Hệ Thống Bắt Tôi Phải Khoe Giàu - Chương 259: Vung Tiền Như Rác
Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:58:44
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Bình thấy giọng của đàn ông phía liền nhíu mày. "Anh Triệu, quần áo của nhờ đồng nghiệp lấy , vui lòng đợi một lát."
"Thế , đến đây là để ủng hộ doanh cho cô mà, đương nhiên là cô đích lấy đồ cho chứ." Gã đàn ông hì hì, giọng điệu mang theo vài phần tán tỉnh, cử chỉ cũng lả lơi. Khi gã thấy Thu Thủy và Lâu Vũ Thần đang mặt Hà Bình, sắc mặt lập tức sa sầm . "Hai là ai?"
"Chúng là ai liên quan gì đến ?" Thu Thủy cực kỳ ghét hạng , Hà Bình gọi gã là Triệu, đoán gã chắc chỉ là một khách hàng của cửa hàng. Hơn nữa, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của Hà Bình, rõ ràng cô cũng chẳng ưa gì gã.
Hà Bình giải thích: "Anh Thu Thủy, hai đừng để ý đến , chỉ là một khách hàng của tiệm thôi."
Chỉ là khách hàng thôi , Thu Thủy lạnh lùng liếc gã một cái, đó chỉ bộ đồ trưng bày trong tủ kính với Hà Bình: "Tiểu Bình, thấy bộ đồ mùa đông đấy, em lấy size của hai đây cho bọn thử xem."
Hà Bình bộ đồ Thu Thủy chỉ, vẻ mặt chút khó xử, nhỏ giọng : "Anh Thu Thủy, bộ đó rẻ ạ. Trong tiệm còn một mẫu kiểu dáng tương tự nhưng giá mềm hơn nhiều, là hai thử mẫu đó nhé?" Hà Bình coi thường Thu Thủy, mà là Thu Thuyên T.ử từng kể cho cô về cảnh nhà Thu Thủy. Cô Thu Thủy nghiệp đại học, chắc chắn nhiều tiền. Quần áo trong tiệm vốn rẻ, nhất là bộ trưng bày trong tủ kính là mẫu mới nhất, giá cực kỳ cao, cô sợ Thu Thủy gánh nổi.
Tuy nhiên, lời của Hà Bình gã đàn ông phía thấy. Gã lập tức lộ vẻ mỉa mai, : "Ồ, mua nổi . Bây giờ hạng đúng là mặt dày thật, mua nổi mà cũng bày đặt tiệm xem tới xem lui."
Thu Thủy chẳng thèm chấp gã, cúi đầu mỉm với Hà Bình: "Không , em cứ lấy ." Nhìn dáng vẻ của Hà Bình, chắc Thu Thuyên T.ử vẫn kể cho cô chuyện mua nhà hôm qua.
"Dạ , Thu Thủy, hai đợi em một lát." Hà Bình liền lấy đồ ngay. Dù quần áo trong tiệm cũng cho thử thoải mái, thử xong mua thì bảo hợp cũng chẳng , nhất thiết mua.
Triệu Bỉnh Nghĩa bỗng vươn tay chặn Hà Bình : "Này Tiểu Bình, cũng là khách của cô mà, cô bỏ mặc để tiếp đón khác thế ? Với cô gọi là , hai quen ?" Gã thấy Thu Thủy và Lâu Vũ Thần khí chất bất phàm, Lâu Vũ Thần khuôn mặt đến kinh ngạc, cộng thêm việc Hà Bình gọi Thu Thủy là khiến gã cảm thấy khó chịu trong lòng, giọng điệu mang theo vài phần chất vấn.
"Chúng quen cũng liên quan đến Triệu nhỉ." Hà Bình thấy một đồng nghiệp chạy , liền : "Tiểu Tình, em tìm thấy đồ cho Triệu ?"
Cô nhân viên tên Tiểu Tình trông chỉ hai mươi tuổi, còn trẻ. Cô cầm một chiếc áo len trắng, vẻ mặt mấy của Triệu Bỉnh Nghĩa, rụt rè : "Đồ tìm thấy ạ."
Hà Bình liếc chiếc áo, với gã đàn ông đang chặn : "Anh Triệu, đồ của tìm thấy đấy, mời theo đồng nghiệp của thử đồ. Tôi còn khách khác tiếp đón." Nói xong, Hà Bình dứt khoát gạt tay gã , chạy lấy đồ cho Thu Thủy và Lâu Vũ Thần.
