Hợp Đồng Bao Nuôi Hết Hạn - Chương 20
Cập nhật lúc: 2025-12-01 14:35:13
Lượt xem: 1,111
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đi ?
Nguyễn Đan Thanh định thở phào.
"Cốc cốc." Tiếng gõ cửa.
Chử Thế Trạch cách cánh cửa, lịch sự : "Đan Thanh, việc công, ngày mai e là thể đến gặp em . sẽ gửi thư cho em."
Gửi thư? Gửi thư gì?
Hôm , Nguyễn Đan Thanh nhận thư. Địa điểm thư ở nước ngoài, nhưng sáng , chiều đến nơi. Cậu ngạc nhiên. Chử Thế Trạch lúc nào cũng thần thông quảng đại.
Từ hôm đó, ngày nào cũng thư gửi đến. Đều do Chử Thế Trạch tự tay . Ít thì một hai trang, nhiều thì năm sáu trang, nét mực bút máy màu đen. Cậu từng thấy Chử Thế Trạch công văn, bận rộn lên là chữ như gà bới, nhưng trong thư là nét chữ hành thư phóng khoáng, cứng cáp, chỉ chữ thôi cũng thấy thích mắt.
Trong thư, Chử Thế Trạch hôm nay làm gì, về ngày năm xưa, họ cùng làm gì ở nơi , ngắm phong cảnh gì. Phải. Trong thư đều là những nơi Nguyễn Đan Thanh từng đến. Còn cả những lời lúc đó, những câu chính cũng chẳng nhớ.
Cuối thư luôn kèm theo một bài thơ tiếng Anh. Ví dụ như:
Ta chỉ là một tên nô bộc của , còn thể làm gì? Ngoài việc luôn ở bên hầu hạ . Ta chính là một tên nô bộc đáng thương, chỉ đó, dám nghĩ gì khác. Chỉ thể cầu mong , ở nơi vui vẻ. Vì tình yêu của , chính là một kẻ ngốc, mặc sai bảo. Mọi hành động ngông cuồng của , đều yêu mà hận.
Nguyễn Đan Thanh ánh đèn, lẩm bẩm: "Sến súa quá."
Thời đại nào còn chép thơ Shakespeare thư tình, mấy choai choai mới làm thế. Có lúc, Chử Thế Trạch về nước, bèn gửi kèm hoa tươi một tấm thiệp mời, ghi rõ thời gian địa điểm, hỏi đến . Nguyễn Đan Thanh tránh như tránh tà.
Nguyễn Đan Thanh vẫn tin, ai mà tin chứ? Cậu nghĩ, Chử Thế Trạch dây dưa dứt, chẳng qua là ứng với câu . Không đạt mới khiến lòng rung động. Nếu Chử Thế Trạch xuất hiện, nhất định mềm lòng nữa, cứng rắn lên, bảo đừng gửi thư đến nữa.
Tiếc là tên xảo quyệt chịu xuất hiện.
Chỉ là công ty đầu tư trực thuộc Chử Thế Trạch tìm đến cửa, hợp tác dự án, và chỉ định Nguyễn Đan Thanh làm phụ trách. Sếp mừng lo: "Tôi là vàng thì sớm muộn cũng sẽ phát sáng, nhân tài như , công ty lớn chắc chắn chiêu mộ. Tiểu Nguyễn, thăng quan tiến chức, nhất định nhớ đến tình giao hảo của chúng nhé."
Nguyễn Đan Thanh ha hả: "Tôi làm gì bản lĩnh lớn thế, cứ lo làm hỏng việc mắt ."
Cũng tự hạ thấp . Nguyễn Đan Thanh từng vô tình gặp thầy giáo đại học trong hội nghề nghiệp.
Thầy : "Thành tích em như , tiếp tục học lên cao? Học là vô tận. Chuyên ngành của chúng , chỉ học xong đại học e là đủ."
