Giả Chết Trở Về, Ta Bị Nghịch Đồ Điên Cuồng Ép Yêu - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:31:11
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc đang chờ ông chủ mang đồ khô tới, Lê Uyên đan hai tay đặt cằm mà trầm tư suy nghĩ.

 

Hắn nghĩ, với những lời kích thích và nhắc nhở thì Kỷ Trần chắc sẽ nhanh chóng nhớ thứ Tuyết Vô Khê loại bỏ.

 

Đó chính là tình cảm dành cho Quý Đồng.

 

Bất kể tình cảm đó là thích , thì cũng đủ để ngăn Quý Đồng tiếp tục phát điên kiểm soát như hiện tại.

 

Tuy Quỷ tộc, cũng hy vọng Quỷ tộc thể phục hưng.

 

Quỷ Mâu tạo thế hệ Quỷ tộc mới khác với Quỷ tộc .

 

Trước đây Quỷ tộc tuy cũng cần hấp thu tinh khí nhân loại, nhưng đến mức hút sống thành một bộ xương khô.

 

Thậm chí Quỷ Mâu còn ý định biến tất cả nhân loại và tiên giả thành đồ ăn và đồ chơi của Quỷ tộc mới .

 

Chưa từng nghĩ đến việc cùng tồn tại.

 

Quý Đồng vốn cũng chẳng hề lòng trở về Quỷ tộc, càng đồng tình với cách làm của Quỷ Mâu.

 

Nếu vì tình cảm Kỷ Trần dành cho Quý Đồng Tuyết Vô Khê động tay động chân…

 

Động tay động chân?

 

Chẳng lẽ…

 

—— Tuyết Vô Khê chỉ xóa bỏ tình cảm của Kỷ Trần với Quý Đồng, mà còn hạ ám chỉ hoặc phong ấn?

 

Nếu thật sự là như

 

Thì cái luôn luôn thuần khiết, nội tâm trong sáng như tuyết đó là Tuyết Vô Khê, ngày rơi sa đoạ cũng còn xa nữa .

 

Khóe miệng Lê Uyên chợt cong lên một nụ mỉa mai.

 

lúc đó, ông chủ mang tới cho một mâm khoai lang khô đặt mặt .

 

Màu sắc vàng ươm hấp dẫn đến mức chịu nổi.

 

Hắn lập tức cầm lấy một miếng nhét miệng, nhưng lúc nhai chậm rãi hơn hẳn.

 

Vừa nhai lẩm bẩm .

 

“Vô Khê , ngươi cuối cùng cũng giống một tư tâm … Chứ cái luôn luôn nghĩ cho khác, chưởng môn Vô Cực Tông mỹ .”

 

“Ta hình như càng ngày càng thích ngươi mất , làm bây giờ?”

 

---

 

Kỷ Trần thất thần lững thững trong màn mưa dày đặc.

 

Trời bắt đầu tối, sắp sửa đêm.

 

Mưa mỗi lúc một lớn, cả đất trời chìm trong màn sương mờ ảo, như bao phủ bởi một tấm rèm nước nặng nề.

 

Từng giọt mưa nặng nề rơi xuống bồm bộp, như thể bầu trời x.é to.ạc một lỗ, nước mưa trút xuống như thác đổ.

 

Cái ô chắn mưa đầu Kỷ Trần và xung quanh biến mất từ bao giờ.

 

Cậu giữa màn mưa to, ướt sũng trông chẳng khác gì con ch.ó ướt lông ném xuống ao.

 

Thật với linh lực của , thể tự tạo một tấm chắn mưa.

 

làm.

 

Cậu chỉ để cơn mưa lớn tưới cho tỉnh táo .

 

Chỉ là… cũng chẳng “ngủ” từ khi nào.

 

Cậu lang thang mục tiêu một lúc lâu, trời cuối cùng cũng chuyển sang đêm tối đen.

 

Có lẽ vì tầm kém, thêm việc Kỷ Trần chẳng thèm để ý đường nên đ.â.m sầm một .

 

“Ái da!”

 

Người phát tiếng kêu mềm mại, là giọng của một cô gái.

 

Kỷ Trần va , cũng ngẩng đầu, chỉ nhẹ nhàng “Xin định lặng lẽ rời .

 

cánh tay nắm chặt.

 

“Là ngươi ——!”

 

“Ân nhân! Cuối cùng cũng tìm ngươi !”

