Không Đủ Tiền Mua Sữa, Đành Tìm Tới Ba Của Nhóc Con - 1
Cập nhật lúc: 2026-05-02 14:19:39
Lượt xem: 142
Tuế Tuế Bình An: Dự kiến trong vòng một tuần sẽ bản vẽ.
Tuế Tuế Bình An: Đợi ?
Ba Đây Siêu Cấp Đáng Yêu: Ưm ừm, ạ!
Ba Đây Siêu Cấp Đáng Yêu: Chị ơi chị vẽ xỉu luôn á, đỉnh
của chóp!!!!
Mẫn Tuế: Chị... , là con trai.
Tuế Tuế Bình An: Đặt cọc 300 tệ, chuyển qua WeChat Alipay?
Ba Đây Siêu Cấp Đáng Yêu: Alipay nhé.
Mẫn Tuế gửi một mã QR nhận tiền qua, "tinh" một tiếng, 300 tệ tài khoản.
Tuế Tuế Bình An: Đã nhận, lúc nào xong bản phác thảo sẽ nhắn.
Tuế Tuế Bình An: Đợi bạn chốt bản phác xong mới lên màu.
Ba Đây Siêu Cấp Đáng Yêu: Okela.
Mẫn Tuế trả lời xong tin nhắn cuối cùng, đang định vươn vai một cái, tay giơ lên, eo kịp động thì thấy một tiếng gọi: "Ba... ba..."
Nhóc con tỉnh ngủ .
Mẫn Tuế dậy vươn nốt cái vai còn dang dở, đó mới tới cạnh giường, chạm mắt với nhóc mới tầm hai tuổi.
Nhóc con đường nét giống Mẫn Tuế, đôi mắt xinh mở to, mới ngủ dậy nên còn mơ màng. Thấy Mẫn Tuế, nhóc chủ động giơ đôi tay mũm mĩm đòi bế.
Mẫn Tuế dứt khoát đá văng dép lê leo lên giường, ôm lấy nhóc: "Con trai, tỉnh hả?"
Cậu nhóc tuy hiểu Mẫn Tuế gì nhưng vẫn hợp tác "A" một tiếng coi như đáp lời.
"Đói ? Mà con đói cũng chịu thôi, nhà hết sữa , ngoài mua mới ."
Mẫn Tuế xong thì dừng một chút, thương lượng với nhóc: "Hay là chúng đừng uống sữa nữa nhé? Ăn cháo ? Dạo bão giá quá, ba sắp đủ tiền mua sữa cho con ."
Mẫn Tuế công việc định.
Nói nhỉ, nguồn thu nhập của đều dựa việc nhận vẽ thuê. Cậu chỉ nhận những loại đơn giản, giá cao nhất cũng chỉ tám trăm tệ, bao giờ quá chín trăm. Hơn nữa lúc nào cũng đơn để nhận, nhiều nhất một tháng hai ba đơn, cộng tầm hơn hai nghìn tệ. Nếu may mắn thì năm sáu đơn, kiếm hơn bốn nghìn, còn xui xẻo thì khi chẳng đơn nào. Cậu từng nghĩ đến việc tìm một công việc định, nhưng trong nhà còn một đứa nhỏ cần chăm sóc mà.
Mẫn Tuế gạt giọt nước mắt chua xót.
Cậu nhóc gì, dùng thái độ im lặng để cho Mẫn Tuế nhóc đồng ý.
"Được , mua sữa thôi."
Mẫn Tuế đồng hồ, hơn bốn giờ, siêu thị mua mấy hộp sữa về .
Mẫn Tuế một bộ đồ khác, áo hoodie đen đơn giản phối với quần jean đen, đến cả tất cũng màu đen, cả một cây đen tuyền.
"Đi thôi con trai."
Mẫn Tuế bế nhóc lên, mặc thêm áo khoác cho nhóc. Đó là một chiếc áo phao màu đen dài đến tận cổ chân, bọc kín mít cả nhóc, cực kỳ ấm áp.
Mẫn Tuế thuê một phòng đơn trong một khu chung cư cũ, vì chỉ phòng đơn là giá rẻ nhất. Gọi là phòng đơn cũng sai, thêm một lớn nữa là còn chỗ . Phòng ngủ, phòng khách, nhà vệ sinh, nhà bếp đều trong một gian, thể bếp ngay chân giường.
Đi giày xong cho nhóc, đeo thêm cái ba lô nhỏ hình bọ cánh cam, trùm mũ áo khoác lên cho nhóc. Cục bột nếp trắng trẻo ban nãy giờ biến thành một cục bột nếp màu đen.
Mẫn Tuế cũng giày xong, từ trong ba lô bọ cánh cam kéo một sợi dây dắt trẻ chống lạc cầm ở tay: "Đi thôi, Mẫn Diệc."