Triệu Bỉnh Nghĩa Hà Bình đẩy một cái, suýt chút nữa thì vững. Nhìn bóng lưng Hà Bình rời , trong mắt gã lóe lên tia giận dữ. Cái con nhỏ , nếu thấy cô chút nhan sắc, dáng cũng thì gã chẳng thèm ngày nào cũng chạy đến đây sắc mặt cô . Được gã để mắt tới mà ơn thì thôi, còn dám lên mặt với gã. Đợi gã lừa cô lên giường, xem gã xử lý cô thế nào.
"Anh Triệu, áo của ..." Cô nhân viên Tiểu Tình rụt rè đưa chiếc áo len cho Triệu Bỉnh Nghĩa.
Triệu Bỉnh Nghĩa Tiểu Tình, thấy khuôn mặt nhạt nhẽo của cô liền cảm thấy mất hứng, gắt gỏng: "Tôi chẳng bảo cô lấy màu xanh ? Cô cầm cái màu trắng đây là ý gì? Coi mù màu ?"
" lúc nãy rõ ràng bảo lấy màu trắng mà!" Tiểu Tình vẻ mặt đầy ấm ức.
"Ý cô là sai?" Triệu Bỉnh Nghĩa trừng mắt cô: "Tuần tiêu ở tiệm các hai ba vạn tệ đấy, cô đối xử với khách hàng như thế ?"
"Em xin , em lấy màu xanh ngay đây ạ." Tiểu Tình hoảng sợ cầm chiếc áo chạy biến . Hai nhân viên khác trong tiệm thấy cảnh đều Tiểu Tình với ánh mắt đồng cảm nhưng ai dám tiến gần. Nữ cửa hàng trưởng cạnh đó cũng im lặng gì.
Thu Thủy gã đàn ông trút giận lên khác, thong thả lướt tay qua những bộ đồ trong tiệm, với Lâu Vũ Thần: "Anh , em thấy bây giờ hạng lạ thật đấy, vài đồng bạc lẻ là tưởng là cái rốn của vũ trụ ."
Lâu Vũ Thần thản nhiên đáp: "Bây giờ hành tỏi mùa đông đắt lắm, đừng sỉ nhục hành tỏi như thế."
Thu Thủy liếc Lâu Vũ Thần, cũng khá đấy chứ, độc mồm độc miệng thật. Lâu Vũ Thần khẽ nhếch môi với Thu Thủy, lấy một bộ đồ bên cạnh đưa cho : "Bộ hợp với em đấy."
"Vậy ?" Thu Thủy cầm lấy xem thử.
Triệu Bỉnh Nghĩa thấy cuộc đối thoại của hai , lập tức ngoắt , chất vấn: "Hai ý gì? Đang c.h.ử.i đấy ?"
"Chúng c.h.ử.i bao giờ? Em c.h.ử.i ?" Thu Thủy vẻ mặt vô tội Lâu Vũ Thần: "Bọn c.h.ử.i nhỉ?"
"Không , lúc nãy chúng chỉ đang về 'hạng nào đó' thôi mà." Lâu Vũ Thần thản nhiên liếc Triệu Bỉnh Nghĩa một cái: "Thưa , xin đừng tự vơ ."
"Các ..." Hai kẻ tung hứng khiến Triệu Bỉnh Nghĩa nghẹn họng lời nào. Gã lướt qua Thu Thủy và Lâu Vũ Thần từ xuống , thấy hai tuy khí chất nhưng quần áo chẳng nhãn hiệu gì nổi tiếng, chắc đồ tạp nham. Lại nhớ đến lời Hà Bình lúc nãy là đồ đắt, gã lập tức gắn mác "nghèo" cho hai . "Tôi , tiền thì đừng sờ soạn lung tung đồ của . Lỡ làm hỏng các đền nổi ?"
"Anh là nhân viên ở đây ?" Thu Thủy nhướng mày hỏi.
Triệu Bỉnh Nghĩa như xúc phạm, giận dữ : "Mắt mù ? Nhìn mặc đồ hiệu thế mà giống nhân viên ở đây ?"
"Đã nhân viên ở đây thì đây lải nhải nhiều thế làm gì?" Thu Thủy thật ngờ mua quần áo mà cũng gặp hạng cực phẩm thế .
