Không Đủ Tiền Mua Sữa, Đành Tìm Tới Ba Của Nhóc Con - 4

Cập nhật lúc: 2026-05-03 02:59:30
Lượt xem: 467

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưa đợi Phương Bác Giản tìm đến Lục Nhiên Trí, Mẫn Tuế hành động .

 

Chuyện là thế , khi Mẫn Tuế đóng tiền nhà xong, dư tài khoản chỉ còn ba chữ , bắt đầu rơi trạng thái hoang mang về cuộc đời và những khoản chi tiêu sắp tới. Cậu thể nhịn ăn nhịn uống một ngày, nhưng nhóc thì thể. Đã hơn một tháng nhận đơn hàng nào, cứ đà thì đến tiền mua sữa cho nhóc cũng chẳng còn.

 

"Nhóc con , con xem, là chúng tìm ba của con nhé?"

 

Mẫn Tuế xong, đưa tay nhẹ nhàng ấn lên đầu nhóc, ngạc nhiên reo lên: "Con đồng ý hả? Thế thì , ăn cơm xong chúng sẽ tìm ba của con, thì hai ba con sớm muộn gì cũng c.h.ế.t đói."

 

Cậu nhóc ngơ ngác ba nhỏ bỗng dưng phấn khích, tuy hiểu tại vui thế, nhưng thấy , nhóc cũng theo.

 

Mẫn Tuế vui vẻ xong, véo cái má trắng trẻo mịn màng của nhóc, chê bai: "Chậc, đúng là ngốc xếch."

 

"Ba ba!"

 

Cậu nhóc ôm lấy hai chân Mẫn Tuế, hớn hở.

 

Mẫn Tuế: "........."

 

Xong đời, nhóc ngốc thế , Lục Nhiên Trí ghét bỏ , liệu còn nhận nhóc nữa.

 

… 

 

Phương Bác Giản đến công ty của Lục Nhiên Trí, thang máy thẳng lên tầng văn phòng tổng tài.

 

"Lão Lục, bảo cái ..... vãi?"

 

Bao nhiêu lời định của Phương Bác Giản, khoảnh khắc thấy Mẫn Tuế và nhóc đang sofa, cuối cùng chỉ còn một chữ "vãi".

 

Mẫn Tuế khi thấy cũng chút ngạc nhiên, đây chẳng là gã đàn ông mua b.a.o c.a.o s.u gặp ở trung tâm thương mại ?

 

Lục Nhiên Trí đang dùng điện thoại nội bộ gọi cho trợ lý thư ký, bảo lấy ít đồ ăn vặt phù hợp cho trẻ con tầm hai tuổi mang lên. Sau khi gác máy, mới sang Phương Bác Giản: "Cậu đến đây làm gì?"

 

"Không gì."

 

Phương Bác Giản hồn , đó kéo Lục Nhiên Trí sang một bên: "Lão Lục, hôm qua định với , nhưng đột nhiên gọi về nhà nên quên khuấy mất."

 

Lục Nhiên Trí vẻ mặt lạnh lùng Phương Bác Giản, hỏi: "Nói gì?"

 

"Hôm qua lúc trung tâm thương mại, thấy vợ con . Kìa, chính là hai lớn nhỏ đang sofa kìa."

 

Phương Bác Giản liếc Mẫn Tuế và nhóc: "Tôi đứa bé đó, vãi chưởng, ý nghĩ đầu tiên của lúc đó là cải lão đồng đấy."

 

Lục Nhiên Trí , Mẫn Tuế và nhóc, thấy nhóc níu áo Mẫn Tuế leo xuống sofa, lạch bạch chạy về phía .

 

Ống quần kéo kéo, Lục Nhiên Trí cúi đầu, nhóc đang túm lấy quần tây của , dùng giọng sữa non nớt : "Ba ba, Diệc Diệc... tè!"

 

Cậu nhóc ngửa cái đầu nhỏ Lục Nhiên Trí. Ba ba với nhóc , đây là một ba khác của nhóc, là ba lớn.

 

Lục Nhiên Trí sững một chút.

