Mỹ Nhân Được Cả Trùng Tộc Cưng Chiều - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-04-19 09:56:52
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không kịp tự hỏi nên ngụy trang thành trùng lang thang thế nào, việc cấp bách hiện tại là che đậy cơ thể chỉ còn sót nửa mảnh áo sơ mi rách nát !
Tắc Tây An khẩn cấp khép chặt hai chân, kéo mảnh vải che chắn phía , nhưng n.g.ự.c đột ngột chợt lạnh. Hóa che phía thì hở phía ! Cậu dứt khoát cuộn tròn , ôm lấy đầu gối .
Từ góc của Leicester, xương sống lưng thanh mảnh của Trùng mẫu nhô , bộ cơ thể gập một góc độ mềm mại, khiến trông cực kỳ gầy yếu. Làn da tuyết trắng ửng lên sắc hồng nhạt, mỹ lệ đến nghẹt thở.
Hắn hiểu tại Tắc Tây An đột nhiên hoảng loạn, rõ ràng vẫn còn ngoan ngoãn cơ mà, chẳng lẽ tư thế vẫn thoải mái? Leicester cảm thấy thật tệ khi chăm sóc cho Trùng mẫu, trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng và tự trách khôn nguôi.
Nhìn thoáng qua, thấy trong lòng Trùng mẫu là một mảnh vải rách nát dính đầy máu, những sợi chỉ mỏng manh còn vướng bờ vai đơn bạc của .
Bẩn thỉu, xí, đáng thương.
Leicester nhíu mày, lập tức quỳ một gối xuống đất để Tắc Tây An lên đùi , đưa tay giật lấy thứ rách rưới . Loại đồ vật mà đến trùng cũng chẳng thèm , xứng đáng hiện diện Trùng mẫu.
"Này!" Tắc Tây An đột ngột túm . Leicester theo đà kéo mạnh về phía , bàn tay lướt qua làn da tinh tế mềm mại khiến bộ não trống rỗng, làm .
Lúc Tắc Tây An mới rõ diện mạo của đối phương: sắc bén, uy nghiêm và đầy nguy hiểm. Đôi mắt đỏ rực như mang theo gai nhọn khiến thấy áp lực, cộng thêm thể hình to lớn, mỗi tấc khí chất đều như đang áp bức đối diện.
"..."
Ít cũng là một quan chức cấp cao, hoặc thậm chí.. là một Tướng quân?
Tắc Tây An rủ mắt, thầm nghĩ quả nhiên đụng rắc rối lớn. Vốn định lừa lọc mấy tên cấp thấp dưỡng thương trốn , ai dè dây thứ dữ .
Thế nhưng đàn ông mặt đột nhiên thu liễm thở, dịu dàng cúi đầu kề sát cổ Tắc Tây An. Hắn nửa nhắm mắt, để mặc mái tóc đen cứng đ.â.m nhẹ làn da nhạy cảm của .
"Tôi là Leicester, Thống lĩnh tối cao của bộ đội Thủ tinh Trùng tộc."
"Tôi nguyện phụng hiến cả đời cho , tuyệt đối dám mong ước sự ân sủng từ ."
" ơi..." Hắn nhẹ giọng thốt những lời chôn chặt trong tim bấy lâu nay. Muốn , nhưng mở lời như nào.
Gương mặt Tắc Tây An vẫn bình lặng như mặt hồ, nhưng tận sâu đáy lòng là sóng to gió lớn.
Mẹ? Mẹ cái gì? Kẻ thù của tinh hệ hung tàn uy mãnh, lũ dã thú vũ trụ ghét bỏ ... mà sở thích nhận bừa bãi thế ?
Huống hồ là một nam nhân chính hiệu, làm thể đột nhiên bắt làm ?!
Tắc Tây An lạnh mặt đáp: " ơi cái gì? Tôi chỉ là một con trùng lang thang vô danh tiểu thôi, buông ."
Trong ánh mắt Leicester lộ rõ vẻ khiếp sợ, tự trách và đau lòng khiến Tắc Tây An chẳng hiểu . kịp suy nghĩ nhiều, bởi từ bờ vai rộng lớn của , thấy hàng chục phi thuyền tinh vi đang hạ cánh. Những hàng binh lính huấn luyện tố đang đều nhịp chờ, tất cả đều đang đăm đăm ngóng về phía .