 

Lúc Kỷ Trần mới ngẩng đầu mặt đối phương.

 

Là một cô gái mặc thanh y, tay cầm dù giấy đỏ, dung mạo vô cùng xinh . Dù tóc búi lên, vẫn chẳng mất phần phong tình.

 

Kỷ Trần chút ấn tượng nào với cô gái .

 

Cậu thờ ơ : “Có lẽ ngươi nhận nhầm .”

 

“Không ! Ta thể nào nhận nhầm, chúng mới gặp hồi đầu tháng cơ mà.”

 

Kỷ Trần càng thêm nghi hoặc: “Đầu tháng?”

 

, trong bí cảnh Huyền Thiên, cuối cùng chính ngươi cứu đó, ngươi quên ?”

 

Được nhắc như , Kỷ Trần cuối cùng cũng nhớ .

 

Thì cô gái chính là nữ tu mà liều cứu hôm đó.

 

Cũng khó trách gọi là “ân nhân”.

 

“À, nhớ .” Kỷ Trần tuy quá tiếp chuyện, nhưng vẫn khách sáo hỏi: “Ngươi cũng tới đây tham gia thi đấu ?”

 

Kỳ thật trong lòng Kỷ Trần rõ ràng, tu vi cô quá thấp, tám phần là giống nên chỉ tới xem náo nhiệt, tiện đường du lịch một vòng thôi.

 

Quả nhiên, cô gái lập tức trả lời: “Tất nhiên là .”

 

“Ta bản lĩnh đó, chỉ là đăng ký cho thôi, dù cũng tiền thể tiện theo ca ca đến chơi.”

 

“Ca ca?”

 

“Ừ, ca ca là tu sĩ Nguyên Anh kỳ đó, siêu lợi hại luôn!”

 

Vừa , cô đưa cây dù của che cho Kỷ Trần: “À đúng , tên là Nguyễn Hiểu Lộ, ân nhân tên gì ?”

 

“Kỷ Trần.”

 

“Được , gọi ngươi là ca ca Trần nha, hí hí.”

 

Kỷ Trần phản đối, bởi vì khá thiện cảm với tính cách của Nguyễn Hiểu Lộ, huống hồ đối phương cũng xinh xắn.

 

chuẩn gu của .

 

Ở thế giới lâu như , sống lặng lẽ suốt hai năm, cũng từng chuyện nhiều với cô gái nào.

 

“Ca ca ngươi ?” Kỷ Trần hỏi.

 

“Huynh đang nghỉ ở khách điếm, lười lắm chẳng thích di chuyển gì cả. Còn thì ngược , hiếm khi khỏi môn phái, cho dù trời mưa to cũng ru rú trong phòng.”

 

“Nơi khách điếm ?”

 

Kỷ Trần thầm nghĩ: Mình lòng vòng nãy giờ cũng thấy cái nào?

 

“Có mà, chỉ là khó tìm thôi, hai chị em cũng tìm lâu mới thấy.”

 

Kỷ Trần như vớ cọng rơm cứu mạng —— cuối cùng cũng chỗ ngủ !

 

“Có thể dẫn ?”

 

“Được chứ.” Nguyễn Hiểu Lộ vui vẻ đồng ý, còn chủ động khoác tay Kỷ Trần.

 

Kỷ Trần ngạc nhiên, nhưng cũng từ chối sự nhiệt tình của cô.

 

Thế là hai cùng chia dù, qua vô lối nhỏ quanh co, cuối cùng dừng một căn nhà trông như phế tích.

 

Kỷ Trần thoáng qua: “.....”

 

Thôi kệ, còn hơn .

 

khi khách điếm thì ông chủ bảo hết phòng.

 

Kỷ Trần xong liền ngay là sẽ như mà.

 

Nhìn căn nhà lẽ chỉ năm sáu phòng, mà nhiều t.ử các tông môn kéo đến như thế, kiểu gì cũng vài may mắn tìm nơi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/gia-chet-tro-ve-ta-bi-nghich-do-dien-cuong-ep-yeu/chuong-40.html.]

“…… Vậy núi cũng .”

 

Kỷ Trần đang định rời , thì Nguyễn Hiểu Lộ vội vàng kéo : “Đừng mà ca ca Trần, khó khăn lắm mới tìm ngươi thể để ngươi !”

 

Kỷ Trần đột nhiên cảm thấy như con nợ chủ nợ đòi tiền .

