[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 197: Thắng
Cập nhật lúc: 2026-04-29 01:56:38
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Chiêm trút đến 90% cơn giận của bản cú đá .
Y đá bóng, y bằng quả bóng.
Lương Tương Trừng đá bóng, Lương Tương Trừng bằng quả bóng.
Cho nên y đá bóng, bằng với: Đá c.h.ế.t Lương Tương Trừng.
Lương Tương Trừng: "..."
Lương Tương Trừng cái ngụy biện của Tạ Chiêm từ mà , nhưng hiện tại đạt mục đích. Nhìn quả bóng vạch một đường vòng cung trung sắp sửa rơi xuống, lập tức chuyển hướng chạy về phía khu B.
Đinh Duyệt và Cao Tham đều đang đuổi theo quả bóng đá văng tít tắp .
Cao Tham giành bóng Đinh Duyệt một bước, điều kiểm soát bóng thuần thục, chỉ mới dẫn bóng chạy mấy chục mét Đinh Duyệt từ phía đ.á.n.h úp, cướp bóng chạy mất.
"Lương Tương Trừng! Anh mau đến..." Đinh Duyệt đang định hiệu cho Lương Tương Trừng bảo đến khu A đón bóng thì mắt xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.
"Không đùa chứ?" Đinh Duyệt chút ngớ .
Vài phút Tạ Chiêm còn đang ở tít đường biên của sân bóng, mà bây giờ chỉ trong nháy mắt, y lù lù xuất hiện mặt cô như một bóng ma.
Khi mái tóc xanh lá đặc trưng lượn lờ ngay mắt, Đinh Duyệt thật sự dở dở : "Bành Sướng, bật hack đấy ? Cậu khai thật , nạp bao nhiêu tiền cho cái sân bóng để nó giúp chạy nhanh thế hả..."
Đinh Duyệt lầm bầm cảm thấy tình hình chút nào. Cô che chắn quả bóng rơi xuống bên chân, chạy thục mạng mười mấy mét, nhưng giữa chừng Tạ Chiêm dùng một cú xoạc bóng mang mất, cướp thứ hai.
Sau khi lấy bóng, Tạ Chiêm chút do dự chạy thẳng về khu B. Vẻ mặt y lạnh nhạt, tựa như chuyện đó đều đáng bận tâm.
Đinh Duyệt: "..."
"Em đuổi theo nữa ?" Cao Tham dừng cách Đinh Duyệt xa. Anh khom lưng thở dốc, đưa mắt về phía .
Đinh Duyệt cũng mệt đến mức mồ hôi đầm đìa. Cô lấy tay che ánh nắng chói chang rọi đỉnh đầu, nheo mắt về phía : "Không cướp nữa cướp nữa , ai mà cướp họ chứ. Bành Sướng đỉnh thật đấy, vô địch luôn ."
"Chưa chắc ." Cao Tham , đưa tay quệt những giọt mồ hôi trán: "Kìa, xem, đồng đội nhỏ của em vẫn đang chiến đấu kìa."
"Hả?" Đinh Duyệt theo ánh mắt của Cao Tham.
Lương Tương Trừng vốn ở khu A đó, từ lúc nào di chuyển đến khung thành của khu B. Hắn dáng cao ráo, làn da trắng trẻo, cho dù nhiệt độ cao bên ngoài thiêu đốt thì cũng chỉ ửng đỏ.
Hắn đang ngừng sải bước sân bóng rộng lớn. Chữ cái màu đen in bộ quần áo thể thao trắng tinh tỏa sáng rực rỡ, ngọn tóc xoăn của bay lượn tung rối, càng tôn lên sự thoăn thoắt nhanh nhẹn của cả con .
Đinh Duyệt híp mắt , lấy làm lạ : "Trước đây cũng là một tên yếu xìu mà, ngờ bây giờ cũng tiến hóa ."
Cao Tham: "..."
Tạ Chiêm chú ý đến bóng dáng của Lương Tương Trừng ngay từ khoảnh khắc ngắn ngủi mới tiến khu B. Trông nhanh nhẹn, chói mắt, và cũng ... chướng mắt.
"Nhanh như lùi về phòng thủ, ngươi đoán chắc là sẽ cướp bóng ?"
Tạ Chiêm dẫn bóng chạy điên cuồng về phía , Lương Tương Trừng từ bỏ ý định tranh giành với y, chỉ từ từ lùi phía , sẵn sàng phòng ngự.
"Tôi , chơi bóng, cũng chơi bóng." Lương Tương Trừng hất nhẹ đuôi chân mày với Tạ Chiêm: ''Cậu cứ việc thử xem."
Chân mày Tạ Chiêm nhíu .
Cái tên Lương Tương Trừng hổ còn dám ở ngay mặt y là chơi bóng. Thật là to gan lớn mật.
"Được thôi." Tạ Chiêm dừng bước ở vị trí cách khung thành chừng một hai trăm mét.
Cơ bắp chân y căng chặt, bàn chân tụ lực. Y chằm chằm Lương Tương Trừng bất ngờ sút mạnh quả bóng về phía khung thành phía : "Thử thì thử!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.dammy.me/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-197-thang.html.]
Lực đạo của quả bóng đá từ phía tới nhỏ, bay vút lên cao.
