Kẻ Đáng Ghét Giang Trì - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-28 15:14:00
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Chấp lúng túng dời mắt : "Không, mặc lắm."

Nói xong, bồi thêm một câu: "Rất ưa ."

Tôi ngạc nhiên: "?"

Bùi Chấp nhắc : "Tôi mặc bộ trông lắm."

Tôi nhẹ nhàng nhếch môi: "Xem kìa, lúc năng t.ử tế thì trông cũng đáng yêu đấy chứ."

Bùi Chấp mím môi, hỏi: "Thế... thấy thích chút nào ?"

Tôi gật đầu: "Thích chứ, ai khen chẳng thích."

Thấy trả lời thẳng vấn đề, đôi mắt Bùi Chấp dần tối sầm .

Cậu gì thêm, cầm quần áo phòng tắm.

Chú Lý đưa cho và Bùi Chấp mỗi một chiếc điện thoại công việc, nó cũng chẳng khác gì điện thoại bình thường. Chắc vì là hàng rẻ tiền, bộ nhớ ít nên máy thường xuyên giật lag, và Bùi Chấp dọn dẹp bộ nhớ định kỳ Ai rảnh thì nấy dọn, dù cũng là máy công cộng, chẳng gì gọi là riêng tư.

Vừa mới cầm máy của Bùi Chấp lên, màn hình hiện hai tin nhắn mới.

"Anh Bùi ơi, mai em thể mời ăn cơm ?"

"Em ăn ngay tại quán của các thôi, sẽ làm mất thời gian của ."

Tôi định cảm thán một câu đào hoa thật thì chợt thấy cái tên mà Bùi Chấp lưu cho : "Mua một cân gà mặc cả năm đồng, khó chiều."

Tôi: "..."

Tôi dọn dẹp bộ nhớ xong thì Bùi Chấp cũng tắm xong và ngoài.

Thấy sang, bối rối vò vò gấu áo, vẻ mặt chút tự nhiên.

Tôi kỹ một chút, cảm thấy bộ đồ trông quen mắt.

Bùi Chấp vội vàng giải thích: "Bộ đồ ngủ đang khuyến mãi mua một tặng một, cố ý mua đồ đôi ..."

Nói nửa chừng, im bặt.

Nhìn là ngay câu nửa thật nửa giả.

Bùi Chấp nhắm mắt , chút tự sa ngã mà bảo:

"Không nữa."

"Không còn sớm nữa , ngủ thôi."

12

Mới tám giờ, ngủ cái nỗi gì?

Tôi nhắc xem tin nhắn điện thoại.

"Số đào hoa gớm nhỉ, Bùi?"

Mặt Bùi Chấp đỏ bừng ngay lập tức: "Cậu gọi linh tinh cái gì đấy?"

Phản ứng dữ dội thế cơ ? Vui phết nhỉ.

Tôi tặc lưỡi hai cái: "Nhìn kìa, cuống lên . Tôi chỉ học theo cách gọi của em gái thôi, tin tự xem điện thoại ."

Bùi Chấp nửa tin nửa ngờ, cúi đầu máy.

Sau khi tận mắt thấy những dòng tin nhắn đó, vẻ hụt hẫng.

Tôi thấy tất cả biểu cảm của , cảm thấy tương lai toang thật .

Rốt cuộc một đang bình thường thế cong từ bao giờ nhỉ? Thích ai thích, cứ thích đúng ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-dang-ghet-giang-tri/chuong-3.html.]

Bùi Chấp thấy chằm chằm thì cảm thấy rợn : "Có gì thì thẳng , đừng kiểu đó."

Tôi vò đầu bứt tai. Đây là đầu tiên thực sự nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề , đột nhiên thấy thật nan giải.

"Bùi Chấp, lẽ hội chứng Stockholm?"

Bùi Chấp cạn lời, nhắn tin trả lời đáp : "Muốn cãi thì cứ việc , đừng mắng vốn ."

Tôi càng càng thấy giống: "Cậu mà mắc bệnh đó thì thể thích chứ, đúng ?"

