Nông Trường Huyễn Tưởng - Chương 3: Người phụ nữ trong giếng (1)
Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:09:16
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mang theo bốn con heo con, Lục Thanh Tửu và Doãn Tầm xe vận tải nhỏ của bác Trần trở về thôn Thủy Phủ.
Sau khi về đến nhà, Lục Thanh Tửu đưa heo con chuồng heo quét tước vệ sinh đó, mặt đất còn trải rơm rạ sạch sẽ. Dựa theo cách của Doãn Tầm, thật heo thích sạch sẽ, ở một nơi thoải mái thì thịt mới dễ béo.
Lục Thanh Tửu xách mấy con heo đến bỏ chuồng heo, đổ cỏ heo và nước máng ăn sạch sẽ. Hai con heo trắng bước ngoe nguẩy cặp m.ô.n.g mập mạp ăn uống vui vẻ, nhưng hai con heo đen do dự ở cửa chuồng heo nhúc nhích.
“Sao ?” Lục Thanh Tửu thấy bọn nó chịu động đậy, nghi hoặc , “Chuồng heo chỗ nào hợp ý tụi bây hả?”
Nghe thấy Lục Thanh Tửu hỏi chuyện, heo con đen lớn gật gật đầu, vươn cái móng heo nho nhỏ của chỉ hai con heo trắng đang ăn uống vui sướng .
Lục Thanh Tửu: “Mày ở chung với tụi nó?”
Heo con đen ụt ịt một tiếng.
Lục Thanh Tửu nghi ngờ heo con: “Mày là heo thật đấy? Hay là biến thành heo hả khai mau?”
Mặt heo con đen đầy vô tội Lục Thanh Tửu, như kiểu rõ Lục Thanh Tửu đang cái gì , Lục Thanh Tửu một nghi ngờ nghiêm trọng rằng nó đang cố ý giả vờ vô tội. mà con heo đen lẽ là biến thành, suy cho cùng nếu là thì khi phát hiện chấp nhận giao lưu với thì nhất định sẽ lập tức biểu hiện ngay ngoài, đến mức cố ý giả ngu giống như nó.
Lục Thanh Tửu suy nghĩ cầm lấy tấm ván bên cạnh, ngăn cách giữa hai con heo đen và heo trắng , hai heo con mới nhón mũi chân, thật cẩn thận chuồng heo, khi đ.á.n.h giá một phen thì đống rơm rạ sạch sẽ bắt đầu nghỉ ngơi.
Lục Thanh Tửu thấy thế cũng để ý đến chúng nó nữa, xoay về nhà ở.
Doãn Tầm đang bận lên bận xuống trong nhà bếp, sắp xếp cho xong đống đồ Lục Thanh Tửu mua. Lục Thanh Tửu tiến hỏi buổi tối ăn gì.
“Cái gì cũng .” Doãn Tầm tùy tiện, “Tôi xuống ruộng hái chút rau củ làm nồi lẩu nha?”
“Cũng .” Lục Thanh Tửu , “Tôi bắc nồi nước lên …… , chỗ cắt cỏ heo ở , là chỉ cần dùng thức ăn chăn nuôi thôi là ?”
“Cỏ heo , cứ nhờ mấy đứa nhỏ trong thôn giúp cắt .” Doãn Tầm , “5 đồng một sọt thôi, cho tụi nó kiếm chút tiền tiêu vặt, đỡ cần leo lên núi cắt, thức ăn chăn nuôi thì cũng nên cho ăn, bổ sung vitamin cần thiết cho heo, nhưng heo ăn nhiều thì thịt sẽ thơm, cũng dễ bệnh nữa.”
Lục Thanh Tửu gật đầu ý bảo .
“Tôi hái rau, nấu nước dùng .” Doãn Tầm sang đất nhà .
Lục Thanh Tửu thả xương mua ở chợ hôm nay nồi, đốt lửa bắt đầu nấu, cắt thêm một ít thịt. Trong nhà cổ tủ lạnh, chỉ là lâu sử dụng nên hiệu quả làm mát lắm, Lục Thanh Tửu mang nguyên liệu dư nhét tủ lạnh, cầm lấy rau dưa sân trong, đang chuẩn rửa sạch chúng một chút thì một tiếng vang lớn, như tiếng vật nặng rơi xuống nước.
Âm thanh là từ sân truyền đến, Lục Thanh Tửu thấy âm thanh sững sờ, đó nghĩ tới điều gì đó, đặt đồ ăn trong tay xuống, vội vàng sân .
Sân vẫn dọn dẹp, xung quanh là cây cối khô héo và cỏ dại lộn xộn, tường vẫn còn phủ những mạng nhện trắng xóa, riêng cái miệng giếng màu đen nổi bật cực kì.
Lục Thanh Tửu rõ ràng tiếng thứ gì đó rơi xuống nước, sợ bọn trẻ trong thôn cẩn thận rơi xuống giếng cho nên chạy nhanh tới bên cạnh miệng giếng, khắp bên trong.
Miệng giếng tối om, thấy đáy giếng, Lục Thanh Tửu gọi vài tiếng, nhưng thấy bất cứ tiếng kêu cứu nào từ bên .
