Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Bị Ghét Bỏ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-01-23 16:20:50
Lượt xem: 339

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện đó kéo dài khá lâu, nhưng thái độ của cứng rắn.

Cuối cùng, quả nhiên bọn họ vẫn lựa chọn Nguyên Lạc.

đối với , đây là chuyện , từ nay về còn họ làm phiền nữa.

Dạo gần đây bắt đầu khỏi nhà, chủ yếu là vì Đoạn Thâm Dã bắt dạo cùng bữa tối.

Anh bảo sợ ma, buổi tối dám ngoài một .

Ngày đầu tiên ngoài, chúng chỉ vòng quanh nhà một vòng.

Sau đó, thời gian ở bên ngoài dần tăng lên, dạo trong khu dân cư, dạo công viên gần đó, cả những khu chợ đêm náo nhiệt...

Đoạn Thâm Dã lúc nào cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y .

Nói là sợ lạc, đến lúc đó lười đến mức chẳng buồn tìm đường về nhà.

Tôi cứ để mặc nắm tay, bước chậm hơn một bước.

Thỉnh thoảng đưa mắt quan sát môi trường xung quanh.

Nghĩ thì đây là đầu tiên thực sự ngắm thế giới một cách nghiêm túc kể từ khi đến đây.

Khi ở nhà, cũng chỉ còn ngẩn ngủ nữa.

Đoạn Thâm Dã cài điện thoại mấy trò chơi do công ty phát triển.

Có cả những game offline giải trí nhẹ nhàng, lẫn những game MOBA 5v5 đang cực hot thị trường.

Tôi chơi game đẩy trụ là nhiều nhất, mỗi khi Đoạn Thâm Dã về nhà, sẽ cùng đ.á.n.h với .

Vì vẫn đang trong giai đoạn tân thủ tìm tòi nên chơi tệ, ngoài dự đoán là chửi.

Tôi vẫn giữ vẻ mặt đơ phản ứng gì, chơi làm khổ đồng đội thì vài câu cũng là lẽ đương nhiên thôi.

Đoạn Thâm Dã thì chịu nổi dù chỉ một giây, bật mic lên đấu khẩu tay đôi với luôn.

Câu cuối cùng "Acc của mày bay màu " một cách đầy khí thế.

Sực nhớ trò là do công ty làm, khi cho nổ acc thật cũng nên.

Thế là thò bàn chân mang tất lòng để làm lạnh, hy vọng thể bình tĩnh .

Người Đoạn Thâm Dã khựng , đó ném điện thoại sang sofa bên cạnh, dùng hai tay giữ chặt lấy chân .

"Sao lạnh thế ?" Anh lẩm bẩm: "Để ủ ấm cho em."

Trên màn hình điện thoại hiện hai chữ "thất bại" to tướng, cũng thoát game tắt màn hình.

Tôi định rút chân khỏi lòng .

"Không cần ủ ấm."

Tôi , khẽ cựa quậy nhưng phát hiện chẳng tác dụng gì.

Thế là quẫy đạp loạn xạ vài cái.

Kết quả là vô tình chạm một "vùng nguy hiểm" nào đó .

"Suỵt."

Sắc mặt Đoạn Thâm Dã đổi rõ rệt.

Ngay đó, cảm nhận nơi đó đang biến chuyển một cách rõ ràng với tốc độ thể tin nổi.

Nóng hổi và căng phồng.

Cuối cùng cũng buông , nhanh chóng rụt chân .

Có chút lúng túng chẳng làm .

Sắc đỏ lan từ vành tai xuống tận cổ .

Đoạn Thâm Dã đặt tay che che đậy đậy bên cạnh đùi, với vẻ mặt ấm ức cứ như thể cưỡng bức bằng.

Tôi cũng hết cách, ngây ngô hỏi một câu khách sáo: "Có cần em giúp gì ?"

Không khí đông cứng mất ba giây.

Đoạn Thâm Dã đột nhiên áp sát , thẳng mắt .

"Em tưởng sẽ từ chối ? Không bao giờ." Trong mắt lóe lên một tia tinh quái: "Anh là cực kỳ hẹp hòi đấy."

"Vậy ... định để em giúp thế nào?"

