Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-04-23 16:32:28
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Kia, còn tuyển nữa ?” Ôn Hướng Chúc thật sự ngơ ngác.
Nguyễn Chi Nhiên ngẩng đầu , vỗ nhẹ eo , “Muốn thì .”
Được cho phép, Nguyễn Chi Nhiên bước tới án thư, cầm bút vẽ, hỏi Ôn Hướng Chúc, “Tôi thể tự vẽ thiết kế ?”
“Được chứ, thích gì thì vẽ, vẽ xong chỉnh cho , làm là .”
Nguyễn Chi Nhiên rạng rỡ, lúm đồng tiền ngọt ngào vô cùng, giọng mềm mại chân thành với Ôn Hướng Chúc, “Cảm ơn .”
“Cảm ơn ai chứ, ai mang em tới đây.” Phó Tế Quân ở bên cạnh chen .
Nguyễn Chi Nhiên nghiêng đầu , ngượng ngùng gãi tai, nhỏ giọng , “Cảm ơn, Phó .”
Ôn Hướng Chúc hai má ửng đỏ của Nguyễn Chi Nhiên, dáng vẻ che giấu ý của Phó Tế Quân, “Thế ngoài nhé?”
“Tôi cùng .”
Phó Tế Quân cùng Ôn Hướng Chúc lấy chiếc bảo tương ly men gốm nhữ diêu đặt xe, , Nguyễn Chi Nhiên đang bàn vẽ nghiêm túc, ánh đèn ấm áp hắt lên giấy vẽ tạo thành một quầng sáng thuần trắng, khuôn mặt nhỏ vẫn đỏ ửng, nhưng còn ngại ngùng lúng túng, mái tóc lòa xòa che mắt, Nguyễn Chi Nhiên dùng mu bàn tay gạt nhẹ, đôi mắt vẫn dán chặt giấy vẽ.
“Sao nghiêm túc hơn cả học trò của thế .” Ôn Hướng Chúc cảm thấy động lòng, nếu... là đồ của thì mấy.
“ thế.” Phó Tế Quân ánh mắt đặt Nguyễn Chi Nhiên, đầu tiên thấy nghiêm túc, đôi vai luôn buông xuống nay cũng căng lên.
Ôn Hướng Chúc nghĩ thầm: Anh tự hào gì chứ? Liên quan gì đến ?
“Này.” Ôn Hướng Chúc dùng khuỷu tay huých nhẹ Phó Tế Quân, “Cậu còn dỗ ? Trông chẳng vẻ gì là khó chịu cả.”
Phó Tế Quân khẽ xoa ngón tay, giọng phần hoài niệm, “Vậy ? Vậy là dỗ ?”
Ôn Hướng Chúc nghĩ nghĩ, khẳng định : “Chắc là dễ dỗ thôi.”
Ngoài trời mưa lách tách, những hạt mưa bụi từ mái hiên rơi xuống như những sợi chỉ, hương gỗ ẩm nhẹ nhàng phảng phất trong khí, độc đáo của cuối thu đầu đông, khiến khát khao cảm giác ấm áp. Tiếng mưa rơi gõ lên mái nhà lách tách đều, vang tai Phó Tế Quân, trong mắt chỉ hình ảnh Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu vẽ tranh, ánh sáng từ khung cửa sổ hắt tạo nên một khung cảnh như tranh vẽ.
Vẽ xong, Nguyễn Chi Nhiên cầm giấy vẽ lên, giơ lên ánh đèn soi nét phác họa giấy, môi đỏ khẽ cong, thổi nhẹ những phần tẩy còn sót , khóe mắt cong cong.
Phó Tế Quân ấn chuông cửa, trực tiếp đẩy cửa bước . Nguyễn Chi Nhiên cầm giấy vẽ xoay , giấu tờ giấy lưng, khi đầu, mặt vẫn còn vương nụ nhạt nhẽo, lúm đồng tiền gần như thấy rõ, đôi mắt cong nhẹ, ánh sáng lấp lánh khiến động lòng. Phó Tế Quân bỗng chốc hoảng hốt, ban ngày thấy một vầng trăng non, ánh trăng khẽ lay động tâm can.
Mây mù che phủ bầu trời, ánh sáng đỏ nhạt của viên đá quý như ánh lên chút tia sáng yếu ớt, tạo thành một bức màn sân khấu u ám.
“Vẽ xong ?” Phó Tế Quân hỏi.
Nguyễn Chi Nhiên gật đầu, mặt nở nụ ngọt ngào, đôi mắt cong cong, lúm đồng tiền lộ rõ hai bên má, ngượng ngùng : “Vẽ lắm .”
