Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:25:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông tay liền siết trong chớp mắt, đó lập tức buông .

 

Giọng phát giữa hai hàm răng đang nghiến chặt càng thêm đè nén: “Nguyễn Chi Nhiên, em cần tay nữa hả?”

 

Nguyễn Chi Nhiên hiểu chuyện liên quan gì tới tay, chỉ thấy giọng khàn khàn đầy khó chịu, nghĩ thích, liền buồn bã buông môi : “Vẫn là... thích ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu xuống.

 

Phó Tế Quân nghiêng gần, vốn dĩ giữa và Nguyễn Chi Nhiên còn cách một đoạn, là vì giúp bôi t.h.u.ố.c nhưng bây giờ trực tiếp đè lên . Trán Phó Tế Quân khéo tựa n.g.ự.c Nguyễn Chi Nhiên.

 

Áo tắm buông xuống, xương sườn thanh niên lộ rõ làn da trắng hồng, yếu đuối ngoan ngoãn. Khiến làm gì đó nhưng chẳng nỡ.

 

Ngón tay Phó Tế Quân trượt xuống, siết chặt lấy cổ tay gầy yếu của thanh niên.

 

Khớp tay rõ ràng, ngón tay dài vòng lấy cổ tay mảnh mai đến mức thừa một đoạn, để dấu vết đỏ hồng làn da trắng nõn của .

 

Nguyễn Chi Nhiên ngoan ngoãn chịu đựng sức nặng của nam nhân, giống như đang thừa nhận sai lầm, “Lần em sẽ chuẩn tai mèo ạ, Phó .”

 

Giọng vẫn còn bình tĩnh, nhưng trán Phó Tế Quân tựa n.g.ự.c , nhịp tim hoảng loạn đang đập dồn dập bên trong.

 

Nam nhân khe khẽ thở dài, giọng trầm thấp, mang theo chút bất đắc dĩ khó nhận : “Em học mấy thứ loạn xạ hả.”

 

Giọng mang theo từ tính ma mị vang lên bên tai làm tim Nguyễn Chi Nhiên theo đó run lên, trong n.g.ự.c ngứa ngáy đến tê dại.

 

Rồi âm thầm thấy tiếc nuối cảm thấy thật vô dụng, rõ ràng là chủ động mà chẳng bằng tới thương yêu một chút.

 

Phó Tế Quân hung hăng siết cổ tay một cái, để dấu tay mấy ngày tiêu, tiếp tục giúp bôi t.h.u.ố.c nốt tay còn , đó quấn bằng chăn, “Ngủ .”

 

Đã là nửa đêm , Nguyễn Chi Nhiên nghĩ chắc Phó cũng mệt. đây là cơ hội hiếm để ngủ chung giường với , mà chẳng xảy chuyện gì cả thì thật đáng tiếc. Sau trở về phòng Phó , chỉ thể một ngủ ở phòng khách.

 

cũng chẳng dụ dỗ thế nào, mỗi chủ động đều thất bại.

 

Đèn ngủ đầu giường tắt , Nguyễn Chi Nhiên yên gối, siết chặt chăn ở cằm, tiếng thở của dần dần định, càng lúc càng hoảng hốt, cuối cùng chỉ thể nhỏ giọng mà rụt rè hỏi: “Phó , thể… gần thêm một chút ?”

 

 

Phó Tế Quân mới đè xuống tà hỏa.

 

“Nguyễn Chi Nhiên, em điên ?”

 

“Tay thì để chặt luôn ném xuống.”

 

Nguyễn Chi Nhiên đôi mắt lập tức nóng lên, nước mắt chảy dài theo khóe mắt, thấm ướt cả gối.

 

Quả nhiên Phó thích , thích mấy thiếu niên đeo tai mèo.

 

Nguyễn Chi Nhiên xong tiếp tục , n.g.ự.c run lên từng hồi, cả cũng run rẩy theo. Cậu sợ làm phiền ngủ, liền xoay cuộn tròn như con tôm nhỏ, lặng lẽ lau nước mắt.

