Rốt Cuộc Tôi Có Tiền Hay Không Thế??!! - Chương 06 Nhìn số dư, tim tôi đau quá
Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:52:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiện giờ đang là đầu tháng Chín. Mùa hè nóng bức mới kết thúc và khí mát mẻ của mùa thu đang dần tìm đến.
London của nước Anh mang khí hậu ôn đới hải dương điển hình. Dưới ảnh hưởng của dòng hải lưu Bắc Đại Tây Dương và gió Tây, khí nơi đây luôn ẩm ướt với những ngày mưa phùn giăng lối. Trong 365 ngày của một năm thì đến gần một phần ba thời gian là đổ mưa. Có lẽ lúc cửa thời tiết vẫn còn nắng ráo tĩnh lặng nhưng nửa đường thì mây đen bất thình lình kéo đến. Cảnh tượng đó thực sự giống như một trận gió yêu ma thổi tới từ đại dương. Những sống tại "thành phố sương mù" đều quen với việc mang theo ô khi ngoài. Họ thường khoác thêm áo gió và xỏ giày ủng để đề phòng tình huống.
Điều đáng ghét nhất chính là mưa ở London kiểu mưa rào mưa tầm tã. Nó là loại mưa rỉ rả dứt và vô cùng ẩm ướt. Kiểu thời tiết giống với tính cách của Anh. Đằng vẻ ngoài chỉnh tề và sáng láng của họ chính là sự lạnh lùng cùng thái độ xa cách. Họ chuyện luôn hàm súc và bí ẩn với tôn chỉ giữ một nửa ý tứ cho riêng .
Tông Kỳ mấy thiện cảm với kiểu thời tiết như . Cậu ở ghế của chiếc Rolls-Royce Phantom phiên bản trục cơ sở dài, tấm vách ngăn gỗ cách âm đang chậm rãi dâng lên. Đôi tay tùy ý đặt bệ tỳ tay bằng gỗ hồ đào. Đầu ngón tay lướt lướt màn hình gắn lưng ghế . Tâm trạng hiếm khi trở nên phiền muộn theo khung cảnh bên ngoài cửa sổ.
Nếu thể, về nước ngay lập tức lúc .
Tông Kỳ dám làm thế.
Cậu một nữa nhận quyền cư trú vĩnh viễn tại Afghanistan.
Vụ bắt cóc máy bay ở đời chứng minh đang theo dõi . Những kẻ ẩn trong bóng tối chuẩn sẵn sàng hành động. Trong khi đó Tông Kỳ ở ngoài sáng nên dám hành động thiếu suy nghĩ vì sợ rút dây động rừng.
Tuy nhiên Tông Kỳ cũng chẳng hề sợ hãi. Ba năm trải qua gian khổ mang cho vô thứ. Ít nhất nó giúp nắm vững những kỹ năng sinh tồn và tự bảo vệ . Cậu còn là gã thiếu gia nhà giàu hiểu sự đời, chỉ ăn chơi đàng điếm tay trói gà chặt như xưa nữa.
Đám tay ở Anh thì cũng chẳng dám đuổi tận sang Trung Quốc. Có lẽ chúng gây sự chú ý giữa hai quốc gia.
Vậy thì cứ để xem thử. Nếu cứ ở Anh quốc thì liệu thể dẫn dụ con rắn đang ẩn nấp khỏi hang .
Chàng thanh niên tóc đen ngước mắt lên. Cậu thản nhiên bầu trời màu xám chì. Bàn tay giấu lớp áo gió đang nắm chặt lấy một con d.a.o găm lạnh lẽo.
Con d.a.o găm mới là thứ tìm thấy tối qua khi lục tung phòng ngủ. So với d.a.o rọc giấy thì nó dùng hơn nhiều và dễ dàng mang theo bên . Nó đem cho cảm giác an tuyệt đối. Thứ đối với Tông Kỳ thậm chí còn đáng tin cậy hơn cả súng. Bởi vì thời điểm đó kiếm s.ú.n.g nên luyện kỹ thuật dùng d.a.o đến mức thượng thừa.
Chiếc xe sang trọng bao phủ bằng vật liệu cách âm. Cho dù bên ngoài mưa nhỏ tí tách và đường đang vội vã thì bên trong xe Rolls-Royce vẫn yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng.
