế bào trong cơ thể như giãn , những lo âu quẳng hết đầu. Tôi tự chủ mà rúc sâu lòng . Khuyết Lục Khanh cọ cằm mặt , bế bàn ăn. Một thìa cơm đưa tới bên miệng, ngoan ngoãn há miệng ăn sạch.

 

[Này nhé, Giang Nịnh tàn tật, Khuyết Lục Khanh nhai nát mớm luôn cho .]

 

[Khuyết Lục Khanh đúng là nhuận sắc hẳn . Tại đ.á.n.h dấu Giang Nịnh trực tiếp như , diễn tiếp kiểu gì?]

 

[Mặc kệ , đ.á.n.h dấu xong là khác hẳn ngay, hai cứ như dính lấy rời .]

 

Tôi giành lấy thìa từ tay Khuyết Lục Khanh, tự ăn lấy ăn để.

 

“Thu dọn đồ đạc , chiều nay về nhà họ Khuyết.”

 

Câu bất thình lình của làm suýt chút nữa đ.á.n.h rơi thìa.

 

“Về đó làm gì? Anh thấy mất mặt !” Giọng khàn đặc vì sưng đau, nhưng vẫn cố tỏ khí thế. Cứ nghĩ đến lúc đuổi , chẳng nơi dung , nhạo là chịu nổi.

 

Khuyết Lục Khanh bỗng khẽ. Anh chậm rãi vuốt ve cổ tay , thì thầm đầy mật: “Ông cụ mất , trai cũng gặp chút tai nạn. Bây giờ là nhà họ Khuyết cầu xin về quản sự.”

 

Hai câu nhẹ bẫng nhưng làm rùng : “Anh tay với Khuyết Minh ?”

 

Ánh mắt Khuyết Lục Khanh lạnh lùng nhưng khóe môi mang ý . Anh cầm tay đặt một nụ hôn: “Về nhà họ Khuyết, em cũng sẽ đáp ứng. Đừng tìm Lâm Mộc Xuyên bất kỳ ai khác nữa.”

 

sai nhưng nhắc đến Lâm Mộc Xuyên, vẫn thấy phẫn nộ: “Ai cho phép tự tiện xem điện thoại của ? Ai cho phép đ.á.n.h dấu ?”

 

“Xin , chỉ là em quan hệ với Alpha nào khác thôi.”

 

Tôi im lặng ăn nốt phần cơm còn . Sự thật rành rành mắt, Khuyết Lục Khanh thừa sức lực và thủ đoạn để đối phó với . Trước đây đều là nhường nhịn . Giờ thì khác , nếu còn trút giận lên như , khéo sẽ xử lý thật mất. Dòng bình luận cũng đúng, dáng vẻ phục tùng hiện giờ của thể là giả vờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-omega-ac-doc-doc-duoc-binh-luan/chuong-5.html.]

 

[Đang tán tỉnh đấy , thú vị thật.]

 

[Đợi , nếu Lục Linh xuất hiện thì hai kết thúc thế nào? Tôi tưởng đang xem truyện tình yêu giữa tiểu O điềm mỹ và mãnh A muộn tao chứ?]

Trang Thảo

 

[Cứ chờ xem , vạn nhất kết thúc thì , thấy Giang Nịnh cũng ngọt ngào lắm.]

 

[Chanh là chua mới đúng vị.]

 

Lục Linh? Cái tên chút quen tai.

 

Buổi chiều, một chiếc Bentley màu đen dừng cửa. Có đợi bên xe với thái độ hết sức cung kính. Tôi theo Khuyết Lục Khanh lên xe.

 

[Theo lý mà , khi Khuyết Lục Khanh trở về nhà họ Khuyết thì Lục Linh nên xuất hiện mới đúng.]

 

[Tuy rằng Giang Nịnh và Khuyết Lục Khanh trông cũng khá đôi, nhưng dù Giang Nịnh cũng vai chính, sớm muộn gì cũng loại bỏ.]

 

[Cậu cứ tranh thủ tận hưởng chút cuộc sống phú quý khó , sắp đuổi ngoài .]

 

Dòng bình luận vẫn ồn ào như khi. Tôi ngoài cửa sổ, siết chặt nắm tay.

 

Biệt thự nhà họ Khuyết ở lưng chừng núi, gian tĩnh mịch và bình yên. Khuyết Lục Khanh bảo cứ nghỉ ngơi cho , cần đến công ty xử lý những việc còn tồn đọng. Tuy nhà họ Khuyết lâu, nhưng rõ ràng đám hầu mới , là những gương mặt xa lạ.

 

Tôi một trong phòng khách rộng thênh thang. Người đón chúng là quản gia mới nhậm chức. Ông ăn mặc chỉnh tề, luôn nở nụ , rằng Khuyết Lục Khanh chuẩn sẵn một phòng vẽ tranh cho , nếu thích thể lên xem ngay.

 

Tôi theo ông đến một căn phòng ở góc rẽ tầng hai. Vừa đẩy cửa , mắt lập tức sáng lên. Sàn gỗ, cửa kính trong suốt, ngoài thể thấy phong cảnh núi non tú lệ. Dụng cụ và màu vẽ đầy đủ, đều là những loại đắt tiền mà bình thường nỡ dùng. Các khu vực trong phòng bố trí khoa học theo quy trình: lấy nguyên liệu, sáng tác, tẩy rửa và phơi khô.

 

Tôi cẩn thận bước , chạm tay lên giá vẽ mới tinh. Hốc mắt bỗng cay xè, nước mắt kìm mà trào . Đã từng, khao khát bao một phòng vẽ cho riêng . ba tranh giành chiếm hết phòng trống trong nhà, suýt nữa còn ngủ ở phòng kho, gì đến phòng vẽ.

 

Tại Khuyết Lục Khanh làm ? Hay là thật sự thích ? điểm gì đáng để thích chứ? Tôi luôn đối xử với tệ bạc, coi như một công cụ. Ánh nắng ngoài cửa sổ thật , nhưng lòng đầy bất an.

Loading...