Tôi ngửi thấy mùi tin tức tố soda cam của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-ke-chan-doi-xuyen-thanh-omega-bi-ghet-bo/chuong-8.html.]

Rõ ràng là mùi nước ngọt, nhưng hiểu khiến say đắm đến .

Chẳng là ai chủ động , cả hai quấn lấy trong một nụ hôn nồng cháy.

Tôi thể cảm nhận vị ngọt thanh mát xen lẫn sự sắc sảo của khí carbon, đang len lỏi va chạm mãnh liệt trong từng nhịp thở.

Sau gáy bắt đầu cảm giác nóng bừng, một nữa nhấn chìm trong làn sóng nhiệt mãnh liệt.

Trong khí, hương bưởi tây chua chát đan xen vị ngọt đột ngột trở nên nồng đậm.

Tôi vòng hai tay qua cổ Đoạn Thâm Dã, sức đáp nụ hôn của .

Đây là bước kỳ phát tình .

Đoạn Thâm Dã cũng nhận thức điều .

Sau khi rời môi, cúi xuống bế bổng lên, sải bước về phía phòng ngủ lầu.

Cơ thể lún sâu chiếc giường lớn mềm mại.

Ngay đó, một hình cao lớn nhanh chóng phủ lên .

"Tri Tri," Giọng đầy vẻ vỗ về của vang lên: "Hay là đ.á.n.h dấu tạm thời cho em nhé?"

Tôi , thốt một câu đầy bất ngờ: "Tại là đ.á.n.h dấu vĩnh viễn?"

Nhịp thở của Đoạn Thâm Dã bỗng khựng .

Sau đó mới nhớ : "Ồ, để dành cho tình yêu mà."

Anh hạ xuống, khiến một nữa cảm nhận sự nóng bỏng nơi đó.

Anh khàn giọng: "Chỉ cho em thôi. Tri Tri, nhịn đến mức sắp nổ tung đây. sợ em ghét bỏ, tự nguyện..."

Tim hẫng vài nhịp, ngẩn ngơ chớp mắt.

Thực cũng chẳng gì là tự nguyện cả.

cũng định tìm khác nữa, phiền phức lắm.

Thế là dùng chút sức lực cuối cùng cơ thể rướn lên, khẽ chạm khóe môi .

"Em tự nguyện."

Tôi nhỏ giọng thúc giục: "Nhanh lên , em khó chịu lắm ."

Một nụ hôn mãnh liệt ập tới, quần áo trút bỏ từng lớp một.

Trong giây phút da thịt chạm , cơ thể ngừng run rẩy.

Đồng t.ử giãn , phản chiếu hình ảnh yết hầu đang chuyển động của đàn ông Alpha phía .

Nhiệt độ cơ thể lan tỏa giường, ánh trăng xuyên qua rèm cửa vương vãi khắp phòng, hòa lẫn những tiếng thở dốc đan xen.

Răng nanh của Đoạn Thâm Dã nhẹ nhàng gặm nhấm vùng da mềm gáy .

Anh đẩy đón nhận từng đợt sóng trào mãnh liệt.

Một đêm nồng cháy.

Ngày hôm , đ.á.n.h thức bởi tiếng sấm bên ngoài.

Tôi nhận đang trần trụi gọn trong lòng Đoạn Thâm Dã.

Tôi mơ màng mở mắt, vặn thấy những vết đỏ xương quai xanh của .

Đó là do tối qua quá kịch liệt, nhịn mà cắn.

Đoạn Thâm Dã cũng tỉnh , thấy cứ chằm chằm vết thương đó, cúi đầu hôn .

Sau đó một cách hổ: "Tri Tri còn xăm cho nữa, thích thật đấy. Sau cũng thế nhé."

"..."

Tôi dụi đầu n.g.ự.c , lầm bầm: "Vẫn ngủ tiếp."

"Ừ ừ, ngủ ."

Cuối tuần, Đoạn Thâm Dã đưa siêu thị.

Hai đẩy xe mua sắm, thong thả dạo bước.

Đoạn Thâm Dã hỏi: "Tri Tri, em ăn gì nào?"

Tôi chần chừ một lát.

Anh hỏi: "Muốn uống gì ?"

Anh luôn hỏi như , dù câu trả lời của nhàm chán thế nào chăng nữa.

Loading...