Lão quản gia thông báo: “Thiếu gia, tới phố Savile .”
Trong lúc Tông Kỳ bắt đầu phân tích từng điểm nghi vấn mà đời bỏ qua thì chiếc Rolls-Royce màu đen lặng lẽ băng qua đường phố và dừng bên quảng trường Burlington. Cửa xe nhẹ nhàng trượt mở. Lão quản gia rút chiếc ô đen cán bạc từ cánh cửa xe . Ông cung kính che ô đầu Tông Kỳ để làm tròn trách nhiệm của .
Vốn dĩ Tông Kỳ định ngoài để thực nghiệm hiệu dụng của thẻ đen. Tuy nhiên ứng dụng lịch trình iPhone nhắc nhở cần mua một bộ vest vặn. Cậu dùng nó để tham gia buổi chiều tại khách sạn Ritz đặt .
Loại chiều Anh quốc truyền thống yêu cầu cực cao về trang phục của khách hàng. Nếu nam giới mặc vest thì sẽ phép trong. Trong khi đó Tông Kỳ ngoài bộ áo gió Burberry và áo lót Aquascutum hôm qua thì bộ đồ mang theo đều là áo thun và quần lửng của các thương hiệu đường phố đơn giản. Giày của cũng thống nhất là giày bóng rổ. Chính vì điểm mà Tông Kỳ khi trọng sinh mới đưa việc mua vest mới danh sách cần làm.
Tông Kỳ tự nhủ: “Đi chứ, nhất định !”
Cậu suýt chút nữa quên mất chuyện nếu lời nhắc từ điện thoại.
Trà chiều ở khách sạn Ritz thực sự ngon nhưng thời gian đặt chỗ khá lâu. Đời khi gặm bánh mì ở Afghanistan, Tông Kỳ ít hoài niệm về hương vị ngọt ngào . Bây giờ nhờ trọng sinh mà thể ăn một nữa thì đúng là niềm vui bất ngờ. Cậu thầm xoa xoa đôi bàn tay vì phấn khích.
Cậu cùng lão quản gia bộ con phố cổ mang đậm phong cách Anh. Những đường qua đều khỏi đ.á.n.h giá hai họ thêm vài .
Lão quản gia Black tuy tuổi tác cao nhưng tinh thần vẫn minh mẫn. Ông vóc dáng đĩnh bạt cùng râu tóc bạc phơ. Ông mặc bộ áo bành tô đen truyền thống kết hợp sơ mi trắng với thần thái vô cùng nghiêm cẩn.
Đứng bên cạnh ông thì Tông Kỳ trông vẻ mấy ăn nhập. Cậu đôi giày chiến Zoom Kobe 2, khoác chiếc áo khoác Off-White với họa tiết sọc vằn đen trắng cực ngầu và để lộ cánh tay cùng bắp chân trắng trẻo. Nếu kẹp thêm một chiếc ván trượt thì ngay lập tức thể biểu diễn những bước nhảy ma quỷ phố Savile. Hình ảnh đó thực sự là thời thượng nhất.
Những đến phố Savile để may vest hầu hết đều tài sản và gu thẩm mỹ nhất định. Tuy họ cảm thấy Tông Kỳ từ đầu đến chân đều lạc quẻ với khí chất của con phố may mặc truyền thống nhưng các quý ông vẫn giữ phép lịch sự. Họ để ánh mắt dừng quá lâu hai họ.
Cá Mặn
Nhân viên cửa hàng lên tiếng chào hỏi: “Chúc một ngày lành, thưa quý khách, xin hỏi ngài cần đặt may loại trang phục nào?”
Người phục vụ tại Anderson & Sheppard bằng giọng London thuần túy. Anh cố tình kéo dài âm điệu ở cuối câu. Kết hợp với phong cách trang trí phục cổ của cửa hiệu danh tiếng lâu đời , Tông Kỳ cảm giác như xuyên về thời đại Edward của thế kỷ hai mươi.
Thực tế đây cũng là cửa hàng may đo nổi tiếng nhất phố Savile. Thái t.ử Charles và ít nhân vật tầm cỡ của Mỹ đều là khách quen của họ.
rõ ràng nơi hiếm khi tiếp đón những khách hàng trẻ tuổi như . Người phục vụ cũng nén nổi tò mò mà đ.á.n.h giá thêm một hồi.