Cậu giật , vội túm lấy cổ áo Leicester nép , ngăn cách những ánh mắt tò mò dày đặc .
Rốt cuộc đụng cái hạng gì thế ?
Một đàn ông khác mặc áo blouse trắng chậm rãi bước tới, tò mò về phía Trùng mẫu trong lòng Leicester. Vừa chính mang quân khống chế lũ trùng nguyên thủy định tấn công.
Có thể khiến trùng nguyên thủy khôi phục một phần lý trí ? Thật là một phát hiện thú vị.
Brown làm bao nhiêu nghiên cứu mà vẫn hiểu nổi nguyên nhân thoái hóa, mà Trùng mẫu sống sờ sờ mắt dễ dàng thực hiện điều đó. Thật khiến nhịn nghiên cứu một chút mà.
So với Leicester, khí chất của ôn hòa hơn nhiều. Đôi mắt kim sắc dễ làm liên tưởng đến ánh hoàng hôn, nhưng quên mất sự nguy hiểm của bóng đêm.
Tắc Tây An xưa nay luôn tránh xa loại mặt nhưng lòng hiểm ác vì nó gợi nhớ đến đám quý tộc giả nhân giả nghĩa ở Đế quốc. Cậu theo bản năng rụt sâu hơn lòng Leicester.
Khi cơ thể mềm mại ấm áp của Trùng mẫu dán sát , bộ cơ bắp của Leicester căng cứng đến mức làm bộ quân phục vốn chỉnh tề cũng kéo banh . Tắc Tây An đùi cũng liếc mắt qua.
Nhận thấy sự cảnh giác của Trùng mẫu, Leicester điều xoay , che khuất thể Tắc Tây An, chỉ để lộ đôi bàn chân nhỏ dính chút bùn đất bên ngoài, trêu đùa tâm trí Brown.
Hửm? Muốn cho làm cảnh ?
Brown cảnh cáo: "Con trùng đầu tiên ôm Trùng mẫu lẽ nào quyền tự chiếm hữu ? Ta nhớ chuyện hình như phù hợp với pháp luật Trùng tộc nhỉ?"
Pháp luật Trùng tộc? Làm gì cái thứ đó. Luật duy nhất chính là Trùng mẫu tối cao. Trùng đực phép ngăn cản Trùng mẫu thực hiện d.ụ.c vọng, cũng quyền cấm cản những con trùng khác theo đuổi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/my-nhan-duoc-ca-trung-toc-cung-chieu/chuong-4.html.]
Tắc Tây An kinh ngạc. Lũ Trùng tộc làm loạn khắp nơi vũ trụ cho sổ đen mà cũng ý thức pháp luật cơ ? hiểu rằng Leicester thể lệnh cho Brown, lẽ họ cùng cấp bậc.
Leicester thả lỏng cơ thể, Brown thuận thế xổm xuống bên cạnh Tắc Tây An, ngâm ngâm tự giới thiệu: " Mẹ, con là Brown, Viện trưởng Viện nghiên cứu Trùng tộc. đừng sợ con, dù thế nào cũng sẽ trở thành đối tượng nghiên cứu của con ."
Nói láo chớp mắt. - Tắc Tây An thầm c.h.ử.i trong lòng.
Brown đảo qua cơ thể trắng nõn của , dĩ nhiên bỏ lỡ vết c.ắ.n của đồng loại vai. Tổng thể mà , thể chất của Trùng mẫu kém. Kém đến mức ngay cả một con trùng vị thành niên cũng đ.á.n.h . Tay chân gầy mảnh, cơ bắp gần như , giá trị chiến đấu, nhưng giá trị thẩm mỹ thì cực cao.
Hắn dời tầm mắt xuống , tò mò hỏi: "Quần áo ở thế?
Tắc Tây An nắm chặt mảnh vải tay. Bị hai đại大佬 Trùng tộc kẹp giữa tạo áp lực cực lớn, cố trấn tĩnh giải thích: "... Nhặt ."
Tại ai hỏi về lai lịch của , mà cứ canh cánh về một cái quần rách thế nhỉ?!