Thường Dũng làm thủ môn ngửa đầu lên . Mắt ánh mặt trời chói chang ngay phía rọi đến mức thể mở nổi, chỉ đành híp , chạy để cản phá. Trong một phút dài đằng đẵng đó, đôi chân cứ xê dịch qua , cơ thể lúc thì nghiêng sang trái, lúc ngả sang .
Sau khi bay vọt lên cao, quả bóng liền bắt đầu rơi xuống thật nhanh.
Thường Dũng trợn trừng mắt, còn kịp xác định xem nên nhào sang hướng nào để bắt bóng thì thấy Lương Tương Trừng đột ngột chạy vọt đến sát khung thành.
"Lương Tương Trừng, chạy thế? Lệch lệch !"
Tiếng ồn ào truyền đến từ sân, Lương Tương Trừng như thấy. Khi quả bóng vẫn đáp đất, chạy đến chỗ khung thành, dẫm lên phần khung thép cứng cáp để mượn lực nhảy lên. Bóng dáng ánh sáng mặt trời tạo thành một vệt đen.
"Bịch!"
Sau một tiếng va chạm quái dị, quả bóng liền văng theo một hướng ngược .
Ánh mắt Tạ Chiêm khẽ run lên, Lương Tương Trừng dùng chính trán để đ.á.n.h đầu quả bóng ngược trở !
"Đinh Duyệt..." Lúc rơi xuống đất, những lọn tóc lòa xòa trán Lương Tương Trừng xõa tung. Tóc tai rối bời, từ đằng xa làm động tác tay báo hiệu tấn công với Đinh Duyệt. "Sút !"
Đinh Duyệt lập tức hồn. Cô nàng xoay bước chạy nhanh khỏi chỗ , đuổi theo hướng quả bóng bay xuống dùng mũi chân giữ lấy quả bóng.
Tạ Chiêm chôn chân tại chỗ nhúc nhích. Y theo bóng dáng đang chạy như bay phía từ đằng xa, chỉ lẳng lặng đó. Bóng dáng trong mắt y dần xa, mỗi một động tác đều như làm chậm .
Tạ Chiêm cô nàng, thấy cuối cùng Đinh Duyệt cũng dồn sức sút một cú mạnh, đưa bóng bay thẳng khung thành của khu A.
"Đội B ghi một bàn! Đã hết mười phút!" Sau một hồi còi chói tai, tổ chương trình tuyên bố trận đấu vòng bảng kết thúc.
Lương Tương Trừng đang bệt mặt đất.
Tạ Chiêm cách đó một hai trăm mét. Sau khi tiếng còi kết thúc vang lên, y liền bước về phía Lương Tương Trừng, thấy đối phương đang ôm trán gục đầu, cả run rẩy nhè nhẹ. Ngay cả mái tóc xoăn đầu như mất sức sống, ỉu xìu rũ xuống.
"Dùng đầu để đập bóng, ngươi đúng là điên ." Tạ Chiêm tiến đến mặt Lương Tương Trừng. Thấy cứ cúi mặt rên một tiếng, vẻ mặt y phần cứng nhắc : "Ngẩng đầu lên."
Lương Tương Trừng phản ứng , chỉ ôm trán, lời nào.
Tạ Chiêm tình trạng của , liền cho rằng ban nãy Lương Tương Trừng dùng đầu đỡ bóng nên thương. Trên quả bóng bám bao nhiêu là cát sỏi bụi bặm, nếu trong quá trình đá mà nó còn dính thêm thứ gì bẩn thỉu độc hại nữa... thì quả thực thể khiến thương.
"Hỏi mà ngươi còn trả lời, hả, lẽ nào ngươi trẫm... kiểm tra ngươi chắc? Ta là ngự y ? Ngươi đúng là làm làm mẩy." Mặt Tạ Chiêm lạnh tanh.
"Ngẩng đầu lên."
Lương Tương Trừng vẫn ôm riệt lấy trán . Nghe , càng vùi đầu thấp hơn: "... Không cần lo."
"Ngươi!"
Tạ Chiêm định phất tay áo bỏ , nhưng nghĩ đến tình trạng của Lương Tương Trừng đang , y đành nghiêng im lặng mất vài giây, cuối cùng cũng bỏ ngay lập tức.
Đinh Duyệt từ xa ôm quả bóng chạy về phía bọn họ. Cách một quãng xa mà cô nàng ngừng hỏi han tình hình của Lương Tương Trừng: "... Anh chứ? Có đập trúng đầu ?"
Những âm thanh đó loáng thoáng truyền tới. Vẻ mặt Tạ Chiêm chợt đanh . Y đột ngột bước lên xổm xuống bên cạnh Lương Tương Trừng, định dùng sức kéo mạnh cánh tay của .
"Cậu làm gì đấy?" Lương Tương Trừng hé một con mắt. Đồng t.ử tròn xoe, phủ một tầng sương mờ mịt Tạ Chiêm.
Thấy bày vẻ mặt , sắc mặt Tạ Chiêm lập tức trở nên khó coi: "Nam nhi đại trượng phu đổ m.á.u đổ lệ. Nếu ngươi dám ở mặt , sẽ g.i.ế.c ngươi."
Lương Tương Trừng: "..."
Hắn còn kịp lên tiếng thì thấy Tạ Chiêm lưng , dùng cơ thể che khuất những phía cùng mấy chiếc ống kính máy .
"Đau ở ?" Đầu ngón tay lạnh ngắt của y chạm lên trán Lương Tương Trừng.