Hệ Thống Bắt Tôi Phải Khoe Giàu - Chương 201: Bốc Phét?

Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:57:26
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Công ty thương mại nơi Chu Đại Cương làm việc thực chất là một công ty lớn. Toàn bộ công ty cộng cũng chỉ hơn hai mươi nhân viên. Với tư cách là ông chủ, Đinh Hồng Tài đối xử với nhân viên hào phóng, cũng những sở thích kỳ quái như những ông chủ khác. Sở thích duy nhất của ông là chơi bóng rổ.

Vừa hôm nay là chủ nhật, Đinh Hồng Tài hẹn giám đốc của một công ty khác đến chơi bóng rổ. Ngoài hai vị ông chủ, các cầu thủ khác đều là nhân viên của mỗi công ty. Nơi họ hẹn chơi bóng là trong một câu lạc bộ thể thao. Câu lạc bộ hai sân bóng rổ chuyên nghiệp. Vì là cuối tuần, nhân viên của cả hai công ty đều đến để ủng hộ, còn dẫn theo , bạn bè đến xem thi đấu.

Nhóm Thu Thủy, Lâu Vũ Thần và Âu Dương Tự đến muộn. Khi họ tới nơi, khán đài của nhà thi đấu bóng rổ kín mấy chục . Ngay khi nhóm Thu Thủy xuất hiện, ánh mắt của trường cơ bản đều đổ dồn về phía họ. Sự rắn rỏi của Chu Đại Cương, vẻ thư sinh của Âu Dương Tự, nhan sắc của Lâu Vũ Thần và sự tao nhã của Thu Thủy. Bốn mỗi một vẻ đặc sắc riêng. Ngược , hai vệ sĩ phía tuy vóc dáng cao lớn nhưng luôn cúi đầu, trông như qua đường Giáp, sự hiện diện thấp. Những mặt ở đó cơ bản đều mấy chú ý đến họ.

Mấy cô gái trẻ chồng thấy bốn , lập tức trở nên phấn khích.

“Nhìn kìa, trai .”

“Đẹp trai quá mất.”

“Thấy mặc đồ đen , đến mức quá đáng luôn.”

, ngũ quan thể tinh xảo đến thế chứ. Còn hơn cả con gái chúng nữa.”

“Người mặc đồ trắng bên cạnh cũng tệ nha, khí chất thật đấy.”

“Người mặc đồ trắng qua là tiền . Khí chất đó bình thường thể nuôi dưỡng .”

“Không ngờ tới đây ủng hộ ông chủ mà còn ngắm nhiều trai thế .”

“Mấy là của công ty bên cạnh ? Sao đây từng thấy nhỉ?”...

“Nhanh lên, để chỗ cho các đây.” Chu Đại Cương dẫn mấy đến hàng ghế thứ hai. Chu Đại Cương đặc biệt bảo để bảy chỗ , vì Thu Thủy còn mang theo hai vệ sĩ.

Lương Lương và Triệu Dung Dung ngay cạnh những chỗ trống đó. Vừa thấy nhóm Thu Thủy đến, Lương Lương và Triệu Dung Dung lập tức dậy vẫy tay với họ.

“Tôi mấy các đến chậm quá đấy. Tôi và Dung Dung đợi các lâu lắm .”

“Thôi , Đại Cương bảo hai cũng mới tới thôi.” Âu Dương Tự ngần ngại vạch trần Lương Lương.

“Biết , Dung Dung nhà yêu cái , khi khỏi nhà nhất định trang điểm một chút mới .” Nói , Lương Lương ôm lấy vai Triệu Dung Dung.

Nắm đ.ấ.m nhỏ của Triệu Dung Dung lập tức đ.ấ.m vai Lương Lương một cái. “Anh gì thế. Chuyện mà cũng đổ cho em, chính mới là lề mề . Thay mấy bộ quần áo mới chịu khỏi cửa.”