 

Phó Tế Quân vốn dĩ ngủ một lúc, nhưng bên tai vẫn văng vẳng tiếng sụt sùi mơ hồ. Cảm thấy đúng, liền bật đèn ngủ đầu giường lên, kéo Nguyễn Chi Nhiên từ mép giường trở , ấn xuống giữa giường.

 

Cái đứa nhỏ , nãy mới lau nước mắt mà làm ướt cả cái gối .

 

“Em coi nước mắt là đồ miễn phí hả.” Giọng Phó Tế Quân khó , nhưng đầy bất đắc dĩ và ẩn chứa một tia cưng chiều khó nhận .

 

Nguyễn Chi Nhiên bắt quả tang đang lén , cả ngơ ngác mà ngây ngốc , ánh mắt tròn xoe, chớp một cái, một giọt nước mắt rơi xuống.

 

“Sao thế?” Người đàn ông dùng lòng bàn tay lau nước mắt cho .

 

Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu.

 

Giọng đầy kiên nhẫn: “Nói rõ ràng , lời.”

 

Nguyễn Chi Nhiên thấy hai chữ “ lời” liền chịu nổi, môi bặm , mũi đỏ lên vài phần: “Không … gần thêm…”

 

Giọng vẫn còn nghẹn ngào, như thể làm mất cả trăm triệu , đầy hối hận.

 

Phó Tế Quân sững một lúc, hình như chút rung động nên giọng trầm thấp trở nên dịu , phần dịu dàng: “Em thích đến ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên chậm rãi lắc đầu, kiên định.

 

“Tại ?”

 

“Chỉ là… thích Phó .” Phó quá… thật sự ở bên lâu hơn một chút.

 

Phó Tế Quân bật đèn trần lên, ánh sáng chói chang chiếu xuống, Nguyễn Chi Nhiên liền nhắm mắt mặt sang một bên. Phó Tế Quân giữ cằm , bắt đối diện với , “Mở mắt .”

 

Hàng mi dài của thanh niên khẽ run, rụt rè hé một chút hồi lâu mới dám ngẩng đầu .

 

Bình thường chẳng khác gì , xinh , gương mặt ngập ngừng e dè, đáy mắt trong suốt chỉ in bóng hình đàn ông, ánh thẹn thùng, giấu nổi khát vọng gần gũi.

 

Phó Tế Quân cúi đầu một cách chậm rãi, hôn lên mí mắt ửng đỏ của thiếu niên.

 

“Phó …” Nguyễn Chi Nhiên khẽ run giọng gọi .

 

Phó Tế Quân nghiêng đầu áp sát bên má Nguyễn Chi Nhiên, hôn lên tóc mai của , chầm chậm cọ sát tới đôi môi sưng đỏ của thiếu niên đó khẽ ngậm lấy. Thiếu niên ngoan, lập tức hé môi như đang đón chờ. Phó Tế Quân vội vã tiến sâu, chỉ mút nhẹ môi như đang chậm rãi thưởng thức.

 

Nguyễn Chi Nhiên chịu nổi sự dịu dàng như , hôn liền thả lỏng, sa trong thở của . Mùi Absinthe khiến cảm thấy an .

 

Cho đến khi khoang miệng chiếm giữ, như một bộ phim dịu dàng đột ngột xen bởi cảnh tượng kinh hoàng. Nguyễn Chi Nhiên căng thẳng, ngón tay gắt gao bấu lấy tay .

 

“Đừng cử động.” Giọng trầm khàn. Một tay giữ chặt cổ tay , cố định lên đỉnh đầu.

 

Tay còn siết chặt cổ thiếu niên.

 

Lúc nãy chỉ là món khai vị, giờ đây mới thật sự là bắt đầu thưởng thức.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.dammy.me/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-24.html.]

“Ưm…” Nguyễn Chi Nhiên bỗng nhiên siết chặt, thở rối loạn, tim đập nhanh, theo bản năng nghiêng đầu né tránh, nhưng cổ giữ chặt nên khiến khỏi cong lên, cổ vươn thành một đường cong rõ ràng, yết hầu nhô lên, ấn ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve.