"Tôi chỉ là nể mặt Tiểu Bình nên bụng nhắc nhở các thôi. Hai là đồng hương của Tiểu Bình đúng ? Tuy Tiểu Bình là nhân viên ở đây, nhưng quần áo trong tiệm dù dùng giá nhân viên thì cũng chẳng rẻ rúng gì ." Triệu Bỉnh Nghĩa cứ một câu Tiểu Bình, hai câu Tiểu Bình, gọi vô cùng thiết như thể quan hệ giữa hai hề đơn giản. Còn Thu Thủy và Lâu Vũ Thần thì gã biến thành hạng đồng hương dựa Hà Bình để chiếm chút lợi lộc trong tiệm.
"Đồng hương? Xin , nghĩ hiểu lầm . Hà Bình là em dâu ." Nếu Thu Thủy còn gã đang ý đồ với Hà Bình thì đúng là ngu. Hà Bình là bạn gái của Thu Thuyên Tử, tình cảm hai , sắp kết hôn, tuyệt đối cho phép ai phá hoại.
Triệu Bỉnh Nghĩa ngẩn : "Em dâu? Anh là trai của tên Thu Thuyên T.ử đó ?"
Gia đình Triệu Bỉnh Nghĩa mở một xưởng gia công điện tử, là xưởng lớn nhất trấn, và Thu Thuyên T.ử chính là tài xế giao hàng của xưởng đó. Gã Hà Bình là vì thấy cô đến xưởng đưa đồ cho Thu Thuyên Tử. Gã lập tức nhắm trúng Hà Bình xinh xắn, trắng trẻo. Sau khi điều tra nơi làm việc của cô, gã liền chạy đến đây mua đồ. Quần áo ở đây rẻ nhưng nhà gã tiền, gã gánh hết, hơn nữa gã cũng phô trương tài lực cho Hà Bình thấy sự chênh lệch giữa gã và Thu Thuyên Tử. Vốn tưởng trai tiền thì sẽ sớm tán đổ cô, ngờ gã đến đây liên tục một tuần mà thái độ của Hà Bình vẫn như xa lạ. Sau đó gã điều tra mới gia cảnh nhà Hà Bình cũng khá giả. Nghĩ đến một cô gái xinh , gia cảnh như mà ở bên tên Thu Thuyên T.ử nghèo kiết xác, Triệu Bỉnh Nghĩa cảm thấy đúng là bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu, Hà Bình ở bên gã mới xứng đôi.
Thu Thủy đáp: "Phải, Thu Thuyên T.ử là em trai ."
Vừa là trai Thu Thuyên Tử, Triệu Bỉnh Nghĩa lập tức lên mặt. "Tôi cứ tưởng là ai, hóa là trai của tên nghèo kiết xác Thu Thuyên T.ử đó ? Hèn gì mùi nghèo hèn. Biết cái đồng hồ của bao nhiêu tiền ?" Triệu Bỉnh Nghĩa giơ tay trái lên, khoe chiếc đồng hồ vàng chóe, đắc ý : "Đồng hồ của Chung Biểu Thế Gia, mười vạn tệ đấy. Chỉ riêng cái đồng hồ thôi bằng ba năm lương của các ."
Thu Thủy bật , chẳng buồn chấp hạng , cầm bộ đồ Lâu Vũ Thần đưa, : "Bộ cũng hợp với đấy."
"Vậy ? Lát nữa cùng thử nhé." Lâu Vũ Thần cảm thấy mặc đồ giống trông như đồ đôi .
Thu Thủy đáp: "Được thôi."
Hai chẳng thèm liếc Triệu Bỉnh Nghĩa lấy một cái. Sự phớt lờ khiến Triệu Bỉnh Nghĩa cảm thấy còn khó chịu hơn cả chửi.
lúc , Hà Bình cầm hai bộ đồ tới, với Thu Thủy và Lâu Vũ Thần: "Anh Thu Thủy, đồ hai cần đây , hai phòng thử đồ xem ?" Dù Hà Bình hỏi size nhưng làm nghề bán hàng hơn hai năm, cô luyện đôi mắt tinh tường, chỉ cần qua là size của khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-phai-khoe-giau/chuong-259-vung-tien-nhu-rac.html.]
"Được, thử xem."
Thu Thủy và Lâu Vũ Thần định nhận đồ thì Triệu Bỉnh Nghĩa bỗng giật lấy bộ đồ từ tay Hà Bình. "Bộ lấy." Gã cầm bộ đồ, Thu Thủy và Lâu Vũ Thần với vẻ đầy khiêu khích.
