Hẹn Gặp Em Dưới Gốc Cây Hợp Hoan - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-28 11:50:51
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho đến hai năm , đó là một ngày nắng ấm, gió mạnh, mở cửa sổ lưng về phía : “Hôm nay thời tiết , chúng ngoài dạo nhé”, vẫn cây Hợp Hoan, kể những kỉ niệm đẽ của tuổi thơ.

“Hai cứ chạy loanh quanh trong sân , quậy đến mức gà bay ch.ó chạy”

 

“Làm gì , em từ nhỏ đến lớn đều thùy mị.”

 

Anh mỉm nheo mắt ánh nắng.

 

Năm đó 24 tuổi, trai 29 tuổi, Cố Thừa Trạch 28 tuổi.

 

Đột nhiên, bức tường ngăn cách giữa nhà chúng và nhà Cố Thừa Trạch : “Thiên Thiên, đêm qua mơ thấy đến tìm , giống như cách đến tìm khi còn học đại học. Nụ rạng rỡ của lấp đầy trái tim , còn hơn cả hoa Hợp Hoan đang nở rộ trong nhà chúng . Nếu em gặp , cứ với rằng nếu hối h/ận, mong kiếp thể gặp ở cõi trần gian

 

Tôi mỉm , nhưng mũi chút chua chát.

 

“Anh , Cố Thừa Trạch phúc cả đời mới tìm một trai, tính tình như , hai sẽ sớm gặp thôi, đợi đến đón nhé?”

 

Anh cả lắc đầu : “Anh xong thì cơ thể cũng kiệt sức , bạn trai của em đối với em , yêu em. Sau , còn nữa, nhất định sẽ là ôm em lòng, chăm sóc em thật , hứa với sẽ bảo vệ em, em sẽ bình yên và hạnh phúc.”

 

Nói xong lời , bật .

 

Anh trai mãi mãi xem là một đứa trẻ, lặng lẽ tiễn , trai ngủ mãi trong mảnh sân yên tĩnh

Trong tang lễ, bố với : “Thật   cây Hợp Hoan khi nở hoa và thơm, cũng khá , chỉ là khi hoa rụng, chúng rơi đầy đất, khó quét . Tại con ch/ặt ?”

 

Tôi chỉ im lặng lắng , nên lời.

 

Sau đám tang, trở thành phố gắn liền với kỷ niệm của họ cũng là nơi từng trải qua quãng đời sinh viên.

 

Lòng ôm ý định m/ua hoa quế cùng rư/ợu, nhưng cảm xúc dâng trào khác xa so với những chuyến du lịch lúc nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hen-gap-em-duoi-goc-cay-hop-hoan/chuong-3.html.]

 

Khi nữa, tâm trạng của khác , do chênh lệch tuổi tác nên ký ức gì về họ ở thành phố , nhưng cả, từng con phố, góc quán đều in dấu bước chân của họ, gợi nhắc về những kỷ niệm đẽ, luôn dùng điều để tưởng tượng rằng họ vẫn ở bên , phong cảnh hai bên đường và tưởng tượng xem họ sẽ sống như thế nào ở thành phố .

 

Hai năm trôi qua, vượt qua nỗi ám ảnh về sự của trai, trong thời gian , bạn trai cùng du lịch vòng quanh thế giới và ngắm phong cảnh thế giới, nghĩ sẽ mang theo ước mơ của trai , đến những nơi từng ao ước đặt chân, để ngắm những cảnh của thế giới .

 

Sau khi và bạn trai kết hôn, chúng th/ai cách đây hơn một năm, bụng bầu to, mùa đông tuyết rơi, ăn bánh xèo ở tầng , nhưng đúng lúc chồng vắng nên ngoài một .

 

Chồng sợ sợ cho ngoài một , tuy nhiên, sự lo lắng của đúng, khi xuống cầu thang, suýt ngã và một đàn ông đỡ .

 

Tôi định cảm ơn nhưng thấy Cố Thừa Trạch lâu gặp, Cố Thừa Trạch còn rực rỡ ánh nắng như lúc còn trẻ nữa, chỉ sự bình tĩnh và điềm tĩnh lắng đọng , Chàng trai trẻ năm dần trút bỏ vẻ ngây thơ và khuôn mặt trắng trẻo vốn của , trở nên đen sạm và đầy những vết s/ẹo nhỏ, cánh tay g/ầy gò vốn của to hơn và khỏe hơn, dường như là Cố Thừa Trạch mà .

 

Hai chúng gì, một lúc lâu, hình như : “Chúng lên nhà chuyện

 

Anh chỉ theo một lời.

 

“Mấy tháng

 

“Hơn năm tháng .”

 

Tôi , hoài nghi hỏi Cố Thừa Trạch: “Anh tìm thấy em từ khi nào?”

 

“Một tháng .”

 

Thế thì chắc hết , nhắc cho điều dặn dò.

 

Cố Thừa Trạch im lặng một lát : “Anh đến biên giới, nơi đó cằn cỗi đến mức chẳng mọc nổi cọng cỏ, lòng trào dâng một ý nghĩ mãnh liệt, sống sót trở về, về bên , cùng xây dựng cuộc sống, ở đó tủi đến nỗi mấy cố gắng bỏ trốn. Mọi như tù nhân, dựa chứ? Ông đây chính là thích , kịp đủ khả năng bảo vệ thì bỏ rơi , em ? Ba năm , mới đủ sức mạnh để chống cha , ba năm khi trốn thoát, trở về, hỏi hàng xóm xem ? đáp án nhận qu/a đ/ời. Khoảnh khắc đó, m/áu thịt sôi lên dâng trào, mất sức lực, đôi mắt trở nên đen kịt, trong đầu luôn ai đó rằng tại mày vô dụng như , chẳng mày bảo vệ yêu của ? Anh cứ như thế tìm thấy ở nghĩa trang, với rằng nhớ , tại ôm , quấy rầy cuộc sống của em, nhưng thật sự lắng , chán nản quá. Xin hãy tha thứ cho sự ích kỷ của .’’

 

 

Loading...