 

Trong đầu Nguyễn Chi Nhiên rối loạn, phần lớn là hình ảnh Từ Cạnh Nam cố ý để thấy, cảnh hôn ép buộc với những nam sinh khác, khiến sợ hãi giãy nhẹ, nhưng khi thiếu oxy thì đầu óc trở nên mơ hồ, vùi đầu lòng , ngừng ngửi mùi hương Absinthe khiến an tâm. Lý trí cuối cùng còn sót mách bảo vùng vẫy, đừng khiến Phó tức giận.

 

Bị mút đến tận gốc lưỡi, Nguyễn Chi Nhiên gần như theo kịp, chỉ thể đưa chiếc lưỡi ngậm lấy. Hơi thở nóng bỏng của khiến cả chiếc chăn cũng trở nên ấm rực, khiến vốn là sợ lạnh cũng toát mồ hôi, lòng bàn chân nóng lên, vươn khỏi chăn.

 

Trái tim như nhảy khỏi lồng n.g.ự.c đang lạnh giá.

 

Giữa mùa đông mà Nguyễn Chi Nhiên như rơi giữa mùa hè oi bức, mồ hôi thấm ướt, mỗi thở đều nóng hầm hập, cơn buồn ngủ vì giữa trưa cũng khiến đầu óc trở nên mơ màng, mùi hương Absinthe vây quanh, chẳng thể nghĩ gì.

 

“Nguyễn Chi Nhiên.” Giọng khàn khàn như đá sỏi cọ qua, áp lực trầm thấp: “Thở .”

 

Nguyễn Chi Nhiên nghẹn đến đỏ bừng cả mặt, đáy mắt phủ một tầng hồng nhạt, quên mất cách thở, lo lắng . Anh cúi đầu, dán môi lên môi hút mạnh một cái. Nguyễn Chi Nhiên như rút cạn khí trong ngực, hai mắt đỏ hoe rơi hai giọt nước mắt, bắt đầu thở dồn dập.

 

Chóp mũi cọ chóp mũi , đợi thở đều , “Hay lắm Nguyễn Chi Nhiên, hôn mà cũng ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên vốn sợ hãi, từng kinh nghiệm, tiết tấu hỗn loạn là thể điều chỉnh , chỉ giường như tan chảy, mơ mơ màng màng, như thể ai đó quá dịu dàng mà khiến cho choáng váng.

 

Cả đều im lặng mà lên án.

 

“Đỡ hơn chút nào ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên gật đầu, lông mày vẫn còn nhíu nhẹ.

 

“Hả?” Anh hôn lên giữa mày , “Nói thật.”

 

Chỉ là một cái chạm nhẹ rời , như bàn tay vuốt khẽ đỉnh đầu, mang theo chút chiếm hữu nào. Nguyễn Chi Nhiên sự dịu dàng mê hoặc, mím môi tội nghiệp khẽ: “Tay tê .”

 

Phó Tế Quân gỡ tay đang giữ chặt đỉnh đầu , để rút về tiện thể xoa bóp bắp tay cứng ngắc của : “Tê ?”

 

Miệng thì chê bai, nhưng tay vẫn ngừng xoa dịu, từ vai đến eo căng cứng vì nụ hôn khi nãy.

 

“Á…” Nguyễn Chi Nhiên khẽ cong eo phản ứng.

 

“Sao thế?” Phó Tế Quân cảm thấy đúng.

 

“Không… Em…”

 

Không đợi Nguyễn Chi Nhiên lắp bắp giải thích, trực tiếp lật , vén áo ngủ xốc lên lúc hôn, bên hông thiếu niên lộ một mảng lớn vết bầm tím, vòng eo vốn gầy yếu càng trở nên đáng thương, như thể ai đó dùng sức bẻ gãy.

 

“Sao thế ?” Phó Tế Quân giận mà rõ nguyên do.

 

Không nhớ gây .

 

Lúc hôn khi nãy, lực đè lên eo rõ ràng là thu .

 

khiến thiếu niên nhẫn nhịn chịu đựng cơn đau.

