Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:27:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không !”

 

Một câu của khiến cho Nguyễn Chi Nhiên nóng nảy: “Phó mới gọi em, nghĩ xem.”

 

“Thật mà, trong phòng cũng ai khác, gọi em thì gọi ai nữa.” Anh thưởng thức dáng vẻ vội vàng của .

 

Nhìn c.ắ.n môi, thất vọng mà cúi đầu.

 

.” Nguyễn Chi Nhiên cãi . Cậu ngốc ! Mấy lời giường làm mà tin . Phó thể dịu dàng với một chút giường, nên ơn mới . Cậu may mắn hơn mấy nam sinh như Từ Cạnh Nam .

 

“Ăn sáng thôi, Phó .” Giọng trầm xuống, về phía thang máy.

 

Phó Tế Quân giữ lấy tay , kéo về phòng mũi chân nhẹ nhấc lên đóng cửa .

 

Thật là chịu .

 

Phó Tế Quân ép góc giữa cửa và tường: “Cứ ? Em cái gì tự giành lấy một chút?”

 

Cậu ngơ ngác , rõ ràng là hiểu rõ ý.

 

Phó Tế Quân cúi , chống tay lên đầu , đem ép trong ngực; “Buổi sáng là nhường em đấy.”

 

Cậu dừng một chút, kiễng chân lên, môi khẽ chạm cằm Phó Tế Quân, mềm mại nhưng chỉ một giây ngắn ngủi.

 

Phó Tế Quân còn kịp cảm nhận thì Nguyễn Chi Nhiên rụt , mặt đỏ bừng, mắt loạn khắp nơi.

 

Quá ngây ngô…

 

Hai mươi phút còn cầu làm loạn , cho cơ hội chỉ dám hôn lên cằm .

 

Chỗ nào đó tiện của Phó Tế Quân cứ dắt mũi hết đến khác, dậy đè .

 

“Chi Chi , nếu một ngày nào đó em dạy dỗ thì là do em tự chuốc lấy.” Phó Tế Quân c.ắ.n răng , hung hăng nhéo vành tai của Nguyễn Chi Nhiên một cái.

 

Từ khóa bắt trúng!

 

Đôi mắt u ám của Nguyễn Chi Nhiên như hai chữ “Chi Chi” làm sáng lên, ánh mắt lóe sáng.

 

Phó Tế Quân chịu nổi ánh mắt đó, thể làm gì hết.

 

Ghét nhất là Phó Tế Quân kiểm soát bản , vì bữa sáng mà dây dưa mất một tiếng.

 

Vừa mới thang máy xuống lầu, điện thoại Phó Tế Quân vang lên.

 

Anh liếc tên gọi, buông tay Nguyễn Chi Nhiên , qua một bên máy hơn mười phút.

 

Khi , với Nguyễn Chi Nhiên; “Xin , thể ăn sáng với em , việc gấp.”

 

Nguyễn Chi Nhiên thất vọng, nhưng vẫn hiểu . “Không Phó , về ?”

 

“Chờ một chút, gọi Ôn Hướng Chúc để bọn họ đưa em .”

 

Hai họ đợi ở cửa một lúc, Ôn Hướng Chúc và Liêu Đạm từ bên trong , còn đang ngáp ngủ.

 

“Oa, Phó Tế Quân, nhất là chuyện gì động trời thật đấy.” Ôn Hướng Chúc ngáp một cái dài.

 

Nguyễn Chi Nhiên liền đẩy về phía , mặt Ôn Hướng Chúc.

 

“Đưa em đến chỗ cũ, ăn sáng xong đến đón.” Phó Tế Quân trong, qua Ôn Hướng Chúc vài bước đầu : “Lần đừng nóng vội mà hóng chuyện như .”

 

Phó Tế Quân đang trách tối hôm qua làm mất Nguyễn Chi Nhiên.

 

“Tôi!!! Tôi chỉ là xem náo nhiệt thôi ! Tôi!” Ôn Hướng Chúc còn đang phân bua thì Phó Tế Quân . Ôn Hướng Chúc Liêu Đạm: “Chẳng ngăn Lý Nhiên phát điên ? Vậy mà còn sai… Tôi…”

 

Liêu Đạm dùng khuỷu tay thúc nhẹ Ôn Hướng Chúc, mắt về phía Nguyễn Chi Nhiên.