"Anh Triệu, bộ đồ là của họ mà." Hà Bình nhíu mày. Gần đây tên Triệu Bỉnh Nghĩa thường xuyên đến tiệm, mượn danh mua đồ để quấy rối cô. vì gã hành động gì quá đáng, là khách hàng nên cô thể đuổi , chỉ đành nhẫn nhịn. Không ngờ hôm nay gã quá đáng đến thế, dám giật đồ của Thu Thủy.
Triệu Bỉnh Nghĩa : "Của họ? Họ trả tiền ? Chưa trả tiền thì đồ của họ. Tôi mua thì vấn đề gì ?" Nói xong, gã còn vươn tay giật luôn bộ đồ Thu Thủy đang cầm, bảo Hà Bình: "Tiểu Bình, bộ cũng lấy luôn. Doanh cứ tính hết cho cô."
Lâu Vũ Thần thấy bộ đồ trong tay Thu Thủy giật mất, lạnh lập tức phủ đầy đôi mắt. Thu Thủy cũng mím môi. Hà Bình thấy Triệu Bỉnh Nghĩa giật đồ tay đủ, còn dám giật đồ của Thu Thủy, tức đến giậm chân: "Sao thể làm thế?"
Triệu Bỉnh Nghĩa làm như hiểu vì Hà Bình giận: "Tôi chẳng đang giúp cô tăng doanh ? Có tiền mà còn vui ?"
"Ai thèm giúp tăng doanh chứ?" Hà Bình chỉ Triệu Bỉnh Nghĩa biến mất ngay lập tức.
"Tiểu Bình, em năng kiểu gì thế?" Nữ cửa hàng trưởng nãy giờ xem kịch bỗng bước , vẻ mặt nịnh bợ với Triệu Bỉnh Nghĩa: "Anh Triệu, thật xin , Tiểu Bình nhà chúng ý đó ạ." Nói xong, bà huých tay Hà Bình: "Còn đó làm gì? Mau thanh toán cho Triệu !" Cái con bé chẳng điều gì cả, Triệu Bỉnh Nghĩa tuần tiêu ở tiệm ba vạn tệ , là khách lớn đấy. Hai bộ đồ gã đang cầm cũng chẳng rẻ rúng gì, thể để mất lòng khách .
"Cửa hàng trưởng, doanh lấy, là Tiểu Tình tiếp đón , thanh toán thì cứ để Tiểu Tình làm." Hà Bình thấy Tiểu Tình cầm chiếc áo len xanh tới, liền kéo cô : "Tiểu Tình em đến đúng lúc lắm, Triệu bảo thanh toán, em mang cả chiếc áo len tính tiền luôn cho ."
"Dạ... ." Tiểu Tình cầm chiếc áo, hai bộ đồ tay Triệu Bỉnh Nghĩa mà trong lòng mừng thầm. Hai bộ đó đắt lắm, nếu để cô thanh toán thì tiền hoa hồng sẽ tính cho cô. Có tiền nên Tiểu Tình cũng bớt sợ Triệu Bỉnh Nghĩa hơn.
Tuy nhiên, Triệu Bỉnh Nghĩa vui, gã sa sầm mặt với Hà Bình: "Tiểu Bình, cô ý gì? Tôi bụng đến ủng hộ cô mà cô đối xử với thế ? Chỉ vì hai tên nghèo kiết xác ?"
Hà Bình c.ắ.n môi, trừng mắt : "Anh Triệu lấy thì thể mua. Tôi bao giờ nhờ ủng hộ doanh cho , cũng cần." Lời chẳng khác nào bảo Triệu Bỉnh Nghĩa đang tự đa tình.
Triệu Bỉnh Nghĩa lập tức thẹn quá hóa giận. "Được, thì cửa hàng trưởng, đồ lấy nữa." Gã ném bộ đồ cho bà cửa hàng trưởng, làm bộ định bỏ .