“Có ai ? Có rơi xuống ?” Lục Thanh Tửu tiếp tục hô, “Có thì kêu một tiếng ——”
Trong giếng im ắng, chỉ một mảnh tĩnh mịch.
Lục Thanh Tửu gọi vài câu, vẫn bất cứ câu đáp nào, đang nghĩ xem liệu là cái gì rơi trong, bên cạnh truyền đến tiếng kêu của Doãn Tầm: “Tửu Nhi? Tửu Nhi? Cậu ở ?”
“Tôi ở sân .” Lục Thanh Tửu trả lời.
“Cậu ở sân làm gì?” Doãn Tầm , “Tôi hái đồ ăn về , dưa chuột ngọt lắm……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/nong-truong-huyen-tuong/chuong-3-nguoi-phu-nu-trong-gieng-1.html.]
Mắt Lục Thanh Tửu vẫn dính miệng giếng: “Tôi mới thấy tiếng cái gì rơi trong nước nên tới đây xem.”
“Ò, cái gì ?” Doãn Tầm ở cửa sân , trong tay cầm trái dưa chuột gặm một nửa, từ xa xa Lục Thanh Tửu.
“Không .” Lục Thanh Tửu .
“Vậy thôi.” Doãn Tầm , “Có thể là do mấy đứa nhỏ ném đá ở ngoài tường vô tình rơi xuống giếng.”
Lục Thanh Tửu nghĩ nghĩ, cảm thấy dù cũng rơi xuống nên quan tâm nữa mà tới bên cạnh Doãn Tầm, cùng sân . Doãn Tầm Lục Thanh Tửu, c.ắ.n thêm miếng dưa chuột, rộp rộp nhai nát, lồm bồm : “Trên lưng dính gì đó?”
“Trên lưng á?” Lục Thanh Tửu đầu phía , “Thứ gì cơ?”
Doãn Tầm vươn tay, gỡ cái thứ đen tuyền dính phía lưng Lục Thanh Tửu : “Đây nè……”
Lục Thanh Tửu thấy rõ thứ trong tay Doãn Tầm là một nhúm tóc đen thui, dính lưng từ lúc nào.
“Đây là tóc ? Ôi đệt!” Doãn Tầm thấy rõ ràng thứ trong tay là tóc thì vội vàng ném , “Đùa cái gì , tởm quá .”
Lục Thanh Tửu: “……” Cậu im lặng cái giếng ở sân của , một loại dự cảm bắt đầu sinh sôi trong lòng.
“Đừng sợ đừng sợ, .” Doãn Tầm , “Nông thôn mà, nơi luôn chút chuyện kỳ quái như đấy……”
Lục Thanh Tửu kinh ngạc: “Chuyện kỳ quái? Ví dụ như?”
Doãn Tầm trầm mặc một lát, nhỏ giọng với Lục Thanh Tửu: “Mùa hè năm , đứa nhỏ nhà họ Lưu c.h.ế.t đuối.”
“C.h.ế.t đuối?” Lục Thanh Tửu , “Ở dòng suối nhỏ trong thôn ? Không dòng suối đó cạn ư?” Bọn nhóc đến con sông nhiều lắm, theo hiểu của , nơi nước gần với thôn nhất chính là dòng suối , mực nước suối cao đến đầu gối, ngã bên trong cũng dễ lên.
“Không.” Doãn Tầm , “Nếu như thì cũng gì kỳ quái cả, nó …… c.h.ế.t đuối ở trong rừng.”
Lục Thanh Tửu tạm thời lag hiểu lắm, nghi hoặc lặp : “Trong rừng á hả?”
“ .” Doãn Tầm nhỏ giọng : “Ừ trong rừng , xung quanh đó chẳng một miếng nước nào, lúc nhà họ Lưu báo cảnh sát, khi khám nghiệm t.ử thi, cảnh sát bảo là c.h.ế.t đuối.”
Lục Thanh Tửu : “…… Vậy cuối cùng thế nào?”
“Cuối cùng còn thế nào nữa .” Doãn Tầm , “Thì cứ như mà kết thúc thôi, thật mấy chuyện kỳ quái kiểu thôn khác cũng , nhưng nhiều lắm, mấy năm chỉ một hai vụ.”
Lục Thanh Tửu còn lời nào để , làm trong thành phố cũng gặp ít chuyện kỳ quái, ngờ đổi chỗ sống mà vẫn gặp chuyện kỳ quái như .
“Cho nên về gặp cứ coi như thấy .” Doãn Tầm , “Mắt thấy, tâm phiền.”
Lục Thanh Tửu nghĩ thầm câu mắt thấy tâm phiền là dùng như ……
Doãn Tầm đưa cho Lục Thanh Tửu một trái dưa chuột, hai liền xổm sân tiếp tục rửa rau.
Mùi vị quả dưa chuột quả nhiên tồi, thanh mát ngọt lành, chút vị đắng nào, nhiều nước, khác gì ăn trái cây cho lắm, Lục Thanh Tửu ăn dưa chuột, cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút, : “Vậy từng gặp chuyện kỳ quái nào ?”
Doãn Tầm vui vẻ nhếch miệng lên, cái răng khểnh đáng yêu lộ : “Có thể từng gặp đó, để ý nữa.”
Lục Thanh Tửu nghĩ thầm thần kinh thô thật là .
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])