Bùi Chấp thích mắng mỗi ngày ?

Từ hồi mới nhập học năm Nhất Đại học, hai đứa chúng chẳng ưa gì , xích mích nhỏ diễn hàng ngày, cãi to diễn với tần suất ba ngày một trận.

Bùi Chấp thích vì cái gì? Vì mắng chừa từ nào mà cực kỳ thâm thúy ? Hay thích vì mạnh chân đá khiến cảm thấy như kiểu đang massage ?

Cứ hễ nhắc đến chuyện thích, Bùi Chấp xù lông: "Ai thích cơ chứ? Tôi bảo là thích , hộc m.á.u là do bệnh đấy."

Nhìn vệt m.á.u rỉ từ khóe miệng , thong thả lên tiếng: "À, giờ bệnh đấy hả?"

Bùi Chấp nghẹn họng, nuốt trôi mà cũng xong: "Giang Trì, nhất định chọc cho tức c.h.ế.t thì mới lòng đúng ?"

Tôi buồn bã lắc đầu: "Làm nỡ chọc tức c.h.ế.t , ở cái thế giới , chỉ quen thôi đấy."

13

Forgiven

Bùi Chấp một mực khẳng định bệnh thật.

Cậu : "Với cái bệnh , kích động. Sau đừng nhắc đến chuyện thích thích nữa, cứ thấy là uất ức đến tận tim."

Tôi: "Ờ."

Bùi Chấp từ chối lời mời của mua gà nhưng cứ nhất định đòi đến, mở cửa làm ăn thì cũng thể đuổi khách .

Đến giữa trưa, dài cổ ngóng đợi. Tôi hy vọng sẽ một em gái dễ thương nào đó xuất hiện để kéo thiên hướng giới tính của Bùi Chấp trở quỹ đạo.

ngóng mãi ngóng hồi, chỉ thấy một gã lực điền râu quai nón bước . Gã kéo cái tay đang bưng đồ ăn của Bùi Chấp, đầy thẹn thùng:

"Anh Bùi ơi, thể xuống đây ăn cùng ?"

"Nếu ăn cùng, sẽ gọi thêm một phần gà nữa đấy, tính doanh thu cho nha."

Bùi Chấp trưng bộ mặt vô cảm, mở miệng là mắng luôn:

"Bị thần kinh , con gà hơn hai mươi đồng."

"Lại còn doanh thu, tưởng đang ở hộp đêm gọi trai bao khui rượu chắc?"

Gã lực điền ấm ức rụt tay : "Anh Bùi, đừng hung dữ thế mà, hôm nay đặc biệt đến tìm đấy."

Bùi Chấp lạnh lùng: "Tôi mượn đến tìm ?"

thút thít:

"Anh Bùi, em khẩu xà tâm Phật mà."

"Vừa thấy đầu là em chúng cùng một hạng , em thật lòng thích đó."

Gã bưng đĩa gà bàn lên, đưa tới mặt Bùi Chấp.

"Anh Bùi ơi, chúng ở bên mà."

Tỏ tình mà tặng hoa, tặng xương gà đang ăn dở, đúng là đầu thấy đấy. Tôi nhịn nhịn, cuối cùng vẫn nhịn nổi, ở quầy thu ngân mà bật thành tiếng.

Bùi Chấp thể chịu đựng thêm nữa: "Không ăn thì cút, ở bên ? Nằm mơ ."

Gã to xác ngơ ngác, khuôn mặt núng nính thịt vẫn còn đọng những giọt nước mắt: "Nằm mơ là ở bên Bùi ạ? Thế làm ở đây luôn hả , là về nhà cùng làm?"

Bùi Chấp hít thở sâu, vớ lấy cây chổi bên cạnh: "Cút, lập tức biến ngoài cho , thì nện cho một trận đấy."

Gã to xác dậy, tu tu như tiếng ấm nước sôi: "Em ngay đây, Bùi đừng ghét em nhé."

Loading...