Lương Lương lập tức xin : “Phải , đều là của .” Đôi vợ chồng mới cưới thật sự là từ xuống đều toát một mùi vị gọi là "cẩu lương".

“Tôi , hai phai thôi.” Âu Dương Tự giữa hai cặp đôi bất lực : “Cái cẩu độc đắc tội ai chứ. Trên xe ngược đãi đủ, đến đây cũng hai hành hạ. Tôi t.h.ả.m quá mà.”

“Cũng?” Lương Lương sang Thu Thủy và Lâu Vũ Thần. Lập tức bừng tỉnh đại ngộ.

“Được , xuống chuyện . Đừng đó chắn tầm của khác nữa.” Thu Thủy kéo Lâu Vũ Thần xuống.

Sau khi đưa nhóm Thu Thủy đến chỗ, Chu Đại Cương : “Vậy xuống thi đấu đây.”

“Đi .” Lương Lương vẫy tay, đó cũng ôm Triệu Dung Dung xuống.

“Không , Lương Tử, lời ý gì ?” Âu Dương Tự thấy Lương Lương phản ứng gì, liền thắc mắc.

Lương Lương : “Biết chứ, lời chẳng là chuyện Thu Thủy và Lâu Vũ Thần ở bên .”

“Cậu kinh ngạc ?” Âu Dương Tự nhớ và Chu Đại Cương đều chuyện cho mà. Sao Lương Lương xong bình tĩnh thế?

“Chuyện của hai họ từ lâu .” Lương Lương hì hì hôn lên má Triệu Dung Dung một cái, “ bà xã đại nhân?”

Triệu Dung Dung thấy xung quanh đều qua, lập tức hổ đẩy Lương Lương , lườm một cái: “Anh chú ý một chút cho em.”

Âu Dương Tự lời Lương Lương thì kinh ngạc: “Cậu từ khi nào?”

“Ừm, chắc là sớm hơn các một chút.” Lương Lương liếc Thu Thủy một cái, “ , Thu Thủy?”

Thu Thủy nhớ chuyện đó Lương Lương và Triệu Dung Dung tác hợp với Bạch Tĩnh. Bạch Tĩnh đem chuyện của và Lâu Vũ Thần kể cho Lương Lương và Triệu Dung Dung cũng là chuyện thường tình. Nếu nhờ chuyện đó, và Lâu Vũ Thần bây giờ chắc vẫn chỉ là bạn bè bình thường. Nói cũng , Bạch Tĩnh thực chất còn coi là chất xúc tác để và Lâu Vũ Thần đến với đấy.

, Thu Thủy nhún vai : “Lời của Lương T.ử sai.”

Âu Dương Tự kinh ngạc: “Hóa các đều , chỉ và Đại Cương là hai đứa ngốc m.ô.n.g trong bóng tối? Không , các quá thiếu nghĩa khí . Các bồi thường cho và Đại Cương.”

“Thôi , còn đòi bồi thường. Hai chẳng nhận một triệu tệ tiền bồi thường ?” Lương Lương đảo mắt, “Nếu bắt cóc một một triệu tệ, thì thể bắt cóc một trăm .”

Âu Dương Tự : “Cái đó giống ?”

Lương Lương bĩu môi: “Sao giống. Bây giờ các xem, trong những ở đây, ngoại trừ và Dung Dung , ai tiền tiết kiệm quá một triệu tệ ?”

“Có chứ, vị Lâu bên cạnh đây .” Thu Thủy chỉ Lâu Vũ Thần.

“Xì.” Lương Lương khinh bỉ : “Anh tiền chẳng dễ như trở bàn tay , tùy tiện đ.á.n.h một ván cờ cũng là tiền triệu . Người là Kỳ Thần, những bình thường như chúng so với ?”

Thu Thủy định chính cũng thể. Kết quả Lương Lương bồi thêm một câu: “Ngoại trừ .”

Thu Thủy : “Được , thế thì tối nay mời các ăn cơm nhé?”