Bà cửa hàng trưởng vội vàng đặt bộ đồ lên quầy, giữ Triệu Bỉnh Nghĩa : "Đừng mà Triệu, Tiểu Bình chỉ đùa với thôi, đúng Tiểu Bình?" Thấy Hà Bình phản ứng, bà nghiến răng nhỏ: "Tiểu Bình, em gì chứ, hoa hồng và tiền thưởng tháng cần nữa đúng ?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Không ngờ cửa hàng trưởng dùng tiền thưởng để đe dọa , Hà Bình đầy vẻ ấm ức. Dù cần tiền thưởng nữa cô cũng sẽ chịu khuất phục Triệu Bỉnh Nghĩa. Hà Bình định mở miệng từ chối thì Thu Thủy bỗng lên tiếng: "Hắn lấy, lấy."
Tất cả đồng loạt về phía . "Anh lấy? Anh mua nổi ?" Triệu Bỉnh Nghĩa khinh khỉnh .
Nữ cửa hàng trưởng cũng nhướng mày: "Thưa , các là bạn của Tiểu Bình, nhưng mẫu các chọn là hàng mới, dùng chiết khấu nhân viên ạ." Bà Thu Thủy gọi Hà Bình là em dâu, nhưng mặt Triệu Bỉnh Nghĩa, bà chỉ gọi là bạn.
Thu Thủy chẳng buồn nhiều, trực tiếp rút một chiếc thẻ , chỉ đống quần áo với cửa hàng trưởng: "Trừ ba món , tất cả quần áo trong tiệm , thầu hết."
"Ha ha, đúng là c.h.ế.t , tưởng đang đóng phim ? Thầu hết cơ đấy, bảo mua luôn cả cái tiệm ?" Triệu Bỉnh Nghĩa chiếc thẻ ngân hàng bình thường trong tay Thu Thủy, thầm lạnh. Nếu Thu Thủy rút thẻ bạch kim thẻ kim cương thì gã còn tin, chứ cái thẻ bình thường làm nổi ba trăm vạn tệ. Gã chỉ nghĩ Thu Thủy đang diễn kịch thôi.
Bà cửa hàng trưởng ban đầu Thu Thủy bảo mua hết cũng tưởng giàu thật, nhưng thấy chiếc thẻ bình thường thì cũng chung suy nghĩ với Triệu Bỉnh Nghĩa, mặt mày khó chịu : "Thưa , chúng bận, thời gian xem diễn kịch ."
Thu Thủy cảm thấy cái bộ mặt của bà cửa hàng trưởng giống hệt mụ quản lý ở cửa hàng Ma Vương từng đuổi việc, nên chẳng buồn đôi co, trực tiếp đưa thẻ cho Hà Bình: "Tiểu Bình, thanh toán ."
"Anh Thu Thủy..." Hà Bình ngập ngừng, cô cũng tưởng Thu Thủy đang diễn kịch để giải vây cho . Cô vì mà Thu Thủy nhạo.
"Quẹt , tin ." Thu Thủy giải thích nhiều, nhét thẳng thẻ tay Hà Bình.
Triệu Bỉnh Nghĩa bên cạnh thêm dầu lửa: "Phải đấy, bảo quẹt thì cô cứ quẹt Tiểu Bình, kẻo doanh khủng chạy mất bây giờ." Gã xem Thu Thủy sẽ bẽ mặt thế nào khi thanh toán nổi. "Cứ quẹt , nếu lát nữa thẻ tiền, mấy bộ đồ chọn lúc nãy sẽ thanh toán hết, để cô khó xử ."
Triệu Bỉnh Nghĩa dứt lời, bà cửa hàng trưởng liền đẩy Hà Bình một cái: "Tiểu Bình , quẹt thẻ . Còn ngây đó làm gì?"
Hà Bình cuối cùng sang Thu Thủy, thấy ánh mắt thản nhiên, nở một nụ như thể trấn an lòng . Nhìn nụ đó, Hà Bình bỗng dưng nảy sinh niềm tin lời Thu Thủy . Trong máy tính sẵn danh sách hàng hóa của cả tiệm, chỉ cần xuất hóa đơn tổng, loại bỏ chiếc áo len và hai bộ đồ Triệu Bỉnh Nghĩa đang cầm là xong. Vì , Hà Bình nhanh tính tổng giá trị.
"Tổng cộng là ba triệu sáu trăm năm mươi tám nghìn Hoa tệ ạ." Hà Bình giá xong, Thu Thủy vẫn mỉm , Lâu Vũ Thần cạnh cũng chẳng hề biến sắc.
Triệu Bỉnh Nghĩa "ồ" một tiếng, dùng vẻ mặt xem kịch với Thu Thủy: "Giá cũng chẳng cao lắm nhỉ. Chắc là Thu Thủy đây trả đúng ?"
