Chắc chắn là Thẩm Triều Tịch nhét . rốt cuộc là từ lúc nào?
Chỉ thể là lúc đang ngủ. Thẩm Triều Tịch lẽ tỉnh từ sớm, một mảnh giấy luồn tay túi quần đồng phục của . —— rõ ràng là áo đồng phục cũng túi cơ mà. Thẩm Triều Tịch nhất định là cố ý, cốt để của lúc đỏ mặt tía tai khi tưởng tượng cảnh bàn tay Omega nọ thò nơi nhạy cảm .
Trì Mộ Lí luống cuống xoay nhặt lấy mảnh giấy, nhưng quá muộn, những nét chữ nước làm nhòe nhoẹt. Hắn nỗ lực phân định, cũng chỉ thể lờ mờ nhận dấu tích của một dãy .
Số điện thoại? Hay QQ?
Tắm xong, bàn học, xoay trái xoay mảnh giấy ánh đèn bàn để soi xét, nhưng việc đó là con gì trở thành chuyện tưởng.
Trì Mộ Lí đem mảnh giấy sấy khô kẹp cuốn “Tuyển tập Shakespeare”, cất cuốn sách đó thật kỹ ngăn bí mật của cặp sách. Thoáng qua chồng sách giáo khoa và bài tập đang bỏ xít một góc, mới sực nhớ còn ba tờ đề và hai cuốn vở bài tập một chữ nào.
AN
Đợi đến khi chong đèn xong bài tập thì là 1 giờ 3 phút sáng. Dư Trình từ lâu ngủ khò khò, còn thì chẳng hề thấy buồn ngủ. Dù thì đó lâu, mới cùng Thẩm Triều Tịch ôm ngủ giường suốt sáu tiếng đồng hồ. Đó là trọn vẹn sáu tiếng, những ngày bận rộn thậm chí còn chẳng ngủ đủ chừng thời gian.
Trì Mộ Lí trở lên giường, hai tay vòng qua ôm lấy tấm chăn bông bồng bềnh. Ngay khi áp mặt gối, nghĩ ngay đến Thẩm Triều Tịch — cũng từng trong lòng n.g.ự.c như thế. Hắn nghĩ đến cảnh màn đêm buông xuống trong căn hộ giáo viên lạnh lẽo u tối, Thẩm Triều Tịch cô độc giường, ôm con cừu bông run rẩy. Y hoài niệm ấm của ? Căn hộ chẳng lấy mấy món đồ đạc, trống trải đến đáng sợ. Nó giống như một cánh đồng hoang vu, khi đêm về thảo nguyên bao la , Thẩm Triều Tịch cùng con cừu của ngủ vùi trong những lùm cỏ sâu. Đẫm mùi sương sớm, ẩm, ướt.
Trái tim bỗng nhiên đập nhanh.
Hắn nghĩ, đêm nay nhất định mất ngủ .
Và quả thực là như thế. Đến tầm hai giờ sáng, vẫn thể chợp mắt, bèn bò xuống giường định bụng sẽ giải đề. Hắn lãng phí dù chỉ một chút thời gian, những lúc ngủ thì giải đề là cách nhất. Thế nhưng, đôi chân tự chủ mà đưa về phía tủ quần áo.
Hắn mở khóa mật mã của tủ, rút ngăn kéo tầng cao nhất , chạm chiếc điện thoại của .
Trường học nghiêm cấm sử dụng điện thoại trong thời gian lên lớp. Thông thường điện thoại sẽ giáo viên thu giữ bảo quản, nhưng họ đều Trì Mộ Lí tính tự giác cực cao, nên hào phóng để điện thoại cho chính giữ. Dư Trình bao giờ thấy Trì Mộ Lí mở ngăn kéo bất cứ lúc nào ngoài trừ cuối tuần.
Còn Trì Mộ Lí lúc , tay nâng chiếc iPhone X đang khởi động, trái tim càng đập dữ dội hơn. Hắn liếc Dư Trình một cái, ngủ say như c.h.ế.t. Lại liếc ngoài cửa, giờ sẽ quản lý ký túc xá ngang qua. Hắn lặng lẽ cầm điện thoại bò lên giường, trùm chăn kín đầu, bắt đầu tìm kiếm QQ dãy mà phán đoán theo cảm quan đầu tiên từ mảnh giấy chữ rõ . , thuộc lòng dãy đó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoang-hon-chet-di-trong-buoi-chieu-ta/chuong-13-vo-tan-ha-8.html.]