 

Ôn Hướng Chúc lập tức im lặng, sang Nguyễn Chi Nhiên: “Bạn nhỏ , tụi ăn cái gì .”

 

Thế là Nguyễn Chi Nhiên “chuyển giao” cho Ôn Hướng Chúc và Liêu Đạm. Cậu chuyện giữa Phó và Lý Nhiên , cần chuyện cẩn thận như thế, nhưng Liêu Đạm và Ôn Hướng Chúc rõ ràng cho nhập hội nên vẫn chọn im lặng.

 

Thật , cảm thấy, nếu ai thật lòng thích Phó mà Phó cũng thích đối phương thì như thì . Cậu cũng thể theo Phó cả đời, tất nhiên hạnh phúc cả đời của Phó quan trọng hơn.

 

Ngồi xuống bàn ăn, Nguyễn Chi Nhiên thất thần, lòng trắng trứng và váng sữa trong miệng cũng chẳng rõ là vị gì. Trái Ôn Hướng Chúc ăn ngon, tuy là bọn họ ăn gì cũng , nhưng thực sự ít khi cơ hội ăn bữa sáng đặc chế thế .

 

Liêu Đạm bàn đạp Ôn Hướng Chúc một cái, hiệu: Nói gì chứ, thấy chẳng ăn gì ?

 

Ôn Hướng Chúc: Biết , OK, chuyện nhỏ.

 

“Bạn nhỏ , uống cái nè.” Ôn Hướng Chúc đưa ly milkshake dâu tây tới mặt Nguyễn Chi Nhiên.

 

Cậu từ đến giờ cho gì ăn nấy.

 

“Thế nào?” Ôn Hướng Chúc hỏi.

 

“Ngon lắm.”

 

“Chứ , ăn cái gì thì nhất là ăn đúng mùa. Phía núi bọn bảy đỉnh, chỗ đó trồng mấy quả dâu tây đó, một năm chỉ ba vụ, còn lượng giới hạn, dù là hội viên cũng chắc uống , bỏ lỡ thời gian thì dù xếp hàng cũng đừng mơ tới.”

 

Nguyễn Chi Nhiên Ôn Hướng Chúc xong về thời điểm, liền nghiêm túc lắng , đợi đến khi Ôn Hướng Chúc xong, chỉ đáp một tiếng “Ừm.”

 

Ôn Hướng Chúc và Liêu Đạm .

 

Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy đầu óc vướng, nghĩ rằng phản ứng của vẻ quá lạnh nhạt, trong khi Ôn Hướng Chúc nhiệt tình về dâu tây thế , chắc thể hiện một chút cảm xúc gì đó chứ.

 

Vậy là bưng ly lên, uống một ngụm: “Nước ngon.”

 

Liêu Đạm và Ôn Hướng Chúc liếc , ánh mắt phức tạp.

 

Ôn Hướng Chúc giải thích thêm: “Phó Tế Quân hứa sẽ báo cho khi tới Seven N, cái ly cũng là từ hội viên khác trong câu lạc bộ đưa đến.”

 

“A?” Khi nhắc đến Phó Tế Quân, Nguyễn Chi Nhiên chút phản ứng, nhưng cũng chẳng thấy bất ngờ cảm động, chỉ nhíu mày : “Chẳng Phó ăn bữa sáng ?”

 

Ôn Hướng Chúc: “…..”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-27.html.]

Liêu Đạm: “…..”

 

"Cậu sẽ bạc đãi chính nên cứ ăn xong , ăn xong là sẽ tới tiếp ." Liêu Đạm lên tiếng, giọng như đang vỗ về một đứa trẻ ba tuổi: “Chờ một chút thôi, ba ba của sẽ đến ngay.”

 

Nguyễn Chi Nhiên chút ngượng ngùng, bèn ăn cơm với tốc độ nhanh hơn một chút.