Nghe thấy là đồ bẩn nhặt , Leicester định vứt nó ngay lập tức nhưng Brown ngăn . Tắc Tây An liếc một cái thì gặp ngay một câu hỏi t.ử thần:
"Tại nhặt một mảnh vải rách? Cái loại quần áo móng vuốt Trùng tộc xé nát gì đặc biệt ?"
"Quy Khư 007 chỉ trùng nguyên thủy, mới sinh , hình thái ấu trùng, còn cảm giác hổ, mặc đồ che ... Quả là một kỳ tích sinh mệnh."
Brown tủm tỉm cảm khái, nhưng ánh mắt dò xét của khiến tim Tắc Tây An thắt .
Leicester lạnh giọng ngắt lời: "Brown, đối tượng để ngươi chất vấn. Xin ." Nếu sẽ xé xác ngươi .
Brown bất đắc dĩ khổ. Một Leicester lạnh lùng cẩn trọng mà cũng mê hoặc đến mất cả hồn vía thế , đám trùng khác chắc còn tệ hơn.
"Thành thực xin yêu, con chỉ lo lắng mảnh vải bẩn thỉu sẽ làm ô nhiễm cơ thể thôi." Brown chỉ mảnh vải, "Người xem, đó còn ký hiệu của Đế quốc nhân loại, bẩn loạn, thực sự chướng mắt."
Vừa bẩn loạn... chướng mắt?
Ánh mắt Tắc Tây An vốn lạnh nay còn lạnh hơn. Chính chủ của bộ quần áo là đây đang giảm điểm hảo cảm dành cho Brown xuống âm 1000 đấy!
Brown vẫn tiếp tục tự luyến: "Để bày tỏ lòng xin , con nguyện ý cởi áo khoác của cho . Đây là áo con mới , tuyệt đối sạch sẽ..."
Sự tự quảng cáo nhắc nhở Leicester: Trùng mẫu cứ bám lấy cái quần rách là vì quần áo để mặc! Là một con trùng, thể !
Tắc Tây An tiếp tục trạng thái "liệt mặt", mặc kệ Brown lảm nhảm để tìm cách trốn thoát. Thừa nhận phận Trùng mẫu? Thừa nhận xong thì đừng hòng thoát khỏi cái hang ổ của chúng!
Đột nhiên, một chiếc áo khoác dày nặng bao phủ lấy . Nó vẫn còn mang theo ấm cơ thể, đôi vai rộng lớn của chiếc áo trùm xuống hai bên tạo thành những trống rộng thênh thang.
Tắc Tây An kinh ngạc ngẩng đầu, đ.â.m sầm đôi mắt đỏ rực của Leicester: "..."
Brown nghẹn họng, nghiến răng : "Trùng mẫu còn đồng ý nhận quần áo của ngươi !" Thật là hời cho quá mà!
Một đôi tay thon dài trắng trẻo thò từ trong áo quân phục, kéo cổ áo xỏ tay ống áo. Cậu nhẹ giọng : "Cảm ơn."
Brown: "..."
Thực Tắc Tây An cũng chẳng cảm ơn gì Leicester , chỉ làm Brown tức c.h.ế.t thôi. Cái trò khiêu khích làm chuyên nghiệp lắm, bằng cũng chẳng đắc tội với cả giới quý tộc Đế quốc.
“ của các , chỉ là một con trùng lạc thôi. Các .”
Tắc Tây An rủ mắt, gương mặt thanh lãnh mỹ lệ chìm trong chiếc cổ áo rộng thùng thình trông thật yếu ớt. Leicester nhẹ nhàng vén mái tóc dài che trán , cảm giác mềm mại như chạm dòng nước.
Leicester: "Thành thật xin vì chúng con đến quá muộn, để chịu nhiều đau khổ một ."
"Chờ khi về đến Thủ tinh, sẽ hiểu tất cả. Người tuyệt đối trùng lang thang, là sự tồn tại quý giá nhất của chúng con."
Đôi mắt kim sắc của Brown lóe lên, bàn tay cũng yên phận mà sờ nhẹ bắp chân mịn màng của Tắc Tây An. Dựa cái gì mà chỉ cận với mỗi Leicester chứ? Mình cũng là đầu tiên thấy Trùng mẫu mà!
Tắc Tây An: "..."
Thôi xong, trốn thoát ?