 

Nguyễn Chi Nhiên quen với giọng trầm thấp lạnh lùng , lập tức trạng thái cảnh giác, hô hấp cũng nhẹ hẳn, sợ một động tác ánh mắt sẽ chọc càng nổi giận. Miệng giải thích, nhưng đầu óc chẳng nghĩ từ nào hợp lý.

 

Cậu càng dám mở miệng tùy tiện.

 

Sự im lặng của thiếu niên khiến Phó Tế Quân càng giận dữ. Ánh mắt lướt qua lưng , nơi vết roi sớm biến mất.

 

Lần quá tay cũng chỉ là dọa thôi, ai dám dừng bạo lực nữa?

 

“Không đúng ?” Giọng Phó Tế Quân đè nặng cơn giận.

 

Anh Nguyễn Chi Nhiên là một con ốc sên, càng dọa thì càng rút lui, nhưng mãi vẫn chỉ im lặng và điều đó càng khiến giận thêm. Anh dùng chiêu mà sợ nhất: “Không thì cút khỏi chỗ .”

 

Quả nhiên là những lời thốt thì thanh niên nhỏ yếu căng cứng phía lưng bắt đầu bất an mà run rẩy.

 

"Là đâm." Thanh niên úp mặt gối đầu, giọng mỏng manh đến mức gần như thấy. Phó Tế Quân tập trung bộ tinh lực mới phân biệt trong tiếng động chấn động của khí.

 

“Lúc ngã... va cột đá.”

 

Phó Tế Quân từng nghĩ rằng vẻ tái nhợt và run rẩy khi đó của thanh niên chỉ là vì sợ hãi…

 

Thanh niên giải thích để chứng minh rằng vết thương do khác gây , mà là từ chính Phó Tế Quân. Anh càng tức giận, “Em tránh !”

 

"Anh ... bảo em yên ở đó." Nguyễn Chi Nhiên bắt đầu thút thít.

 

“Em khả năng tự phán đoán ? Có đ.â.m c.h.ế.t em thì em cũng !”

 

Nguyễn Chi Nhiên rơi trầm mặc.

 

Phó Tế Quân cũng im lặng chằm chằm phần eo của thanh niên đang úp sấp khiến tự nhiên lõm xuống thành một đường cong, nơi hôn lên vẫn còn lưu độ ấm khô nóng, dần dần tan . Thanh niên càng run rẩy dữ dội hơn, khí lạnh kích thích khiến làn da từ hồng nhạt chuyển sang trắng bệch. Cậu siết chặt gối đầu bên cạnh. Phó Tế Quân trong cơn thịnh nộ nhấc chăn lên, che phần eo trần trụi của .

 

So với những “phần thưởng” từng đây trong trò chơi mà từng chơi qua ít, những “phần thưởng” đó đều nịnh nọt mà tiếp nhận sự ban thưởng của , cũng từng để tâm nụ ẩn giấu thương tích gì .

 

Anh từng nghĩ rằng khống chế tất cả, chặn đầu xe của Cố Diễn, là đầu tiên tiếp cận Nguyễn Chi Nhiên.

 

thật sự làm điều đó.

 

"Rất đau ?" Phó Tế Quân hỏi.

 

"Em lời Phó ." Nguyễn Chi Nhiên bắt đầu giải thích.

 

Phó Tế Quân rõ, đang lý do vì tránh.

 

Nôn nóng cùng một loại cảm xúc mơ hồ nào đó lấn át cả cơn giận, Phó Tế Quân tức giận : “Tôi yêu cầu em lời.”

 

"Phó thích mà." Nguyễn Chi Nhiên hiếm khi biện giải một câu hữu dụng, đến lượt Phó Tế Quân im lặng.

 

Nếu như đêm đó ở Ritz-Carlton, Nguyễn Chi Nhiên bất chấp tự tôn mà thuận theo , cũng sẽ lay động. Nếu Nguyễn Chi Nhiên một chút lời thì sớm bỏ .

 

Cũng vì quá lời nên mới khiến động lòng.

Loading...