“Thế .” Lương Lương gian xảo Lâu Vũ Thần, : “Lâu Vũ Thần, bắt cóc Thu Thủy của chúng , chẳng lẽ nên mời đám bạn bè một bữa cơm ? Nếu , chúng sẽ với Thu Thủy đấy.”

“Lời lý.” Âu Dương Tự như sực nhớ , với Lâu Vũ Thần: “Bữa nhất định mời. Không cấp khách sạn năm thì thật với chúng quá.”

“Được. Không vấn đề gì.” Lâu Vũ Thần mỉm nhạt.

“Bà xã đại nhân, thấy ? Tối nay mời khách, chúng ăn cho thật , cần nể mặt họ .” Lương Lương hớn hở với Triệu Dung Dung.

Triệu Dung Dung lườm Lương Lương một cái: “Em đương nhiên , cần .”

Thu Thủy ý kiến. “Khách sạn năm , các thật chẳng khách sáo chút nào.”

“Tôi Thu Thủy, chỉ là một bữa cơm thôi mà nỡ ?” Âu Dương Tự mím môi : “Cậu còn gả bắt đầu tiết kiệm tiền cho ?”

“Ai gả cho , thể là gả cho ?” Thu Thủy phục.

“Thôi , với cái chiều cao đó của mà đòi đè ? Một mét bảy lăm là đ.á.n.h giá cao nhất dành cho .” Lương Lương khách khí mà tổn thương Thu Thủy, “Cậu , chỉ nước đè thôi.”

“Cậu cái gì thế hả.” Thu Thủy ngờ Lương Lương đột nhiên "lái xe", lập tức lườm một cái cháy mặt. Sau đó sang với Lâu Vũ Thần: “Anh đừng họ bậy.”

Không ngờ Lâu Vũ Thần gật đầu vẻ nghiêm túc: “Nói bậy ? Tôi thấy họ đúng.” Bề ngoài dường như bình tĩnh, tuy nhiên, chỉ cần kỹ thể thấy tai Lâu Vũ Thần ửng đỏ.

Thu Thủy thể tin nổi Lâu Vũ Thần: “Anh hư , mới ở cùng họ một lát mà họ dạy hư ?” Kỳ Thần thuần khiết của ? Rõ ràng nãy xe xem truyện tranh còn đỏ mặt tía tai, giờ thể mặt đổi sắc "lái xe" cùng Lương Lương bọn họ ? Sự tiến bộ chẳng lẽ quá nhanh .

“Đàn ông thể hiện sức hấp dẫn của bản ?” Lương Lương nháy mắt với Lâu Vũ Thần, “Anh bạn, còn một món bảo bối , nếu cần, thể tặng hai hộp.”

Lâu Vũ Thần thắc mắc: “Thứ gì ?”

Lương Lương vẻ mặt mờ ám : “Viên uống bổ thận 'Anh khỏe em vui', Thu Thủy đích kiểm chứng d.ư.ợ.c hiệu, tuyệt đối đáng tin cậy.”

“Lương Lương, hươu vượn cái gì thế?” Thu Thủy lườm Lương Lương một cái cháy mặt, “Cái thứ đó cứ giữ mà dùng . Lâu Vũ Thần cần.” Nói xong, Thu Thủy lập tức giải thích với Lâu Vũ Thần: “Em từng dùng qua.”

Thấy Lâu Vũ Thần phản ứng, Thu Thủy cuống lên, nhịn cao giọng : “Em thật sự từng dùng cái viên bổ thận đó, mà, em thích ăn đồ đắng.”

Lâu Vũ Thần nắm tay đặt lên miệng, giả vờ ho khẽ: “Ừm, . Lời của em, hàng ghế thấy hết .”

Thu Thủy đầu , quả nhiên, hàng ghế phía mấy nam thanh nữ tú đang nén . Thu Thủy lập tức ngượng chín . Đều tại Lương Lương, nếu ngứa mồm thì cũng mất mặt thế .