Tông Kỳ đáp : “Tôi cần một bộ vest bán định chế.”
Âu phục ở phố Savile chia làm hai loại là định chế (Bespoke) và bán định chế (Made-to-measure). Toàn định chế chính là tinh túy và là lý do khiến họ săn đón đến .
vì thứ Hai tuần Tông Kỳ uống chiều tại Ritz nên thể chờ đợi. Việc may một bộ Bespoke cần từ 4 đến 12 tuần chờ đợi lâu dài. Đó là còn kể thời gian cho ba bốn thử đồ và chỉnh sửa trung gian. Vì Tông Kỳ chỉ thể tiếc nuối lựa chọn loại bán định chế.
Tuy nhiên bán định chế cũng . Cậu chỉ cần chọn một bộ đồ thiện sẵn trong tiệm sửa theo đo cơ thể . Như trong vòng đầy một tuần là thể nhận thành phẩm để đáp ứng nhu cầu cấp bách.
Người phục vụ hào hứng: “Vâng thưa ngài, thật vinh hạnh, mời ngài theo .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/rot-cuoc-toi-co-tien-hay-khong-the/chuong-06-nhin-so-du-tim-toi-dau-qua.html.]
Vì lo ngại lão quản gia tuổi cao sức yếu nên Tông Kỳ hiệu cho ông nghỉ ngơi ở sảnh ngoài. Việc đo đạc hình thể và lựa chọn kiểu mẫu sắp tới sẽ tiêu tốn ít thời gian.
Người phục vụ giới thiệu: “Đây là các mẫu âu phục thành phẩm hiện tại cửa hàng, ngài thể tùy ý lựa chọn.”
Anh đưa Tông Kỳ tới phòng trưng bày. Những bộ vest ở đây treo trang trọng trong tủ kính. Mỗi bộ đều toát lên thở nghiêm cẩn của một quý ông Anh quốc. Đương nhiên mức giá kèm của chúng cũng "ấn tượng".
Tông Kỳ dạo một vòng : “Bộ trông cũng tệ.”
Phải thú thực là gu thẩm mỹ của dành cho vest. Càng xem từng bộ càng thấy đau đầu. Vì thế chỉ đại một bộ trông khí chất phi phàm nhất. Đó là một mẫu màu xám đậm tách biệt hẳn với những bộ còn . Nó toát lên vẻ thấp điệu nhưng chút quyến rũ ngầm.
Người phục vụ lập tức tán thưởng: “Ngài con mắt thật tinh tường.”
Anh tiến tới mở tủ trưng bày và giải thích thêm: “Bộ âu phục là do Công tước Westminster riêng tới đây đặt may từ hai năm . Ngài đấy, chính là vị Công tước phong năm ngoái. Đáng tiếc đó vì vài lý do riêng mà ngài đặt may bộ khác. Vì bộ mới trưng bày ở đây cho đến tận bây giờ.”
Tông Kỳ đương nhiên là vị . Sáng nay tờ The Times thấy đưa tin về việc vị Công tước kiêm Chủ tịch Hội đồng Thượng viện phát biểu phản đối dự luật mới của Hạ viện.
Ai cũng rằng kể từ thế kỷ 19, nước Anh trải qua một loạt biến cố lớn. Dưới thời vương triều Hanover, chức vụ Thủ tướng và Nội các xuất hiện. Điều chỉ khiến hoàng thất vốn luôn nắm giữ quyền lực trở thành linh vật của quốc gia. Ngay cả Thượng nghị viện vốn đầy rẫy quý tộc và đại giám mục cũng dần sa sút. Quyền lực thực sự rơi tay Hạ nghị viện, còn gọi là “Nghị viện bình dân”.
Tuy rằng Tòa thánh La Mã từ lâu đây còn vinh quang theo kiểu “quân quyền thần thụ”. Công tước Westminster, đồng thời sở hữu phận Hồng y giáo chủ và đại quý tộc, là một nhân vật đáng gờm. , là một thực quyền.
