Sau khi xong tư liệu hậu trường, đạo diễn thông báo cả nhóm chụp ảnh tuyên truyền cho tập . Nhiếp ảnh gia tiến tới sắp xếp vị trí và hướng dẫn cách tạo dáng cho .
Vì ảnh chỉ dùng để quảng bá mạng nên yêu cầu quá khắt khe, việc chụp hình diễn khá nhanh. Chụp ảnh đơn đến ảnh tập thể, loáng một cái là xong xuôi.
Mộ Tiểu Ngô tưởng thế là xong việc, ai dè đạo diễn nhét một cây kem tay :
"Tiểu Mộ, chào em, em đại ngôn cho loại đồ uống lạnh nào đúng ? Cây kem là của nhà tài trợ chương trình, phiền em một đoạn clip quảng cáo ngắn ? Đoạn sẽ dùng để chèn giữa chương trình, qua với Lý của bên em ."
là Lý nhắc với Mộ Tiểu Ngô về việc .
Những nghệ sĩ khác đều nhiều hợp đồng đại ngôn, tránh các sản phẩm cạnh tranh, hơn nữa giá cát-xê để clip quảng cáo của họ cũng cao.
Tô Trinh thì mới mắt, danh tiếng, nên nhiệm vụ liền rơi xuống đầu Mộ Tiểu Ngô.
Mộ Tiểu Ngô gật đầu: "Chào , Lý với em ạ, thế nào đây?"
Đạo diễn:
"Đơn giản lắm, lát nữa em cứ l.i.ế.m kem ăn vài miếng, ăn xong thì ống kính mỉm , cứ tự nhiên một chút, đừng gượng ép quá. Kiểu như em đang tập trung ăn kem thì bọn trộm , em thấy ống kính thì mỉm , hiệu ứng kiểu như ."
Mộ Tiểu Ngô: "Dạ ạ."
Đây quả thực là một việc đơn giản, đạo diễn và nhiếp ảnh gia đều nghĩ chắc chắn sẽ vấn đề gì, một phát là xong ngay.
Cho đến khi…
Khoảnh khắc Mộ Tiểu Ngô đưa đầu lưỡi l.i.ế.m cây kem, studio vốn đang ồn ào bỗng nhiên im bặt.
Ánh mắt của tất cả hút chặt đó. Họ chằm chằm cái đầu lưỡi nhỏ nhắn lướt qua lớp kem bơ trắng muốt, nhanh chóng rụt trong miệng.
Mộ Tiểu Ngô l.i.ế.m xong, ăn xong, mỉm với ống kính. Cậu cảm thấy thành nhiệm vụ, nhưng chẳng thấy ai hô ‘cắt’, nhiếp ảnh gia cũng im re, thế là đành giữ nguyên tư thế đó chờ thêm một lúc.
Chờ mãi , tự hô ‘cắt’ trong đầu . Vừa đầu , phát hiện ánh mắt của tất cả trong studio đều đang khóa chặt lên .
hơn là họ đang chằm chằm miệng , như thể xuyên qua đôi môi đang mím chặt để thấy thứ gì đó bên trong.
Mộ Tiểu Ngô: "..."
Ngay cả khi hàng trăm tu sĩ chính đạo vây công ở tu chân giới, cũng từng cảm thấy da đầu tê rần như lúc .
Nhìn cái gì mà !
Chưa thấy bao giờ !
Bộ mấy lưỡi chắc!
Tự mà xem lưỡi chứ!!!
Theo bản năng, dùng cây kem che miệng : "Em chụp xong ."
Giây tiếp theo, đạo diễn như một cơn gió lao vụt tới, nắm chặt lấy tay , nhiệt tình :
"Tiểu Mộ, đừng vẻ ngoài là đạo diễn, thực phận thật của là thầy đông y gia truyền 18 đời đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-nhom-nhac-nam-dinh-luu-co-chung-tieng-long/chuong-67.html.]
Anh thấy rêu lưỡi của em dày, trắng, chút mỏng và hồng, hình như sức khỏe lắm, trong thấp khí*.
Mau thè lưỡi cho xem nào! Yên tâm, hôm nay khám miễn phí, lấy tiền !"
Mộ Tiểu Ngô: "..."
Anh coi là thằng ngốc đấy .
Cậu ngậm chặt miệng, tay khẽ siết . Kết quả kịp làm gì thì mấy đồng đội của "vèo" một cái lao tới, đồng loạt ‘mở máy’:
Trang Thập Nhất:
"Đông y cái nỗi gì, đầu ông còn xanh mướt thế mà dám xưng lão đông y , đừng lừa em năm nhà , em ngây thơ lắm."
Thẩm Trừng Song:
"Mọi đang cái gì thế hả, em năm cái gì thì cũng cái đó mà, tự mà của , đừng chằm chằm em năm nhà , đây là thứ mà tốn tiền cũng thể xem ?"
Tạ Tam Xuân:
"Vui vẻ thoải mái, Danh Kiếm Sơn Trang của kính trọng chư vị đại hiệp, nhưng tại các cứ chằm chằm ngũ sư của rời thế hả? Các mưu đồ gì, đối đầu với Danh Kiếm Sơn Trang ?"
Đường Tứ Ngữ:
"Đừng nữa nha, em năm ngượng đỏ cả mặt kìa. Bây giờ mới là đầu lưỡi thôi, chỗ khác nữa chắc các biến thành mèo máy Doraemon hết quá. Ha ha ha, mèo máy Doraemon, ha ha ha!"
Chẳng nghĩ đến cái gì mà tự đó ha hả một .
Tất cả nhân viên công tác mặt: "..."
Các làm thế?
Không ám chỉ ai nhé, chỉ ám chỉ đúng bốn các thôi, các p vấn đề về thần kinh ??
Quả nhiên giới giải trí là nơi ăn tươi nuốt sống con mà, cái nhóm nhạc nam Abandon mà xem, năm thì tới bốn ăn mất não , tinh thần trông chẳng bình thường chút nào!
Còn đúng một trông vẻ cực kỳ ‘ngon miệng’, hút xì sụp...
Tô Trinh cạnh Lục Cảnh Viêm, thấy đối phương Mộ Tiểu Ngô đến mức đờ đẫn cả , nhếch môi : "Anh Lục, thu hồn vía kìa."
Erinn
Lục Cảnh Viêm thì giật , vội vàng : "A Trinh, mà. Anh mà lung tung thì cứ móc mắt ."
Tô Trinh: "Không ạ. Người thì thôi, em cũng thích mà. Chỉ là cho chúng thôi."
Lục Cảnh Viêm:
"Khoan , mới nhớ , các cùng một công ty mà. Em bảo ở công ty vui, bắt nạt, lẽ chính là mấy họ ?
Cái Thẩm Trừng Song nãy đẩy em, Trang Thập Nhất thì lườm em, Mộ Tiểu Ngô thì lờ em , còn Tạ Tam Xuân thì cứ như dở suốt ngày 'vui vẻ thoải mái, chẳng vui cái nỗi gì, lẽ họ đang chế giễu em?"
Nói xong sững : "À , ý là, họ đang bắt nạt em ?"
Tô Trinh cụp mắt xuống, nhàn nhạt : "Anh Lục đừng đoán mò."
*Trong đông y, thấp khí chính là một loại tà khí (yếu tố gây bệnh). Gây cảm giác: nặng , uể oải, đau nhức, ẩm ướt trong cơ thể