Phó Tế Quân đang ngẩn thì tiếng của kéo . Cậu nghiêng đầu, nụ thuần khiết như chỉ là ảo giác của mà thôi, “Lại đây.”
Anh bình thản, nhưng ngữ điệu mang theo chút gì đó dễ chịu.
Nguyễn Chi Nhiên giấu tờ giấy lưng gần.
“Không lấy thì để xem ?” Phó Tế Quân càng xem tranh của , thanh niên gì cũng lời .
Cả bức tranh cũng gì đặc biệt, chẳng tìm lý do vì nụ khiến lòng d.a.o động.
Một chiếc vòng cổ treo chuông gió lam linh, hình dạng giống quà tặng kỷ niệm của Liêu?
“Đưa đây.”
Ôn Hướng Chúc bước , Phó Tế Quân đưa tranh qua cho . Ôn Hướng Chúc tấm tắc khen, “Vẽ cũng tồi đấy, còn tính sửa chút cho , giờ xem chẳng cần chỉnh gì cả. Cậu từng học qua ?”
“Học mấy năm .” Nguyễn Chi Nhiên ngượng ngùng gãi gáy, đôi mắt to gan thẳng mắt Ôn Hướng Chúc.
“Là học hồi nhỏ đúng ? Nhìn đây là nét vẽ căn bản từ bé đấy.” Ôn Hướng Chúc tiếc lời khen, “Hiện giờ vẫn còn giữ trình độ thế , chút thiên phú đấy, nhóc .”
“Thật... ?” Nguyễn Chi Nhiên nghiêm túc hỏi, che giấu niềm vui trong lòng.
Phó Tế Quân khẽ cau mày, ánh mắt lướt qua khuôn mặt , còn thấy nét rụt rè yếu đuối quen thuộc, ánh sáng rực chỉ hướng về phía Ôn Hướng Chúc.
Ôn Hướng Chúc chuyện dễ ?
“Tôi lừa làm gì, vẽ đấy, tiếc là thể nhận làm học trò.” Ôn Hướng Chúc tiếc nuối, nhưng giọng điệu chẳng hề tiếc, chuyển sang chuyện khác, “ vẽ chi tiết quá, thật sự làm chắc sẽ khác với thiết kế đấy, để ý ?”
Nguyễn Chi Nhiên , thể làm đồ của Ôn Hướng Chúc mà, nhưng bỏ lỡ cơ hội nhất để mở miệng, huống hồ bây giờ Từ Cạnh Nam chắc chắn đang tìm khắp nơi, thể lộ mặt, chỉ đành : “Đều hết.”
“Được , vài hôm nữa làm xong sẽ báo các tới lấy.”
“Không cần đợi, hôm nay làm luôn , đích làm, giao cho đám làm.” Phó Tế Quân làm việc xưa nay để khác thoái lui. Nguyễn Chi Nhiên kéo tay áo , định khuyên nhủ Phó Tế Quân, Ôn Hướng Chúc kế hoạch riêng , thật cần gấp .
chỉ cầm tay , ngăn cho nhúc nhích, thậm chí chẳng liếc mắt lấy một cái. Nguyễn Chi Nhiên nghẹn lời, nuốt xuống bụng.
Cậu tư cách gì khuyên Phó và bạn ở chung chứ.
“Vậy là đang tăng giá trị con đây , cái ly 580 vạn, giờ đến lượt làm cái vòng cổ.” Ôn Hướng Chúc búng tay, “Kiếm lớn .”
“Á!!!” Nguyễn Chi Nhiên hít sâu một .
Bao nhiêu cơ chứ?
580 vạn?
Cậu trợn tròn mắt, mơ hồ . Phó vì làm cho một chiếc vòng cổ, mà đưa một món đồ cổ giá trị 580 vạn ?
“Phó , em thể... cần cũng ?” Nguyễn Chi Nhiên hẳn là dám nhận, mà chút cảm giác như tài phú từ trời rơi xuống đập trúng đầu.
Ôn Hướng Chúc đẩy hai bả vai, xô đẩy khỏi phòng thiết kế, “Mua thì trả , tiệm nhỏ nhận trả hàng!”
Trong lúc xô đẩy, Phó Tế Quân ôm lấy lòng, cúi đầu xuống vặn thấy đôi mắt đầy hoảng sợ của Nguyễn Chi Nhiên, cố ý : “Không còn cách nào khác, đều lấy hết.”