Tuy nhiên Âu Dương Tự bên cạnh bồi thêm một câu chí mạng. “Thu Thủy, từng dùng qua nó đắng?” Âu Dương Tự hỏi câu nghiêm túc, nếu đang nén .

Thu Thủy khẩy: “Được, cái tình em nhựa của chúng xem hôm nay kết thúc tại đây.”

“Được , đùa với nữa.” Âu Dương Tự : “Trận đấu bắt đầu , tập trung xem .”

Phía sân bóng rổ, hai đội một xanh một cam đồng thời xuất hiện. Đội màu xanh là của công ty Chu Đại Cương. Đội màu cam là của công ty đối thủ. Trong đội bóng, ngoài hai vị ông chủ, những khác đều là thanh niên. Đừng hai vị ông chủ đến tuổi trung niên, thể lực đó tuyệt đối thua kém thanh niên . Hơn nữa ném rổ cũng cừ. Hai đội bắt đầu một màn đối kháng kịch liệt, khiến xem vô cùng hào hứng.

Tuy nhiên, ngay tại hàng ghế phía nhóm Thu Thủy, hai cô gái ăn mặc gợi cảm, ánh mắt luôn dán chặt Thu Thủy. Thậm chí họ còn lấy điện thoại , dùng chức năng máy ảnh để quan sát kỹ cách ăn mặc của Thu Thủy.

“Thấy , mặc đồ trắng kìa, bộ đồ thể thao chính là mẫu mới nhất của Long Tú đấy. Giày cũng là một bộ kèm. Cả bộ đó hơn ba trăm nghìn tệ.”

“Đồng hồ của hình như là của Chung Biểu Thế Gia, mau tra xem bao nhiêu tiền.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-phai-khoe-giau/chuong-201-boc-phet.html.]

“Hít... hơn ba triệu tệ? Một chiếc đồng hồ đó giá hơn ba triệu tệ ?”

“Hàng giả thôi chứ? Người đó hình như là bạn của Chu Đại Cương. Bạn của thể là phú nhị đại ?”

“Cô ? Chu Đại Cương chính là một phú nhị đại, còn tặng ông chủ một chiếc siêu xe hơn năm triệu tệ nữa kìa.”

“Chính là chiếc xe hai ngày nay ông chủ lái ?”

, hôm qua đưa tài liệu cho ông chủ vô tình thấy. Chính là Chu Đại Cương tặng xe cho ông chủ đấy.”

“Không thể nào? Chu Đại Cương giàu thế ? Bình thường trông cứ ngơ ngơ, nhận nha!”

“Cho nên, bạn bè của Chu Đại Cương chắc chắn cũng là tiền. Đặc biệt là cái mặc đồ trắng . Trông tuy bình thường nhưng khí chất là hạng xoàng .”

“Biết là một siêu cấp phú nhị đại đấy, còn thể là trong giới thượng lưu Kinh Đô nữa.”

thấy mặc đồ đen trai quá, đúng gu của luôn.”

“Cô ngốc , trai mài mà ăn .”

“Nói cũng lý, lát nữa chúng xin Weixin. Ai tán thì là của đó.”

“Được thôi, bà đây sẽ thua cô .”

Hai cô gái phân tích một hồi xong, đồng loạt quyết định xin Weixin của Thu Thủy.

Rất nhanh, trận đấu đến giờ nghỉ giữa hiệp. Tỉ của hai bên bám đuổi sát, chỉ là đội của Chu Đại Cương đang dẫn ba điểm. Thu Thủy đang chuyện với Lâu Vũ Thần, đột nhiên hai cô gái ăn mặc gợi cảm trực tiếp tới.

“Trai , tiện cho xin Weixin ?” Cô gái dáng cao ráo hơn trực tiếp mở lời với Thu Thủy.

Cô gái còn cũng cầm điện thoại, vẻ mặt đầy mong đợi: “ , kết bạn một chút ?”

Thu Thủy còn kịp trả lời, Lâu Vũ Thần bên cạnh trực tiếp lên tiếng. “Cậu tiện.” Lâu Vũ Thần hai với ánh mắt lạnh lùng.