Thu Thủy chẳng thèm liếc gã lấy một cái, thẳng tới mặt Hà Bình: "Quẹt ."
Hà Bình nghiến răng, cầm thẻ quẹt qua máy, đó đưa cho Thu Thủy. Thu Thủy nhập mật mã nhấn nút xác nhận. Máy quẹt thẻ kêu "tít tít" hai tiếng, tờ hóa đơn màu trắng chạy .
Hà Bình trợn tròn mắt, kinh ngạc bịt chặt miệng . Triệu Bỉnh Nghĩa và những đang chờ xem kịch cũng trợn mắt há mồm như thấy quỷ.
"Thành... thành công ?" Cô nhân viên Tiểu Tình tờ hóa đơn mà khỏi kinh ngạc.
"Không thể nào, chắc chắn là máy hỏng , máy quẹt thẻ vấn đề. Cái thẻ rách của làm quẹt nổi hơn ba triệu tệ chứ!" Triệu Bỉnh Nghĩa tin Thu Thủy thực sự thanh toán thành công. Đó là thẻ tiết kiệm chứ thẻ tín dụng. Nếu trong thẻ thực sự hơn ba triệu tệ, là một chiếc thẻ bình thường như ? Thường thì gửi ba triệu tệ là nâng cấp lên thẻ vàng . Tuy nhiên, gã đời những chẳng thích làm thẻ vàng thẻ bạc gì cả, cứ dùng thẻ thường cho tiện.
Bà cửa hàng trưởng cũng tin, vội lao tới giật tờ hóa đơn để kiểm tra tiền, thấy đúng là thanh toán hơn ba triệu tệ, bà liền sang Hà Bình. Hà Bình màn hình máy tính, máy quẹt thẻ kết nối với máy tính nên nếu thanh toán thành công thì máy tính sẽ hiển thị trong vòng năm giây. Thấy máy tính báo thanh toán thành công, Hà Bình đờ đẫn gật đầu với bà cửa hàng trưởng.
Bà cửa hàng trưởng lập tức phản ứng , vội vàng rút chiếc thẻ tiết kiệm bình thường , hai tay cung kính dâng trả cho Thu Thủy cùng với tờ hóa đơn. "Anh Thu, cảm ơn ủng hộ cửa hàng chúng ạ." Bà nở nụ nịnh bợ hết mức, thái độ ngoắt 180 độ so với lúc nãy. Không nịnh , đây là đại gia thầu sạch cả cái tiệm của bà đấy! Hơn ba triệu tệ bằng doanh thu hơn nửa năm của cửa hàng , dù doanh tính cho Hà Bình thì bà là cửa hàng trưởng cũng sẽ thưởng lớn. Bà dốc sức lấy lòng vị đại gia , đây là đầu tiên bà gặp khách sộp như .
"Cửa hàng trưởng, bà nhầm đấy? Hắn làm thanh toán thành công , bà kiểm tra máy quẹt thẻ , chắc chắn là máy hỏng !" Triệu Bỉnh Nghĩa vẫn tin Thu Thủy thực sự mua sạch tiệm, vì như chẳng khác nào tát thẳng mặt gã.
"Anh Triệu cứ yên tâm, máy quẹt thẻ của chúng vấn đề gì cả. Anh Thu thực sự thanh toán thành công ạ." Bà cửa hàng trưởng đối mặt với Triệu Bỉnh Nghĩa còn vẻ cung kính như lúc nãy nữa.
Thu Thủy cất thẻ , lạnh lùng liếc Triệu Bỉnh Nghĩa một cái, với cửa hàng trưởng: "Tôi thấy ở đây nữa."
"Dạ Thu." Có tiền là đại ca, bà cửa hàng trưởng lập tức làm cử chỉ mời Triệu Bỉnh Nghĩa: "Thật xin Triệu, mời rời khỏi đây cho."
Triệu Bỉnh Nghĩa thể tin nổi: "Bà đuổi ? Tôi tiêu ở đây hai ba vạn tệ đấy!"
Bà cửa hàng trưởng lạnh lùng : "Anh Thu tiêu hơn ba triệu tệ. Nếu Triệu tự rời , chúng sẽ khách sáo ."
"Được, lắm. Các cứ đợi đấy cho !" Bị xua đuổi, Triệu Bỉnh Nghĩa còn mặt mũi nào ở , buông lời đe dọa hậm hực bỏ .