Nguyễn Chi Nhiên c.ắ.n môi, cúi đầu, “Quá đắt.”
“Thích ?” Phó Tế Quân hỏi.
Nguyễn Chi Nhiên gật đầu.
“Nhìn mà .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-11.html.]
Nguyễn Chi Nhiên ngẩng đầu lên nữa, đối diện với ánh mắt của , mặt đỏ bừng lên, giọng mềm mại ngọt ngào: “Cảm ơn Phó, em thích lắm.”
Việc tặng quà như thế đúng là làm rối loạn, Phó Tế Quân hài lòng xoa xoa đầu , “Thích là .”
Trong lòng Nguyễn Chi Nhiên dâng lên chút áy náy, Phó tặng nhiều như .
“Đi thôi.” Phó Tế Quân , giọng dứt khoát lưu loát, vô hình lộ cảm giác lệnh thể kháng cự.
Trợ lý gửi ba tin nhắn hỏi khi nào về công ty, các bộ phận trưởng phòng đều đang chờ mở họp.
“À.” Nguyễn Chi Nhiên định gì đó, nhưng thôi, nhúc nhích cũng .
Phó Tế Quân ghét nhất kiểu lề mề dài dòng, kiên nhẫn : “Lại làm nữa?”
Nguyễn Chi Nhiên còn đang đắm chìm trong cảm xúc “Phó thật ”, đột nhiên mắng, đầu óc tắc nghẽn, cái gì cũng nên lời, theo thói quen xin , “Thực xin , Phó .”
“Phó đừng giận mà.”
Phó Tế Quân càng thêm phiền, “Có chuyện thì , ăn thịt em ?”
Từ Cạnh Nam cũng luôn hỏi cái gì , nhưng bao giờ . Cậu mỗi đòi, Từ Cạnh Nam đều sẽ gấp đôi đòi từ và . Sau khi Từ Cạnh Nam bộc lộ ý đồ bẩn thỉu đó, Nguyễn Chi Nhiên càng hận thể cắt đứt . lúc đó, Từ Cạnh Nam là cha hợp pháp của , tiêu tiền của ông , ở nhà của ông , thể chữ “”.
Giọng điệu kiên nhẫn của Phó Tế Quân khiến Nguyễn Chi Nhiên căng thẳng đến mức trán đổ mồ hôi, “Không , gì Phó .”
Phó Tế Quân thấy gương mặt ửng hồng e lệ của biến thành trắng bệch, cúi xuống thẳng mắt , ánh mắt lướt qua gương mặt, như đang kiểm tra gì đó, “Em đang sợ cái gì?”
Nguyễn Chi Nhiên lời, chỉ thể lắc đầu.
Hô hấp hỗn loạn, theo bản năng lui chân về , chân giẫm lên bậc thang bên cạnh, ngã nhào trong cơn mưa.
Phó Tế Quân nhanh tay ôm lấy eo , kéo về trong ngực. Trước mắt Nguyễn Chi Nhiên thiên địa đảo lộn, mây mưa dày đặc trời lướt qua tầm mắt, tiếp đó là đường nét cằm sắc lạnh của Phó, còn kịp đến đôi mắt , bổ nhào vai , hương rượu Absinthe xuyên qua thở.
Một chân vẫn giẫm lên bậc thang bên cạnh, thể ngã bất cứ lúc nào. Toàn đều dựa cánh tay ôm, mới vững .
“Em rốt cuộc làm gì hả?” Phó Tế Quân vẫn còn giận, nhưng ngay khoảnh khắc Nguyễn Chi Nhiên ngã xuống, thể phản ứng còn nhanh hơn não bộ, lập tức bảo vệ .
Nguyễn Chi Nhiên nắm lấy vạt áo bên hông , nửa khuôn mặt chôn vai , lí nhí , “Thực xin Phó , đừng giận em mà.”
“Em chọc giận .”
Có thể khiến Phó Tế Quân nổi giận nhiều , mà ai chọc giận cũng đều xử lý sạch sẽ. Giọng điệu của quá chân thành, làm Phó Tế Quân nỡ nổi giận, cố gắng đè xuống giọng , “Vậy cho , định làm gì?”
Nguyễn Chi Nhiên đẩy nhẹ Phó Tế Quân , ngoan ngoãn vẫn trong lòng , chỉ cách hai nắm tay, giơ cổ tay áo lên cho xem, “Tay áo em dính màu nên em định giặt.”
Phó Tế Quân nhíu mày, “Chỉ chuyện thôi á?”
“Ừm.” Nguyễn Chi Nhiên chu môi.