Bất chấp việc thực quyền trong tay, vị công tước rõ ràng mấy mặn mà với quyền lực. Hắn cũng ý định học theo Voldemort trong Harry Potter để thực hiện bất kỳ cuộc vận động thanh tẩy khôi phục huyết thống quý tộc nào. Điều khiến cho ít quý tộc cũ cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Tông Kỳ trái cảm thấy thông minh. Ở thế kỷ 21, nếu ai còn dám làm chuyện đó thì kết cục chắc chắn cũng sẽ chẳng khác gì Voldemort là bao.
cũng thắc mắc hiểu vì vị công tước đang yên đang lành đặt may một bộ vest đó bỏ lấy. Phải chăng đây là kiểu ngẫu hứng của thừa tiền và tùy hứng?
Người hầu lên tiếng: “Ngài so với chủ nhân ban đầu của bộ quần áo thì thấp hơn khá nhiều, chúng sẽ cần sửa một vài chi tiết cho ngài.”
Tông Kỳ thầm nghĩ: ‘Cái gì? Có dám chê chiều cao nam thần tiêu chuẩn 1 mét 79 của là thấp ? Chẳng lẽ vị công tước từ nhỏ ngâm trong sữa bò mà lớn ?’
Cậu tự nhủ thôi , dù cũng bọn phương Tây các cao lớn .
Sau khi chọn xong bộ thành phẩm, Tông Kỳ hai ba thợ may cầm thước dây vây quanh đo đạc khắp . Cậu làm theo ý họ từ việc nâng tay, nhấc chân cho đến lúc hạ xuống. Sau một hồi loay hoay bao lâu, mới thể bước khỏi cửa hàng thợ may.
Người phục vụ thông báo: “Theo quy định đối với hàng bán định chế, ngài cần thanh toán bộ giá trị của bộ vest . Sau khi thành việc chỉnh sửa, chúng sẽ cử mang đến tận trang viên cho ngài.”
Thời khắc quyết định tới!
Đây chính là lý do mấu chốt mà Tông Kỳ tách lão quản gia Black .
Cậu thành thục rút chiếc thẻ đen trong túi . Con 5 bảng Anh đó vẫn đang tỏa ánh sáng nhàn nhạt.
Người phục vụ hỏi : “Ngài xác định sử dụng thẻ American Express ? Nếu quẹt trực tiếp tại đây thì phí thủ tục phát sinh sẽ khá cao đấy ạ.”
Những phục vụ ở phố Savile đều quá quen với những khách hàng lớn. Họ tỏ bình tĩnh hơn nhiều so với nhân viên ngân hàng Barclays hôm qua. Sau khi nhận lấy chiếc thẻ đen Centurion, vẫn lịch sự hỏi một câu theo đúng quy trình.
Thực tế thì đây chỉ là lời thừa thãi. Làm gì vị đại gia nào sở hữu cấp độ thẻ tín dụng mà bận tâm đến một chút phí thủ tục nhỏ nhặt cơ chứ.
Tông Kỳ đáp: “Xác định.”
Cậu thong thả tựa quầy gỗ hồ đào. Ngón tay xoay xoay chiếc bút ký tên màu đen. Những lọn tóc đen lòa xòa rủ xuống che bớt đôi mắt xám đang lấp lánh tia sáng.
Sau đó, ngoài dự đoán, thấy giọng đầy hoang mang của phục vụ.
“Xin thưa ngài, bên máy báo giao dịch từ chối thanh toán ạ?”
Chàng thanh niên tóc đen khẽ mím môi. Anh đầu đưa một tấm thẻ Visa khác của và thu chiếc thẻ đen.
Cậu : “Dùng thẻ .”
Quả nhiên sự thật đúng như nghĩ. E rằng tiền hiển thị thẻ đen chính là hạn mức tối đa thể sử dụng trong một ngày. Ít nhất thì với hạn mức năm bảng Anh của ngày hôm nay, thể nào quẹt con 4000 bảng Anh.
Ý nghĩ càng khẳng định chắc chắn khi Tông Kỳ nhân viên và thợ may cung kính tiễn khỏi cửa.
Lão quản gia báo cáo: “Thiếu gia, ngân hàng American Express gửi phản hồi tới .”
Ông tiếp tục: “Họ báo rằng hóa đơn tiêu dùng 8500 vạn bảng Anh của ngài ngày hôm qua thanh toán xong. Chỉ một phút khi phát sinh giao dịch, một tài khoản ẩn danh tại ngân hàng Thụy Sĩ thực hiện chi trả bộ. Hiện tại thẻ Centurion của ngài hề phát sinh bất kỳ khoản nợ phí chậm trả nào.”