 

Cậu nhóc thấy ba lớn thèm để ý đến , liền tự giác đến cạnh Phương Bác Giản, đổi đối tượng để kéo quần: "Chú ơi, Diệc Diệc... tè!"

 

Không tè nhanh là quần mất.

 

Phương Bác Giản cái cục bột nhỏ làm cho tan chảy, xổm xuống gật đầu lia lịa: "Được , chú đưa con tè ngay đây."

 

Phương Bác Giản nắm lấy bàn tay nhỏ của nhóc, đang định dắt nhóc vệ sinh thì Lục Nhiên Trí ngăn .

 

"Để đưa nhóc ."

 

Lục Nhiên Trí vẻ mặt lạnh nhạt, bế nhóc từ tay Phương Bác Giản lên, động tác chút cứng nhắc và tự nhiên.

 

Phương Bác Giản nhún vai, cứ để mặc .

 

Lục Nhiên Trí đưa nhóc vệ sinh , Phương Bác Giản thừa dịp sán gần xuống cạnh Mẫn Tuế, chỉ tay mặt , híp mắt hỏi: "Cậu còn nhớ ?"

 

Mẫn Tuế gật đầu: "Nhớ chứ."

 

"Cũng đúng, hôm qua chúng mới ......."

 

Mẫn Tuế: "Anh là cái hôm qua mua b.a.o c.a.o s.u ở trung tâm thương mại."

 

Phương Bác Giản: "...... Không cần thiết nhớ chi tiết kỹ đến thế . Giới thiệu chút nhé, tên Phương Bác Giản, Bác trong bác sĩ, Giản trong đơn giản."

 

Mẫn Tuế gật gật đầu: "Mẫn Tuế, Tuế trong tuế nguyệt bình an. Còn nhóc tên Mẫn Diệc, Diệc trong diệc chính diệc tà."

 

Phương Bác Giản gật đầu : "Chao ôi, , hôm qua lúc thấy Diệc Diệc, thực sự giật đấy, thằng bé trông giống lão Lục hồi nhỏ y đúc."

 

Mẫn Tuế thắc mắc hỏi: "Không giống chút nào ?"

 

Phương Bác Giản ngẩn một lát, bảo: "Không , đường nét giữa lông mày và mắt vẫn giống tới bảy tám phần mà."

 

Cậu nhóc "giải quyết" xong , lập tức vùng khỏi tay Lục Nhiên Trí chạy về phía Mẫn Tuế, rúc lòng .

 

Lúc trợ lý thư ký mang một túi đồ ăn vặt , đặt xuống lui ngoài.

 

lúc, bắt đầu bàn chuyện chính.

 

Mẫn Tuế bế nhóc đặt lên đùi cho nhóc ngay ngắn, đó im lặng Lục Nhiên Trí, đợi lên tiếng.

 

Phương Bác Giản Lục Nhiên Trí, sang Mẫn Tuế, mở lời: "Hay là...... đưa Diệc Diệc ngoài chơi, hai cứ thong thả chuyện?"

 

Cậu nhóc đang cầm một cây kẹo mút, là ba lớn đưa cho nhóc.

 

Lục Nhiên Trí chỉ tay cửa, với Phương Bác Giản: "Cậu ngoài ."

 

"?????"

 

Phương Bác Giản chỉ , thể tin nổi Lục Nhiên Trí: "Tôi ngoài?"

 

Mẫn Tuế dùng ngón tay nhóc chọc chọc vai Phương Bác Giản, : "Chuyện gia đình. Một ngoài như xen làm gì."

 

Phương Bác Giản nghĩ nghĩ , thấy cũng lý. Anh gật đầu dậy: "Thế hai cứ bàn , tìm trợ lý chơi một lát."

 

Cửa văn phòng mở đóng , trong văn phòng tổng tài rộng lớn chỉ còn Lục Nhiên Trí, Mẫn Tuế và một cục bột nhỏ ngốc nghếch.

 

Lục Nhiên Trí xuống chiếc sofa ở phía bên , động tác tao nhã vắt chéo chân, thần sắc rõ ràng.

 

"Vậy thì, Lục tổng, còn nhớ lời với mười lăm phút ?"