“Trai , chúng hỏi bên cạnh chứ .” Cô gái cao ráo tuy thấy Lâu Vũ Thần quả thực trai, nhưng thể so sánh với chiếc đồng hồ hơn ba triệu tệ tay Thu Thủy .

“Tôi chính là .” Lâu Vũ Thần trực tiếp nắm lấy tay Thu Thủy giơ lên, lạnh lùng hai , : “Hiểu ?”

Hai cô gái thấy cảnh , làm còn hiểu ý gì nữa. Có chút cam lòng liếc Thu Thủy một cái, thấy Thu Thủy chỉ mỉm Lâu Vũ Thần, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng thèm cho họ. Hai lập tức dậm chân, bỏ .

“Được đấy, Lâu , chiêu từ chối khác thành thạo nha!” Thu Thủy với Lâu Vũ Thần.

“Ừm, , thích quá săn đón mà.” Lâu Vũ Thần nghiêm túc .

Thu Thủy : “Không em săn đón, mà là chiếc đồng hồ tay em săn đón. Vừa nãy hai cô gái tới đồng hồ của em mấy .”

Lâu Vũ Thần chiếc đồng hồ tay Thu Thủy, chiếc đồng hồ đó chỉ kim phút bên trong điểm xuyết một viên kim cương nhỏ, những thứ khác trông đều đơn giản. Chỉ cái logo Chung Biểu Thế Gia thoắt ẩn thoắt hiện đó là quá nổi bật.

Chứng kiến cảnh , Âu Dương Tự tò mò hỏi: “Thu Thủy, chiếc đồng hồ của bao nhiêu tiền?”

Thu Thủy nghĩ một lát, : “Ba triệu sáu trăm nghìn tệ.” Chiếc đồng hồ cũng là đầu tiên đeo ngoài, nhãn giá mới tháo lúc .

“Ba triệu sáu trăm nghìn tệ?” Âu Dương Tự tặc lưỡi, “Đồng hồ của nạm vàng ?” Trời ạ, hơn ba triệu tệ, đủ để mua một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ ở vành đai năm Kinh Đô . Thu Thủy đeo cả một căn nhà tay.

Lương Lương : “Có gì lạ , quên chiếc đồng hồ hơn năm mươi triệu tệ của Thu Thủy ?”

, Thu Thủy còn một chiếc đồng hồ hơn năm mươi triệu, gần sáu mươi triệu tệ nữa. Nghĩ đến cái đó, Âu Dương Tự đột nhiên thấy chiếc đồng hồ dường như cũng chỉ thường thôi.

Cuộc đối thoại của mấy hàng ghế phía thấy. Trong đó một thanh niên mặc vest chỉnh tề, tóc vuốt ngược , thấy xong liền đầu , nhóm Thu Thủy với vẻ khinh bỉ.

“Tôi mấy các , bốc phét cũng phai thôi chứ? Tôi lọt tai nổi.” Hắn Thu Thủy với vẻ giễu cợt: “Đồng hồ hơn năm mươi triệu tệ? Sao còn một chiếc xe mấy trăm triệu tệ luôn ?”

Thu Thủy gật đầu: “Ừm, đúng đấy, quả thực một chiếc xe trị giá ba trăm triệu tệ.” Thu Thủy thật, hơn nữa hôm nay lái chính là chiếc Red Star Dragon Rider trị giá ba trăm triệu tệ đó. Dù chiếc xe đó cũng đủ khiêm tốn.

“Xe ba trăm triệu tệ?” Thanh niên trực tiếp lớn. “Tôi , của Hồng Tài Mậu Dịch các đúng là nhân tài. Bốc phét kiểu cần nháp luôn.”

Thanh niên tin những gì Thu Thủy , chỉ nghĩ họ đều đang bốc phét. Thực tế chỉ thanh niên tin, mà những xung quanh thấy cuộc đối thoại của họ cũng tin. Dù những xung quanh cơ bản đều là nhân viên của hai công ty, đều là tầng lớp làm công ăn lương. Một chiếc đồng hồ ba triệu sáu trăm nghìn tệ, thế nào cũng thấy giống như đang bốc phét.