 

Cậu dừng chân , cũng bất đắc dĩ: “ mà… hết phòng .”

 

“Không mà, ngươi thể ở chung phòng với , ngại .” Nguyễn Hiểu Lộ tươi, má lúm đồng tiền hiện rõ hai bên má.

 

Kỷ Trần: !!!

 

Không lẽ… thật sự ?

 

“Lộ Lộ, bậy bạ gì đó! Sao thể ở chung với một nam nhân xa lạ chứ!”

 

Kỷ Trần còn đang miên man suy nghĩ thì một giọng mắng dữ dội cắt ngang.

 

Âm thanh vọng xuống từ tầng hai, Kỷ Trần ngẩng đầu , thấy một thanh niên chừng hai mươi mấy tuổi đang bên lan can.

 

Chắc là ca ca của Nguyễn Hiểu Lộ.

 

Hắn mặc cùng loại y phục xanh lam như Nguyễn Hiểu Lộ, chắc là của Thanh Diễn Phái.

 

Cao gầy, mặt mũi thanh tú, giống như đúc từ cùng một khuôn với Nguyễn Hiểu Lộ, dung mạo cũng tồi.

 

Nguyễn Dật Thần tầng hai mặt mày cau , quát lớn với em gái : “Lớn từng , chẳng hổ gì cả, còn thể thống gì nữa!”

 

Nguyễn Hiểu Lộ ấm ức chu môi, với trai: “Ca ca ~ lạ, là ân nhân cứu mạng của đó ~”

 

“Ân nhân cứu mạng?”

 

Nguyễn Dật Thần nghi ngờ sang Kỷ Trần, một thiếu niên bình thường chẳng gì đặc biệt, cũng giống bản lĩnh lớn lao gì.

 

Hắn còn tưởng mà sáu đại tông môn truyền tai , thể một kiếm bổ đôi bí cảnh thì là loại phong thần tuấn lãng, tiêu sái như ngọc cơ chứ.

 

“Lộ Lộ, nhận nhầm đấy……?”

 

“Thật sự nhầm ca ca, chính là !” Nguyễn Hiểu Lộ khẳng định chắc nịch, tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỷ Trần buông.

 

Kỷ Trần bên vuốt ve lòng bàn tay mềm mại thơm ngát của tử, càng thêm suy nghĩ vẩn vơ.

 

Nếu tối nay thật sự thể ngủ chung một phòng, thì ... làm một trận cho trò chứ!

 

Bị đàn ông ngủ qua thì tính là gì? Ha hả.

 

Lão t.ử tối nay nhất định chứng minh, lão t.ử là đàn ông thẳng tắp!!!

 

“Vậy thì... hai đứa cũng thể ngủ chung một phòng .” Nguyễn Dật Thần vẫn đang sức ngăn cản chuyện .

 

Nguyễn Hiểu Lộ vẫn kiên quyết : “Muội mặc kệ, chính là ngủ cùng , thích ! Nếu thì sớm ch·ết trong bí cảnh ...”

 

“Ca ca ~ ca hãy cho toại nguyện , thật sự nhớ suốt nửa tháng trời!”

 

Nguyễn Dật Thần thấy kiên quyết như , đành miễn cưỡng đồng ý: “Được …”

 

Rồi sang với Kỷ Trần: “Tiểu tử, đừng mà mưu đồ bậy bạ với , để ngươi dám làm gì nó thì lột da ngươi .”

 

Kỷ Trần nghĩ thầm: Nếu thật sự lo cho ngươi thì ngủ chung phòng với ? Hay là sợ mưu đồ với cả ngươi?

 

Cái gì mà tình plastic…

 

Cuối cùng, Kỷ Trần thật sự như ý nguyện, ngủ chung phòng với một t.ử xinh ái mộ .

 

Còn ngủ chung một giường.

 

Kỷ Trần quần áo sớm ướt sũng nhưng nhanh linh lực hong khô.

 

Thật vốn thể lấy lý do quần áo ướt để cởi ngủ.

 

Sau đó thì… khụ khụ.

 

chỉ nghĩ thôi, vẫn thấy ngại nên chỉ đành giữ nguyên quần áo mà .

 

Có ý nhưng gan hành động.

 

Thế nhưng tuy cởi, Nguyễn Hiểu Lộ bên cạnh tự bỏ phái phục, chỉ mặc trung y mà cạnh .