Cậu nào dám về Mỹ? Đó là địa bàn của Chử Thế Trạch! Nếu , chẳng là tự chui đầu lưới của Chử Thế Trạch ? Đến lúc đó nuôi nhốt trong biệt thự lớn ăn sung mặc sướng. Nghĩ đến đây, Nguyễn Đan Thanh tự thấy buồn .
Vì những trải nghiệm trong quá khứ, Nguyễn Đan Thanh ít nghi thần nghi quỷ. Từng nhiếp ảnh gia chụp ảnh dạo đường phố, tưởng là thám t.ử tư. Haizz. là chim sợ cành cong.
Tuy nhiên, những thuê nhà cùng tòa với đổi. Cậu lén quan sát một thời gian, là một đám thanh niên làm công ăn lương.
Khiến nhớ chuyện sống ở căn hộ nhỏ bên Mỹ. Nguyễn Đan Thanh bụng, gặp già yếu phụ nữ trẻ em mới chuyển đến, hai lời, luôn tiến lên giúp đỡ một tay. Cùng là lưu lạc chân trời. Khó tránh khỏi trò chuyện đôi câu.
Cậu nhớ, trong đó một bà đơn . Cô lúc nào cũng đeo dây chuyền thánh giá, nắm chặt lấy, cảm tạ tất cả, với Nguyễn Đan Thanh: "Chúa thương xót , mới để tổ chức chọn làm đối tượng cứu trợ. Tôi ở miễn phí một năm. Căn nhà thế , thế mà lấy tiền thuê. Tôi nhất định nhân cơ hội đổi phận."
Trong những thuê nhà, ngoại trừ hai vệ sĩ bên cạnh , những còn đều là bình thường chọn ngẫu nhiên, tiêu chuẩn là lý lịch trong sạch, lương thiện vô hại.
Sau Nguyễn Đan Thanh theo Chử Thế Trạch, từng hỏi một : "Sau khi , những sắp xếp ở đó chuyển ?"
Chử Thế Trạch bảo , tòa nhà đó trả tiền thuê cả năm .
Nguyễn Đan Thanh nghĩ, tên tuy mưu đồ bất chính, dồn ép từng bước, nhưng vô tình cũng làm vài việc thiện. Lại hỏi: "Cứ tưởng sẽ mua đứt cả tòa nhà chứ." Cậu cố ý mỉa mai.
Chử Thế Trạch , : "Mua thì . Chỉ là phiền phức. Em từng ở đó chắc , đó là địa bàn của băng đảng, tình hình phức tạp. Tôi cũng vạn năng như em nghĩ ."
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hop-dong-bao-nuoi-het-han/chuong-20.html.]
Tóm , cắm đầu làm việc, cuộc sống đơn điệu. Thư của Chử Thế Trạch hồi âm một bức nào, nhưng vẫn cứ gửi đến, nửa năm chất đầy một thùng các tông.
Nguyễn Đan Thanh định vứt . Cậu nghĩ, đợi đến khi già , thể lôi , kể chuyện tình sử thời niên thiếu của như kể chuyện cổ tích cho con cháu . Rồi than thở rằng thứ mê đắm là một nào đó, mà là tuổi thanh xuân. Đến lúc đó, thời gian trôi qua tình cảm đổi , Chử tôn quý lẽ trong đó cũng chỉ là một mảnh ký ức diễm tình vụn vặt.
Gần đến kỳ nghỉ lễ Quốc khánh. Một bạn qua Thượng Hải, hẹn gặp mặt. Người bạn là một đồng tính, tên là Kỷ Hội Xuyên, hiện đang học thạc sĩ tại Học viện Mỹ thuật. Như đây, Nguyễn Đan Thanh từng đa tình tưởng bở đối phương thầm mến , nhưng phủ nhận. Cậu hổ một thời gian dài.