Thanh niên liếc chiếc đồng hồ tay Thu Thủy: “Chiếc đồng hồ Chung Biểu Thế Gia đó của là hàng giả đúng ? Làm trông cũng giống thật đấy. so với hàng thật thì vẫn còn kém một chút.” Nói xong, thanh niên giơ tay lên, để lộ chiếc đồng hồ cổ tay, vẻ mặt đầy tự hào : “Thấy , chiếc tay đây mới là hàng thật của Chung Biểu Thế Gia. Biết chiếc đồng hồ của bao nhiêu tiền ?”

Thu Thủy và Lâu Vũ Thần , gì. Ngược Lương Lương làm vẻ tò mò, : “Bao nhiêu tiền ?”

“Nói dọa c.h.ế.t các luôn.” Thanh niên trực tiếp hếch cằm lên, “Chiếc đồng hồ của hơn một triệu hai trăm nghìn tệ.”

“Tôi , thể chứng minh của chúng là giả, của là thật chứ?” Âu Dương Tự phục. Đồng hồ của Thu Thủy tuyệt đối thể là giả . Đùa gì thế, với giá của Thu Thủy mà đeo một chiếc đồng hồ giả ? Đồ thật còn chắc thèm đeo chứ.

“Chứng minh? Thân phận của chính là chứng minh.” Thanh niên với một thanh niên khác bên cạnh: “Lại đây, cho họ là ai.”

“Vâng.” Một thanh niên khác hơn hai mươi tuổi, nịnh nọt với thanh niên , đó ho khẽ một tiếng, giới thiệu một cách nghiêm túc: “Vị chính là con trai của giám đốc Lưu của công ty Phong Thượng Mậu Dịch, Phong Tử, Phong thiếu.”

“Phong T.ử (Thằng điên)?” Thu Thủy cái tên đặc biệt làm cho buồn . Lâu Vũ Thần cũng nhịn để lộ một tia nhạt. Âu Dương Tự, Lương Lương và Triệu Dung Dung trực tiếp phá lên.

“Phong Tử? Sao tên là cái chứ?” Âu Dương Tự thực sự cảm thấy đặt tên đúng là quá tài năng.

Phong T.ử thấy họ đều , lập tức đen mặt : “Cái lũ vô văn hóa các , là Phong trong phong cảnh, T.ử trong cây tử.”

“Được , Phong Tử. Cho dù là con trai của giám đốc công ty Phong Thượng Mậu Dịch gì đó, cũng thể chứng minh chiếc đồng hồ tay là thật. Tương tự, cũng thể chứng minh chiếc đồng hồ tay bạn là giả chứ?” Lương Lương vẫn cảm thấy cái tên thế nào cũng thấy kỳ cục. Thật trách họ hiểu lầm , cái tên đúng là làm cả.

“Chỉ hạng nhân viên của Hồng Tài Mậu Dịch mà đòi đeo nổi chiếc đồng hồ Chung Biểu Thế Gia hơn ba triệu tệ ? Anh hỏi thử những đồng nghiệp xung quanh xem, họ tin ?”

Lời của Phong T.ử thốt , những xung quanh liền nhao nhao phụ họa.

thế, đeo một chiếc đồng hồ giả mà cứ ngỡ là phú nhị đại bằng.”

“Phong thiếu của chúng mới là phú nhị đại thực thụ. Không giống nhân viên của một công ty nào đó, bóng đ.á.n.h chẳng mà chỉ giỏi bốc phét.”

, còn đồng hồ hơn ba triệu tệ, xe ba trăm triệu tệ, bò thổi bay lên trời luôn đấy.”

“Nhân viên của công ty Hồng Tài ham hư vinh thế nhỉ?”