Cậu nhóc ba "dắt" khỏi cửa, thang máy xuống lầu. Muốn ngoài băng qua một khu vườn nhỏ, giờ ít các dì đang tụ tập trò chuyện, tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ, rõ ràng là chợ về.
"Tuế Tuế, chợ hả cháu?"
Dì Vương thấy hai ba con thì híp mắt chào hỏi.
"Vâng ạ, tiện thể cháu mua mấy hộp sữa. Dì Vương, dì Lý, dì Triệu, các dì chợ về hết ạ?"
Dì Lý gật đầu: " ."
"Diệc Diệc đây dì Vương bế cái nào."
Dì Vương đặt túi đồ xuống đất, bước tới ôm nhóc lòng: "Chao ôi, Diệc Diệc đáng yêu hơn , lớn lên chắc chắn là một trai bảnh bao, soái ca y như ba cháu ."
Cậu nhóc híp mắt , khen nên vui, phát một tiếng "Di..." nũng nịu.
Dì Vương lập tức tiếng gọi "Dì" chuẩn làm cho mát lòng mát , đứa trẻ mới đáng yêu, lễ phép làm .
"Tuế Tuế, cháu dạy Diệc Diệc khéo thật đấy." Dì Lý khen.
Dì Triệu cũng gật đầu: " thế. À đúng Tuế Tuế, tối nay sang nhà dì Triệu ăn cơm nhé, tối nay nhà dì hầm canh, cháu khỏi mua thức ăn nữa."
Dì Triệu ở ngay tầng nhà Mẫn Tuế, sống cùng một đứa cháu trai đang học cấp hai. Dì Triệu bụng, thỉnh thoảng gọi hai ba con Mẫn Tuế sang ăn cơm, món gì ngon cũng mang lên cho , đôi khi còn trông giúp nhóc.
"Dạ thôi, cháu cảm ơn dì Triệu ạ."
Mẫn Tuế khéo léo từ chối lời mời: "Các dì cứ trò chuyện tiếp ạ, cháu mua đồ đây, lát nữa muộn quá còn đồ ngon."
Dì Vương buông nhóc . Nhóc mới tập nên bước chân vững, cứ lẫm chẫm bước tới cạnh chân Mẫn Tuế, ôm chầm lấy đùi .
Dì Vương : "Thế hai ba con nhanh , muộn là đúng là chẳng còn gì để mua thật."
Mẫn Tuế xoa đầu nhóc: "Nhóc con, chào các dì con."
Cậu nhóc ngẩng đầu nhỏ lên, đôi mắt tròn xoe Mẫn Tuế, hớn hở: "Ba... ba!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/khong-du-tien-mua-sua-danh-tim-toi-ba-cua-nhoc-con/1.html.]
Mẫn Tuế: "....... Thôi bỏ , làm khó con nữa."
Mẫn Tuế chào tạm biệt các dì tiếp tục "dạo phố" với con.
Gần khu chung cư một siêu thị, xa, chỉ tầm hai trăm mét.
Mẫn Tuế đặt nhóc ghế dành riêng cho trẻ em xe đẩy, bắt đầu cầm "khoản tiền khổng lồ" quét sạch siêu thị. Cậu đẩy xe mua nguyên liệu cho tối nay , chọn vài quả cà chua và một bó rau xanh bỏ xe.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
"Nhóc con , sữa con đang uống là hãng gì nhỉ? Con còn nhớ ?"
Mẫn Tuế đẩy xe đến khu vực dành cho trẻ em, ở đó sữa bột, bột gạo, tã giấy cái gì cũng . trí nhớ của Mẫn Tuế thì chẳng đáng tin chút nào, mua mấy hộp sữa cho con mà giờ quên béng mất nhãn hiệu.
Dựa sự nhạy cảm với màu sắc, nhớ vỏ hộp sữa màu xanh nước biển và thế là thành công loại trừ ... một loại trong mười mấy hãng.
....... Đậu mợ.
Màu xanh lá cây màu vàng đắc tội gì các ? Có nhất thiết dùng màu xanh nước biển làm màu chủ đạo hết ?
Mẫn Tuế nhíu mày, cố nhớ hình dáng hộp sữa, thấy cái nào cũng na ná . Thế là dứt khoát cầm ba hộp mà thấy giống nhất đưa đến mặt nhóc, : "Con trai xem, cái nào là lương thực của con? Đoán sai là sữa uống nhé."
Mẫn Tuế, một ba lấy một chút lòng yêu trẻ, những lời như , thật là quá đáng.
Cậu nhóc: "........."
Cậu nhóc hộp sữa bên , hộp bên trái, cuối cùng đặt tầm mắt hộp ở giữa. Ngay khi Mẫn Tuế tưởng là hộp ở giữa, nhóc đưa bàn tay mũm mĩm vỗ bẹp lên hộp sữa bên .