Phó Tế Quân bất đắc dĩ, “Đứng yên đó, đừng ngã nữa.”
Nguyễn Chi Nhiên hiên tránh mưa, nghĩ thầm, tính tình của Phó giống như mưa bụi lất phất, từng đợt từng đợt, khó để thật sự giận, nhưng cũng dễ dịu .
Về chọc Phó giận nữa!
Chọc giận nhiều , ai mà chẳng bực.
Nguyễn Chi Nhiên len lén ngẩng đầu, bóng lưng , nhanh chóng thu ánh mắt .
Chỉ cần làm theo ý Phó , hình như sẽ nổi giận nữa.
Ôn Hướng Chúc Phó Tế Quân kéo khỏi phòng thiết kế, “Ở thể giặt quần áo, mau đưa .”
Nguyễn Chi Nhiên giơ tay áo của lên.
Ôn Hướng Chúc dám tin mắt và tai của , ngập ngừng : “Chẳng lẽ, thể mua cho một bộ quần áo mới ?”
“Phó Tế Quân, thiếu tiền hả?”
Phó Tế Quân: “…”
“Cậu dù thiếu tiền thì cũng , màu dính quần áo là giặt sạch .” Ôn Hướng Chúc tức giận bốc hỏa.
“Không , , mặc tạm , vì chỉ bộ quần áo mới thôi nên giặt nhanh chút, về nhà giặt cũng mà.” Nguyễn Chi Nhiên vội vàng xoa dịu, dập tắt lửa giận của .
Ôn Hướng Chúc về phía Phó Tế Quân, ánh mắt dần dần trở nên lo lắng, “Cậu phá sản ?”
Phó Tế Quân: …
Một phen bóp chặt cổ Nguyễn Chi Nhiên, xuyên qua đình viện, thèm thang máy, trực tiếp hành lang, gọi tài xế tới cửa đón.
Hai đều tránh mà mưa xối một chút, may mà Phó Tế Quân chân dài bước nhanh, chỉ bả vai và tóc ướt nhiều hơn một chút. Phó Tế Quân quanh tản áp suất thấp, Nguyễn Chi Nhiên khi lên xe liền dám mở miệng chuyện.
Anh giống như thật sự tức giận nên sợ. Lén liếc một cái, một giọt nước mưa từ chân tóc chảy dọc xuống cổ , khiến cổ cũng cảm thấy ngứa ngáy. Bộ vest đen vai loang lổ vết nước, gương mặt lạnh lùng càng thêm sắc bén. Nguyễn Chi Nhiên một hồi cũng chọc ở chỗ nào, rõ ràng cố gắng gây thêm phiền toái cho mà.
Nhịn một lúc lâu, Nguyễn Chi Nhiên nhịn , động tác nhẹ nhàng rút một tờ khăn giấy từ hộp , khẽ chấm lên vai lau nước. Vừa lau quan sát sắc mặt , hàng mi dài rủ xuống, sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt sắc sảo, Nguyễn Chi Nhiên khó kháng cự vẻ mang tính công kích , luôn cảm thấy trông phần dễ ức h.i.ế.p hơn .
Cậu lau lên một chút, đàn ông phản ứng gì.
Khăn giấy chạm cổ , đàn ông bỗng dưng mở mắt, ánh dừng thẳng . Nguyễn Chi Nhiên tay run lên, khăn giấy lặng lẽ rơi xuống, đáp phần eo bên hông đang buông lỏng.
"Em… em sợ cảm lạnh." Nguyễn Chi Nhiên c.ắ.n môi, đôi môi mềm mại vì c.ắ.n mà trông càng căng mọng, ánh mắt khẽ rủ xuống.
Phó Tế Quân dùng đầu ngón tay kẹp lấy tờ khăn giấy ướt mềm, giọng trầm thấp: “Tự lau .”
“Vâng ạ.”
Nguyễn Chi Nhiên ướt cũng nghiêm trọng lắm, lúc Phó Tế Quân ôm lòng gần như che chắn hết mưa cho . mở miệng, Nguyễn Chi Nhiên vẫn ngoan ngoãn cầm khăn giấy, cúi đầu lau cổ .
Khớp xương rõ ràng bàn tay Phó Tế Quân kẹp lấy một tấm khăn đen, đưa tới mặt , “Sau dùng cái .”
Nguyễn Chi Nhiên siết chặt khăn giấy.
Rốt cuộc cũng vẫn như thôi.
Cậu từng Từ Cạnh Nam chu cấp, giờ Phó Tế Quân bao nuôi.