Sợ Xã Hội Nhỏ Vừa Ngoan Lại Mềm, Thái Tử Điện Hạ Dùng Mạng Để Sủng - Chương 28

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-08 12:59:00
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay đó, y vật xuống giường.

Rồi tùy hứng lăn qua lộn vài vòng.

Thật thoải mái, cái giường y thích!

Mềm xèo luôn, mềm y hệt giường của Thái t.ử điện hạ !

Giữa lúc Tô Cẩm Nguyên đang chìm đắm trong sự hưởng thụ, cửa điện bỗng nhiên gõ vang, bên ngoài truyền đến giọng của Chỉ Lan.

"Thái t.ử phi, bọn nô tỳ tới đưa bữa sáng."

Nghe là giọng Chỉ Lan, sự cảnh giác của Tô Cẩm Nguyên thoáng dịu , y nhanh chóng đáp: "Được, ."

Y cũng vặn thấy đói bụng.

"Tuân lệnh."

Chỉ Lan cung kính đáp lời, đó cùng một cung nữ khác tiến thiên điện bắt đầu bày biện thức ăn.

Tô Cẩm Nguyên cứ rèm quan sát, thấy hai dọn xong đồ ăn mà vẫn , y đành lên tiếng: "Ta cần hầu hạ, các ngươi lui xuống ."

"Tuân lệnh."

Hai cung nữ đồng ý rời .

Tô Cẩm Nguyên thả lỏng, gian ngoài bắt đầu dùng bữa sáng.

Khó khăn lắm mới thời gian một , suốt cả ngày hôm đó, Tô Cẩm Nguyên rời khỏi thiên điện nửa bước.

Dường như mấy cung nữ, thái giám cũng nhận tính cách của y nên ít khi quấy rầy.

Chỉ một điều khiến Tô Cẩm Nguyên lúng túng, đó là việc vệ sinh.

Erinn

Trong hoàng cung đều dùng quan phòng (bô) để vệ sinh, đó thái giám sẽ mang đổ.

Tô Cẩm Nguyên chịu nổi chuyện , nhưng ngặt nỗi bộ Đông Cung chẳng cái nhà vệ sinh nào, y cũng chỉ đành miễn cưỡng chấp nhận.

Sau khi dùng bữa tối và tắm rửa xong, Tô Cẩm Nguyên việc gì làm nên sớm đóng cửa ngủ. Y chỉ một ngọn nến le lói, giường bắt đầu nhớ những việc xảy trong ba ngày xuyên thư qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/so-xa-hoi-nho-vua-ngoan-lai-mem-thai-tu-dien-ha-dung-mang-de-sung/chuong-28.html.]

Ba ngày , thể là mạo hiểm và kích thích vô cùng.

Suýt chút nữa thì mất mạng, cũng may là y xoay chuyển tình thế.

Tạm thời y ý định bỏ trốn, cũng chủ yếu là vì cũng chẳng trốn .

nếu về dự định lâu dài thì tâm nguyện của y đơn giản, y chỉ hy vọng thể sống những ngày tháng bình dị, hạnh phúc.

Chỉ là hiện giờ đang lún sâu vũng bùn, mạng sống như cánh bèo trôi, nhất thời y cũng nên làm thế nào cho . Chỉ thể bước nào bước đó, dù thì chẳng cuộc sống đang dần lên đó .

Giữa lúc Tô Cẩm Nguyên đang chán nản nghịch gối, suy nghĩ vẩn vơ thì cửa phòng đột nhiên gõ. ngoài tiếng gõ cửa, đối phương hề phát bất kỳ tiếng động nào khác.

Tô Cẩm Nguyên lập tức căng thẳng lên tiếng hỏi: "Ai đó?"

Giọng Tô Cẩm Nguyên dứt, bên ngoài mới truyền tiếng trả lời.

"Ảnh Nguyệt, tới tặng đồ."

Tô Cẩm Nguyên thì ngẩn , chút ngoài dự đoán.

Suy nghĩ một lát, y nhanh chóng xuống giường tới cửa, mở một khe hở nhỏ, quả nhiên thấy Ảnh Nguyệt đang bên ngoài, tay còn cầm…một chiếc đèn lưu ly.

Mắt Tô Cẩm Nguyên sáng lên, lập tức hiểu điều gì đó.

Dường như Ảnh Nguyệt ý định thêm, chỉ trực tiếp đưa món đồ trong tay về phía Tô Cẩm Nguyên.

Tô Cẩm Nguyên nhẹ nhàng đưa tay đón lấy, định lời cảm tạ thì bóng mắt biến mất tăm.

Thấy , y nhịn mà bật . Đi cũng , đỡ vắt óc nghĩ cách diễn đạt lòng ơn.

Tô Cẩm Nguyên nhanh chóng đóng chặt cửa, cẩn thận xách đèn lưu ly trở gian trong.

Sau khi thắp đèn lưu ly, y liền thổi tắt ngọn nến cũ. Chiếc đèn lưu ly vẫn y đặt chiếc bàn nhỏ cạnh giường, tỏa sáng một góc gian nhỏ bé.

Lúc Tô Cẩm Nguyên leo lên giường ngay ngắn, lặng lẽ ngắm chiếc đèn nhỏ xinh nơi đầu giường.

Y nghĩ, những ấm áp mà y sở hữu vốn nhiều.

giờ đây, Yến Chiêu chính là một trong đó.

Loading...