Không tìm thấy .
“Phù...” Trì Mộ Lí ngược thở phào nhẹ nhõm. Thật may là , nếu cũng chẳng làm để kiềm chế bản gửi tin nhắn , đó là chuỗi lo âu chờ đợi hồi âm, thứ sẽ khiến cứ mỗi mười lăm phút điện thoại một .
Hắn định cất điện thoại để kịp thời "cắt lỗ" sự xao nhãng , nhưng nghĩ đoạn, mở trang cá nhân của Thẩm Gia Minh . Nơi đó chỉ hiển thị hoạt động trong vòng một năm gần nhất, trống trơn, album ảnh cũng chẳng gì, tìm thấy nửa điểm dấu vết về sự tồn tại của Thẩm Triều Tịch.
Là bởi vì thầy đối với y... hề hứng thú ?
Trì Mộ Lí một nữa nhấn mở ảnh đại diện của Thẩm Gia Minh. Đó là bóng lưng ngược sáng của một thiếu niên nào đó, nhưng Thẩm Triều Tịch. Khi Thẩm Gia Minh còn sống, thiếu niên hiên ngang giữa ánh bình minh rạng rỡ, còn giờ đây, tấm ảnh chỉ còn là hai màu đen trắng vĩnh cửu. Trì Mộ Lí đoán đó là ảnh chụp màn hình từ một bộ phim, dựa tỉ lệ khung hình $2.39:1$ và dòng phụ đề song ngữ Trung - Anh in đậm phía : “Đừng quên ”.
Đừng quên .
Don’t forget me.
Thẩm Gia Minh là một kẻ dị biệt, ít nhất là trong giới giáo viên. Thầy màng chức danh, chẳng thiết thi đua. Mỗi Trì Mộ Lí gặp thầy, thầy đều mặc đồ giản dị với áo len cotton và quần ống rộng — kiểu trang phục mà nếu là giáo viên ở Trường Số 7 chắc chắn sẽ mời lên làm việc. May , thầy là giáo viên của Trung học Kim Hán.
Có một Trì Mộ Lí đến trường cũ làm tài liệu, dù tiện đường nhưng vẫn ghé qua phòng âm nhạc của thầy. Thẩm Gia Minh bên cây dương cầm, đàn hát bản “Scarborough Fair”. Lời bài hát bằng tiếng Anh nguyên bản vang lên giữa căn phòng ồn ào như một cái chợ thực thụ, chẳng học sinh nào hát theo, nhưng thầy cũng chẳng bận tâm. Mái tóc nhạt màu che khuất đôi mắt đong đầy sự trong trẻo, thầy hát cho bất kỳ ai ở đó , mà là hát cho tình quá cố của .
—— Thế nhưng, tại thầy “ hứng thú” với Thẩm Triều Tịch? Rõ ràng y là kết tinh tình yêu của họ cơ mà.
Thực tế, Trì Mộ Lí hề khô khan như vẻ ngoài; ngược , còn chút chủ nghĩa lãng mạn đầy ý nghĩ kỳ lạ. Hắn nghĩ đến sân thượng hôm , nghĩ đến chùm chìa khóa chia làm hai phần y hệt . Phải chăng, chính Thẩm Gia Minh là dùng định mệnh để buộc chặt và Thẩm Triều Tịch với ?
Màn hình điện thoại độ sáng quá cao, đ.â.m mắt đau nhức. Giữa màn hình trắng bệch là một vòng tròn đang xoay tít, phía là hàng chữ đang tìm kiếm câu trả lời mạng: "Beta và Omega thể ở bên ?"
Trái tim Trì Mộ Lí đột nhiên nảy mạnh một cái. Hắn thậm chí còn rõ mở trình duyệt và gõ dòng chữ từ lúc nào. Hắn lập tức vuốt thanh công cụ xuống để tắt dữ liệu mạng, nhưng câu trả lời nhanh hơn một bước mà nhảy ngay mắt.
"Có thể."