 

“Cậu cần lo lắng gì về , Tế Quân bao giờ ăn khi mệt mỏi, ăn xong sẽ dẫn ngươi dạo.”

 

“Ừm.” Nguyễn Chi Nhiên ngoan ngoãn nuốt hết đồ ăn, sang Ôn Hướng Chúc : “Cảm ơn .”

 

Ôn Hướng Chúc kìm sự dễ thương của làm cho cảm động.

 

Trong ba , Ôn Hướng Chúc luôn là ít , ai chịu lời . mặt Nguyễn Chi Nhiên, cảm thấy thật tự nhiên, cứ như một lớn mà miệng ngừng kể đủ thứ chuyện.

 

Ba ở khu vực sân phơi bữa sáng, Ôn Hướng Chúc chỉ một con đường đua vách núi đối diện: “Đường đua khai thác cách đây bảy năm, Seven N phía chính là câu lạc bộ mà Tế Quân thích chơi, sắp xếp hết .”

 

Nguyễn Chi Nhiên chằm chằm vách núi, một lúc lâu gì. Đường đua ngay ngắn, nhưng các dấu vết đó là những vết cắt rõ rệt như vũ khí sắc bén c.h.é.m qua, dấu vết xám trắng lưu . Chỗ đường đua bánh xe ma sát biến thành màu đen thâm, giống như những dấu vết chiến đấu của những con thú thép khổng lồ.

 

Bảy năm , Phó mới 17 tuổi.

 

"À, là lúc học cấp ba." Nguyễn Chi Nhiên ngạc nhiên nhưng thêm gì.

 

Ôn Hướng Chúc gật đầu: “ , là một đứa siêu nghịch ngợm, chúng đều nghĩ đó chỉ là tuổi dậy thì nên nghĩ một hồi là qua, và Liêu Đạm thấy thú vị nên theo , nhưng mà chỉ chơi đùa , và Liêu Đạm đều sợ hãi, cản . Sau mới và cha quan hệ phức tạp, tài sản chuyển hết cho kế và các em trai vì mà buồn bã nên mới .”

 

"A??" Nguyễn Chi Nhiên há hốc miệng, đôi mắt tròn xoe.

 

Ôn Hướng Chúc đưa một quả dâu tây tới miệng : “Không ngờ gia đình Tế Quân phức tạp như , mất vài năm mới đổi thành như bây giờ.”

 

Nguyễn Chi Nhiên gật đầu như gà mổ thóc, vô tình nhai một quả dâu tây, nước sốt đỏ tươi dính ở khóe môi, l.i.ế.m nhẹ.

 

“Cả và Liêu Đạm đều gia đình , nhưng ngờ tệ đến , cho nên bạn nhỏ , cưng đối với đấy.” Ôn Hướng Chúc vỗ vỗ đầu Nguyễn Chi Nhiên.

 

Một cách tự nhiên và thoải mái.

 

Nguyễn Chi Nhiên khó chịu với việc lạ chạm , nhưng cảm thấy phiền phức khi là Ôn Hướng Chúc.

 

Ngay từ đầu gặp , Ôn Hướng Chúc đối xử với như một trai.

 

Nguyễn Chi Nhiên lời , nhưng nào tư cách đối với Phó chứ, vì thế buồn buồn giải thích: “ Phó cần đối với .”

 

"Sao ?" Ôn Hướng Chúc ngạc nhiên: “Các đang yêu ?”

 

Ngay đó, bừng tỉnh: “Phải , Tế Quân cần ? Cưng đừng , là kiểu miệng luôn ngạnh.”

 

Nguyễn Chi Nhiên: “Có thì .”

 

Ôn Hướng Chúc dũng cảm đáp: “Cưng quả thực thích mà cái quan trọng là ngạnh ? Bạn trai của cưng là Phó tổng giám đốc Vĩnh Hi, chỉ mới thể làm cưng khó chịu.”

 

Nguyễn Chi Nhiên Phó và Ôn Hướng Chúc chuyện như thế nào, nhưng cảm thấy việc nhận là bạn trai của Phó thật chút hổ nào, vẫn thành thật giải thích: “Tôi và Phó thật sự yêu .”