 

Hai gì, mặt về một hướng, trùm kín chăn, khí chút lúng túng.

 

Kỷ Trần cả căng cứng như cây gỗ, chẳng khác gì tượng đá, rõ ràng lúc còn nghĩ rõ ràng, làm một trận trò mà!

 

đến lúc thật sự mấu chốt, dám động đậy chút nào hơn nữa thể cũng chẳng phản ứng gì, chẳng hề động t.ử bên cạnh.

 

—— một chút cảm giác cũng .

 

Ân... thậm chí nổi một cái ngẩng đầu!

 

Không lẽ… thật sự là cong?

 

Sự tự tin của Kỷ Trần tan thành mây khói, đột nhiên rơi trạng thái hoài nghi bản .

 

“Cái đó…”

 

Cuối cùng, vẫn là Nguyễn Hiểu Lộ mở lời , nàng ngượng ngùng chôn nửa mặt chăn, giọng lí nhí: “Cái đó… nếu ngươi chịu cưới … ân… thể cho ngươi…”

 

Cưới?

 

Đầu óc Kỷ Trần lập tức trống rỗng.

 

Kỳ lạ thật, chẳng vẫn mong ước cưới vợ ?

 

Thậm chí còn vì chuẩn cho tương lai vợ con mà vất vả làm việc, dám uống nhiều rượu, chỉ sợ tích góp đủ tiền.

 

Bây giờ một t.ử chủ động đưa tới cửa, còn chẳng cần bỏ tiền, gả cho

 

Không là chuyện ?

 

Kỷ Trần trong lòng rối như tơ vò, thế mà vẫn nhúc nhích tí nào.

 

Nguyễn Hiểu Lộ bên cạnh bắt đầu sốt ruột, bất chợt dậy kéo chăn, sang chất vấn Kỷ Trần: “Ca ca Trần, là… thích ?”

 

Đôi mắt đào hoa , ánh đèn lờ mờ càng thêm lộng lẫy, tràn đầy phong tình.

 

“Không mà…” Kỷ Trần lắp bắp.

 

Thích thì chắc chắn là thích .

 

mà ——

 

Nguyễn Hiểu Lộ cảm thấy thể chờ đợi thêm nữa, đột ngột xoay đè lên Kỷ Trần.

 

Kỷ Trần giật , theo phản xạ hất cô .

 

Do dùng sức quá mạnh, hai lăn trượt xuống giường.

 

Kỷ Trần vẫn còn lương tâm, sợ cô ngã đau nên cố tình dùng lót đất, để Nguyễn Hiểu Lộ đập xuống sàn.

 

“Ngươi… chứ…” Vừa đau luống cuống, Kỷ Trần hỏi cô.

 

Nguyễn Hiểu Lộ đột nhiên òa nức nở, gương mặt yếu đuối đáng yêu rơi lệ như mưa: “Hu hu hu hu hu…”

 

Kỷ Trần: “.....”

 

Bỗng nhiên cảm thấy phụ nữ thật là phiền phức là ?

 

Không còn dỗ ?

 

Kỷ Trần còn cách nào, cũng thể để cô mãi, lỡ kéo ông cô xuống đây hiểu lầm làm gì thì khổ.

 

“Được đừng nữa… Vừa nãy là phản ứng quá… …”

 

Lời Kỷ Trần còn dứt, Nguyễn Hiểu Lộ nhào tới, sụt sùi ôm chặt lấy cổ : “Muội ngủ cùng nhất định cưới … hu hu hu hu…”

 

Bị ôm cổ cứng ngắc như , đầu tiên Kỷ Trần thật sự thấy hoang mang làm gì.

 

Cậu từ từ giơ tay lên, nhẹ nhàng ấn giữa hai hàng lông mày của .

 

Ai ———

 

Giờ phút , cũng thể thừa nhận lẽ cái suy nghĩ chắc chắn rằng là trai thẳng giờ… thật sự là sai .

 

Cậu từng thắc mắc tại bản mãi vẫn FA, rõ ràng ở thế giới cũ trai còn tiền.

 

Giờ thì hiểu , lẽ vì luôn nghĩ thích con gái nhưng bao giờ hành động cụ thể, thấy gái cũng chỉ đơn thuần ngắm cho vui.

 

Thế là… phá án đó.

 

Tự an ủi bản : Làm nhang muỗi cũng .

Loading...