 

Mẫn Tuế thầm nghĩ, đang ở mái hiên nhà thì cúi đầu thôi, nên chủ động mở lời .

 

Lục Nhiên Trí im lặng một lúc mới lên tiếng: "Hôm đó, để danh tủ đầu giường."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/khong-du-tien-mua-sua-danh-tim-toi-ba-cua-nhoc-con/4.html.]

Mẫn Tuế: "Tôi mà."

 

Giọng điệu thản nhiên đến mức Lục Nhiên Trí gì tiếp.

 

Lục Nhiên Trí hỏi: "Cậu mang thai.... tại tìm để bắt chịu trách nhiệm?"

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Mẫn Tuế : "Lúc đó ai mà là trúng thưởng ngay phát đầu chứ."

 

Lục Nhiên Trí: "........"

 

Câu chuyện rơi ngõ cụt.

 

Lục Nhiên Trí hỏi: "Hai năm qua đều là một nuôi con ?"

 

Mẫn Tuế : "Cũng hẳn, lúc ở quê thì chú dì hàng xóm giúp đỡ, còn bây giờ thì dì Triệu ở tầng trông hộ."

 

Lục Nhiên Trí: "........"

 

Câu chuyện rơi ngõ cụt.

 

Mẫn Tuế giơ một ngón trỏ lên, với Lục Nhiên Trí: "Lục tổng, đến để tống tiền nhé. Gần đây thu nhập của lắm, nuôi nổi nhóc nữa, nên nhờ nuôi giúp một thời gian, đợi nhận đơn hàng , sẽ đón nhóc về."

 

Mẫn Tuế dừng một chút tiếp: "Đến lúc đó sẽ trả tiền cho ."

 

Nào ngờ Lục Nhiên Trí xong hề lộ vẻ hài lòng, mà cau mày, lạnh lùng : "Mẫn Tuế, cũng là ba của đứa trẻ."

 

Mẫn Tuế gật đầu, cảm thấy câu của Lục Nhiên Trí thật khó hiểu, đáp: "Tôi cũng là ba của nhóc mà, nếu thì nhóc là do tự sản tự tiêu chắc?"

 

Lục Nhiên Trí: ".........."

 

Hắn hít một thật sâu, ép bình tĩnh , đừng nổi nóng.

 

Lục Nhiên Trí tiếp tục : "Tôi sẽ chịu trách nhiệm với và cả đứa bé."

 

Nghĩ một lát, bồi thêm: "Ngày mai hoặc ngày , chọn một ngày dọn qua đây ."

 

"Dọn..... ?" Mẫn Tuế ngơ ngác hỏi.

 

"Dọn đến chỗ ." Lục Nhiên Trí : "Tôi sẽ tìm một bảo mẫu đến để chuyên chăm sóc cho..... con của chúng ."

 

Nói đến đoạn , Lục Nhiên Trí khựng một chút, rõ ràng là vẫn quen những lời .

 

"Không !" Mẫn Tuế dứt khoát từ chối.

 

Lục Nhiên Trí cau mày, kiên nhẫn giải thích với : "Dọn đến chỗ sẽ hơn, bảo mẫu chuyên nghiệp chăm sóc đứa trẻ."

 

"Hôm qua mới đóng tiền nhà xong, như thế thì hơn hai nghìn tệ của chẳng đổ sông đổ biển ?" Mẫn Tuế .

 

Lục Nhiên Trí: "........." là một kẻ mê tiền.

 

Cậu nhóc mở to mắt ba lớn và ba nhỏ chuyện một hồi, cuối cùng vẫn nhịn mà rúc lòng Mẫn Tuế ngủ .

 

Mẫn Tuế cúi đầu , bất lực ôm nhóc chặt hơn một chút cho nhóc ngủ thoải mái, đồng thời lầm bầm: "Cái tính ham ngủ là di truyền từ ai thế nhỉ, là là Lục Nhiên Trí đây? Chắc chắn , ham ngủ."

 

Lục Nhiên Trí: "........." Hắn thấy hết đấy.