Hai gặp ở triển lãm nghệ thuật. Xem triển lãm xong, ăn cơm ở quán cà phê. Vừa xuống mấy giây, hai cô gái trẻ đỏ mặt quan sát hồi lâu, vẫn tiến lên hỏi Nguyễn Đan Thanh: "Chào , bạn học, thể kết bạn WeChat ?"
Nguyễn Đan Thanh giọng điệu dịu dàng, nhưng từ chối.
Kỷ Hội Xuyên trêu : "Nguyễn Đan Thanh, nhiều năm gặp, công lực mê của vẫn giảm." Rồi hỏi: "Sao kết bạn? Nghe hiện tại bạn gái, lạ thật đấy."
"Ở Mỹ độc quen , độc lâu ngày, thấy một cũng .”
“Chẳng giống tính chút nào.”
“Tính tớ thế nào?”
“Sợ cô đơn c.h.ế.t khiếp, bên cạnh lúc nào cũng ồn ào."
Kỷ Hội Xuyên: " giờ trông cô đơn."
Nguyễn Đan Thanh bất giác nghĩ đến Chử Thế Trạch. Cậu nhấp một ngụm , giả dối : "Công việc khiến tớ thấy trọn vẹn."
Kỷ Hội Xuyên thấy Nguyễn Đan Thanh thôi. Anh thấu hiểu hỏi: "Cậu hỏi gì? Cứ hỏi , chúng là bạn bè, tớ thấy mạo phạm ."
Mặt Nguyễn Đan Thanh từ từ đỏ lên, ấp úng: "Đồng tính các ... làm thế nào xác nhận đàn ông sức hấp dẫn với ?"
Nói đến đoạn , dần bình tĩnh , đôi mắt lấp lánh, khuôn mặt xinh thanh tú đến mức mê .
Kỷ Hội Xuyên thót tim. Tro tàn bắt đầu nhen nhóm.
Anh : "Cậu tự trải nghiệm một là ngay."
...
Nguyễn Đan Thanh đầu tiên đến quán bar gay. Một là vì đây là trai thẳng chính hiệu, hứng thú; hai là vì ngày ngày học, rảnh mà tò mò, tiền uống một ly rượu cũng tiết kiệm.
Cậu luôn cảm thấy nơi đối với khó xử. Nếu thu hút đàn ông thì khó xử; nếu thu hút đàn ông thì càng khó xử hơn.
Đây là một quán bar yên tĩnh. Mở nhạc êm dịu, chơi trò chơi, trò chuyện, qua thì cả nam cả nữ, ai nấy đều ăn mặc thời thượng.
Nguyễn Đan Thanh gọi đại một ly rượu, thì thầm hỏi: "Trong giới các như thế nào hoan nghênh nhất?"
Kỷ Hội Xuyên quanh, khẽ thở dài: "Đều bình thường cả..."
Nói đến đây, cửa bỗng mới bước . Là một đàn ông lớn tuổi. Mặc vest, dáng cực chuẩn, bước từ trong bóng tối, như vầng trăng lạnh lẽo hiện đám mây đen, một khuôn mặt tuấn trưởng thành, thần sắc u ám.
Kỷ Hội Xuyên sững sờ, kinh ngạc : "Đấy, kiểu như thế đấy."
Một lát , mới thấy Nguyễn Đan Thanh khẽ "ồ" một tiếng. Đứng lên, xuống.
Tất cả trong quán đều rục rịch, đổ dồn ánh mắt về phía Chử Thế Trạch. Nhìn về phía Nguyễn Đan Thanh.
Nguyễn Đan Thanh cúi đầu thật thấp, c.h.ử.i thầm, đồ ch.ó má chắc chắn đang theo dõi .
Cậu chỉ thấy bàn tay đeo chiếc đồng hồ đắt tiền đặt nhẹ lên bàn, gõ hai cái: "Bartender." Vẫn là giọng trầm ấm quen thuộc.
Mặt từ từ đỏ lên, ngay cả tai và cổ cũng nóng ran.