"Hộp hả? Được , con, con bảo hộp thì là hộp . Mua về mà uống là con với ba con lắm đấy."
Mẫn Tuế đặt hai hộp còn về chỗ cũ rời khỏi khu vực đó.
"Con trai, nhà còn tã ?"
"......."
"Có ? Lên tiếng cái coi?"
"......."
"Phụt——"
Phía vang lên tiếng , Mẫn Tuế đầu , thấy một cô gái tay ôm một bịch tã đang mỉm hai . Bị chính chủ bắt quả tang đang trộm nhưng cô cũng thấy ngại ngùng, trái còn thiện với Mẫn Tuế, chỉ bịch tã đang ôm, : "Loại tã dùng lắm, làm hại da em bé . Cháu trai vẫn luôn dùng loại , bạn thể mua một bịch về dùng thử."
Mẫn Tuế "À" một tiếng, gật đầu đáp: "Vâng, cảm ơn bạn."
Cô gái vốn thấy Mẫn Tuế trông ưa , mà giờ một cái, đôi mắt sáng như trời, cong cong cực kỳ trai. Cô gái thầm ôm lấy trái tim, hít sâu một : Hỏng , là cảm giác rung động! Anh trai trai quá mất thôi!!!
"Cái đó," Cô gái ngượng nghịu vén lọn tóc mai tai, hỏi: "Bạn bạn gái ?"
Mẫn Tuế: "........."
Cô gái mong chờ Mẫn Tuế, hy vọng câu trả lời của là lắc đầu.
Mẫn Tuế nhấc nhóc lên, với cô gái: "Đây là con trai ."
Cậu nhóc duy nhất ngoài cuộc nãy giờ thấy ba hình như đang gọi , bèn ngẩng đầu nhỏ lên vui vẻ "Ba" một tiếng.
Vẻ mặt cô gái nứt vỡ, chấn kinh hỏi: "Con trai bạn? Con ruột hả?"
Mẫn Tuế đặt nhóc ghế , đính chính một cách nghiêm túc hơn: "Tôi sinh đấy."
Cô gái thể tin nổi Mẫn Tuế: "Bạn trẻ thế mà con trai lớn ?"
Cô gái nghi ngờ lời Mẫn Tuế, vì đứa bé đúng là nét giống , đôi mắt là ngay.
"Thật lớn tuổi , hai mươi sáu đấy." (Tự trừ 3 tuổi).
Mẫn Tuế xong bèn lấy hai bịch tã mà cô gái giới thiệu bỏ xe đẩy. Nhóc con tầm tuổi cũng nên bắt đầu cai tã dần là , nên mua nhiều. Thông thường trẻ tầm hai tuổi nên rèn luyện thói quen tự kiểm soát đại tiểu tiện, cái là do dì Triệu phổ cập kiến thức cho .
Mẫn Tuế thấy năm giờ rưỡi, bèn lịch sự chào tạm biệt cô gái thanh toán. Cậu dắt sợi dây chống lạc, hai ba con một lớn một nhỏ rời khỏi siêu thị.
"Nhóc con ơi, khoản tiền khổng lồ của ba con chỉ còn sáu trăm tệ thôi, hai ba con tiết kiệm đấy nhé."
Mẫn Tuế với nhóc còn cao đến đùi .
Một thanh niên ngoài đôi mươi như Mẫn Tuế mà y hệt ông cụ non, cứ lững thững thong dong.
Cậu nhóc chẳng thấy lời ba , đôi mắt tò mò ngắm cảnh vật ven đường, dù qua đây bao nhiêu nhưng mỗi ngày đều những con và sự việc khác , mới mẻ.
"Nhóc con, con ba đấy?"
Mẫn Tuế xách ngược nhóc đang bất ngờ lao vút như s.ú.n.g liên thanh về: "Làm gì thế hả? Thấy gái xinh thấy trai mà chạy dữ ?"
Cậu nhóc hiệu là cả hai.
Bản tính trẻ con là , nếu trông chừng cẩn thận, nó sẽ biểu diễn cho bạn xem thế nào gọi là "nhất phi trùng thiên".
Mẫn Tuế thở dài, cúi dùng tay xoay nhóc : "Tổ tông của ba ơi, đường ."
Cậu nhóc lời xoay .
Mẫn Tuế thẳng lưng, vô tình liếc mắt sang bên đường, lập tức sững sờ tại chỗ.
Bên đường đang đỗ một chiếc xe doanh nhân qua là giá trị nhỏ, mà bên xe mấy đàn ông mặc vest đen đang .
Trong đó một đàn ông cực kỳ quen mắt.
Ngay khi nhóc định biến thành s.ú.n.g liên thanh lao nữa, thì ba nhóc một tay bế thốc lên vác lên vai chạy thục mạng. Chạy một đoạn mới thấy tiếng ba nhóc : "Con trai chạy mau, ba của con tới !"