 

Mẫn Tuế tiếp tục dẫn dắt cuộc đối thoại sang phía Lục tổng: "Lục tổng, hỏi một câu. Anh......."

 

Mẫn Tuế xong Lục Nhiên Trí ngắt lời: "Giờ giấc sinh hoạt của quy củ."

 

Mẫn Tuế: ".........."

 

Mẫn Tuế: "Ồ."

 

Lục Nhiên Trí nhóc đang ngủ say, : "Trong phòng nghỉ, cứ để nhóc đó ngủ một lát ."

 

"Hử? Không cần ." Mẫn Tuế từ chối.

 

"Chuyện của chúng vẫn xong, định cứ bế nhóc như thế để chuyện với ?" Lục Nhiên Trí hỏi.

 

"Cũng mà, quen . Tôi cho , con trai đây khó chiều thế nào , bế tay dỗ dành cho nhóc ngủ , nhưng cứ đặt xuống giường là nhóc mở mắt ngay."

 

Mẫn Tuế bắt đầu liến thoắng kể về lịch sử gian khổ đây cho Lục Nhiên Trí .

 

Lục Nhiên Trí im lặng hết, hề ngắt lời . Văn phòng vốn dĩ yên tĩnh giờ đây bỗng thêm phần sống động và chủ nhân của văn phòng cũng hề cảm thấy ồn ào.

 

Đợi Mẫn Tuế xong, mắt bỗng xuất hiện một hộp sữa.

 

"?" Mẫn Tuế nghi hoặc Lục Nhiên Trí.

 

"Môi khô." Lục Nhiên Trí .

 

"Ồ." Vẻ mặt Mẫn Tuế ngây , đưa tay nhận lấy hộp sữa, : "Tôi cứ tưởng định ám chỉ là uống xong hộp sữa quên luôn......"

 

Mẫn Tuế tiếp nữa. Dù Lục tổng sự nghiệp thành đạt, ngoại hình điển trai, cũng giống mẫu tệ bạc cho lắm.

 

Mẫn Tuế uống hết hộp sữa, ợ một cái nồng mùi sữa, : "Lục tổng, về đề nghị dọn đến nhà , thấy lắm."

 

"Lý do?"

 

Mẫn Tuế định mở miệng thì Lục Nhiên Trí : "Ngoại trừ cái lý do tiền thuê nhà ."

 

Mẫn Tuế: "........." Được, thôi.

 

"Cậu nhóc lạ giường." Mẫn Tuế : "Cứ ngủ ở giường khác là nhóc ngủ , thật đấy."

 

Thực thế, nhóc cứ chạm giường là ngủ, nhóc ngủ ở chỗ dì Triệu cũng ngon lành như ở nhà . lúc mấu chốt , vẫn cần tạo một "lời dối thiện ý".

 

Sau khi bàn bạc bàn bạc , Mẫn Tuế vẫn đồng ý dọn đến biệt thự của Lục Nhiên Trí. Cậu bế nhóc tỉnh dậy còn mơ màng, cầm lấy thẻ mà Lục tổng đưa cho, híp mắt chào tạm biệt .

 

"Ba ba?" Cậu nhóc kéo kéo áo Mẫn Tuế, về phía Lục Nhiên Trí: "Ba ba ?"

 

"Chúng về , chào tạm biệt ba lớn , đến tìm chơi." Mẫn Tuế .

 

Cậu nhóc Lục Nhiên Trí, gì. Nhóc mới ở cùng Lục Nhiên Trí đầy một tiếng đồng hồ, luận về mức độ thiết thì vẫn với ba nhỏ hơn nhiều.

 

Lục Nhiên Trí gọi trợ lý thư ký , bảo đưa Mẫn Tuế về.

 

Trước khi Mẫn Tuế , Lục Nhiên Trí gọi .

 

Hắn thiếu niên mặt, : "Mẫn Tuế, vì sự chăm sóc nhất cho đứa trẻ, vẫn hy vọng khi về cân nhắc chuyện dọn qua đây."

 

Mẫn Tuế mỉm : "Cảm ơn Lục tổng, nhưng chăm sóc nhóc thì một cũng thể làm ."

 

Loading...