“Vừa nãy họ cái gì mà tiền tiết kiệm đều từ một triệu tệ trở lên là vạch trần . Chỉ là giữ thể diện cho họ thôi, ngờ còn lấn tới.”

“Chao ôi, đúng là chủ nào tớ nấy. Vừa nãy ông chủ của chúng còn nhạo ông chủ công ty Hồng Tài Mậu Dịch bốc phét kìa. Không ngờ đám nhân viên còn giỏi bốc phét hơn cả ông chủ.”

“Ha ha, vật họp theo loài mà.”...

“Các ...” Lương Lương ngờ họ càng càng quá đáng. Thu Thủy cũng lập tức chút đen mặt.

Những nhân viên của Hồng Tài Mậu Dịch phía họ lập tức cũng hài lòng.

“Tôi , của Phong Thượng Mậu Dịch các là thua nổi đúng ?”

thế, nào thua bóng cũng năng mỉa mai. Người thích bốc phét thì , bốc phét phạm pháp ?”

“Tuy mấy nhân viên công ty chúng , nhưng cũng là nhà của nhân viên công ty chúng . Chưa đến lượt của Phong Thượng Mậu Dịch các chỉ tay năm ngón .”

“Người làm trò, thấy cái lũ cẩu độc chính là ghen tị với mấy trai thôi.”

“Đeo đồng hồ giả thì , đeo đồng hồ giả vẫn trai hơn cái lũ đeo đồng hồ thật các .”

“Mấy trai đừng sợ, chúng ủng hộ các .”

, ủng hộ các . Đừng hèn, cứ chiến .”...

Nhóm Thu Thủy thấy lời của những nhân viên và nhà nhân viên Hồng Tài Mậu Dịch phía , quả thực nên nên . Tuy đều đang bảo vệ họ, nhưng mỗi một câu "thích bốc phét", mỗi một câu "đeo đồng hồ giả", lộ rõ suy nghĩ thật sự trong lòng họ. Họ cũng khẳng định chiếc đồng hồ Thu Thủy đeo là giả, khẳng định nhóm Thu Thủy đang bốc phét. Khiến nhóm Thu Thủy dở dở .

Lời của nhân viên Hồng Tài Mậu Dịch thốt , Phong T.ử lập tức hừ lạnh một tiếng: “Nhìn xem, chính của họ cũng thừa nhận họ đeo đồng hồ giả kìa.” Sau đó với Thu Thủy: “Tôi , vạch trần thì mau tháo chiếc đồng hồ giả tay xuống . Đừng ở đây làm mặt nữa.”

“Đồng hồ của là thật giả, hình như liên quan gì đến nhỉ?” Thu Thủy ấn tượng với tên Phong T.ử .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Đương nhiên là liên quan , đeo một chiếc đồng hồ giả mà cùng nhãn hiệu với chiếc tay . Logo sắp bay màu đến nơi , đồ giả. Vạn nhất khác cũng tưởng đeo đồng hồ giả thì .” Phong T.ử đương nhiên : “Tôi cũng cần thể diện chứ.”

Lâu Vũ Thần ở bên cạnh liếc chiếc đồng hồ tay một cái, phát hiện chiếc đồng hồ đó quả thực cùng nhãn hiệu với của Thu Thủy. Chỉ là cái logo dường như chút khác biệt. Nếu kỹ thì thực sự nhận . Logo đồng hồ của Thu Thủy từ phía bên tuy thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng chính diện vẫn rõ ràng. Còn logo đồng hồ của Phong T.ử thì từ hướng nào cũng rõ nét. Đồng hồ tay Thu Thủy chắc chắn giả. Vậy thì chiếc đồng hồ tay Phong T.ử chắc chắn là đồ giả .

Âu Dương Tự lúc như suy nghĩ điều gì đó, mở miệng với Phong Tử: “Tôi , khi nào thực chiếc của mới là giả ?” Lời của Âu Dương Tự thốt , Phong T.ử sững sờ. Đám nhân viên bên cạnh cũng sững sờ theo.

Loading...