 

“Còn thẹn thùng ? Hai tối qua cùng ở một phòng, hơn nữa Tế Quân còn ôm cưng phòng, thấy rõ ràng đấy.” Ôn Hướng Chúc chỉ chỉ mắt .

 

Nguyễn Chi Nhiên chỉ thể : “Thật sự .”

 

Ôn Hướng Chúc vẫn dừng .

 

Hai đối diện một lúc, Ôn Hướng Chúc từ sự kiên định bắt đầu d.a.o động.

 

Bởi vì Nguyễn Chi Nhiên quá ngây thơ, thoạt vẻ gì là lừa dối.

 

Liệu Phó thích , mà tìm một như trai để cảm thấy dễ chịu hơn ?

 

Quá vô lý. Ôn Hướng Chúc tự phủ nhận suy nghĩ đó, cảm thấy… Phó vốn dĩ là kiểu hoang đường như .

 

Không thể loại trừ khả năng.

 

"Phó !" Một giọng đột ngột vang lên, Nguyễn Chi Nhiên vội vã chạy về phía cửa sân phơi.

 

Cậu thật sự ôm một cái! Hai giờ gặp Phó !

 

Ngại ngoài, Nguyễn Chi Nhiên bên cạnh Ôn Hướng Chúc, kìm nổi hỏi: “Anh ăn bữa sáng ? Em ăn dâu tây milkshake, lòng trắng trứng váng sữa, bánh tart trứng và thịt xông khói chiên măng tây, ngon, mang qua cho , nhưng sợ quấy rầy công tác.”

 

Cậu nhiều hơn bình thường, ánh mắt Phó Ôn Hướng Chúc vỗ vỗ đầu Nguyễn Chi Nhiên: “Ăn sandwich, uống cà phê, quên mất sandwich và quêm mất cho em.”

 

Anh với giọng tiếc nuối, khiến Nguyễn Chi Nhiên nhận quá nhiều, đỏ mặt cúi đầu. Cậu cần báo cáo bữa ăn cho Phó , chỉ cho ăn hết bữa sáng mà chuẩn thôi.

 

Ôn Hướng Chúc Phó Tế Quân cố tình trêu chọc dáng vẻ như trẻ con, giống hệt dáng vẻ cà lơ phất phơ khi ở cùng bọn họ. Đối với Nguyễn Chi Nhiên cũng gì đặc biệt.

 

Ôn Hướng Chúc nghĩ như đúng, chỉ là quên, Phó Tế Quân đối với và Liêu Đạm vốn dĩ đặc biệt. Có thể để đặt Nguyễn Chi Nhiên lên vị trí ngang bằng với Liêu Đạm, cũng đủ chứng minh vấn đề .

 

Liêu Đạm là chủ nhân buổi tụ hội, một bước để chuẩn bữa trưa. Chỉ còn Ôn Hướng Chúc và hai , thấy Phó Tế Quân hỏi Nguyễn Chi Nhiên:

 

“Chúng về nhà bây giờ?”

 

“Các nhanh ? Liêu Đạm còn đang chuẩn kinh hỉ cho bữa trưa đó.” Ôn Hướng Chúc cố ý giữ .

 

Phó Tế Quân khịt mũi khinh thường: “Cậu thì chuẩn cái gì chứ?”

 

Còn quên cái chuông gió cẩu huyết .

 

Nguyễn Chi Nhiên kéo kéo vạt áo của .

 

“Em xem cũng .” Anh .

 

Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu, c.ắ.n môi, nghiêm túc hỏi: “Phó còn đua xe nữa ? Hôm nay thời tiết .”

 

Cậu làm vẻ như sẵn sàng chịu c.h.ế.t, khiến bật .

 

“Em sợ cái đó ?”

 

“Ừm.” Nguyễn Chi Nhiên nghiêm túc suy nghĩ đáp: “Em sẽ cố sợ.”

 

Đây là chiếc xe do Phó năm 17 tuổi tự sửa, tối qua còn vì mà từ bỏ việc lên núi.

 

Cậu l..m t.ì.n.h nhân thế thì đúng là quá đạt tiêu chuẩn.

Loading...