Nói cũng , luyện đan càng nhiều thì vận may với đan d.ư.ợ.c cũng càng lớn, khi hiến tế thể đổi nhiều thứ hơn.
Tuy là mấy thứ đó đều do ngẫu nhiên, nhưng một ngày vận khí , đổi thứ gì hữu dụng với thì ? Nếu thật sự cái " " đó, thể hồi phục, thấy dáng vẻ khí phách hăng hái của !
Cuu
Chỉ là, rốt cuộc vẫn là hy vọng xa vời. Chung Thải chỉ dám âm thầm cố gắng trong lòng, ngoài mặt thì gì.
Nếu thật sự thành công, thì đó là niềm vui bất ngờ, còn nếu thành, cũng đỡ làm thất vọng.
Phương t.h.u.ố.c luyện Bổ Khí Đan là một loại đan d.ư.ợ.c cấp trung khá hiếm, d.ư.ợ.c liệu chính chỉ một thứ là bồi khí quả, còn đều là d.ư.ợ.c liệu phổ thông, cỏ tranh kinh, thanh linh thảo, khổ lăng tử, tang mễ, hoàng mành đinh, tổng cộng năm loại.
Tính hết cả toa thuốc, giá trị hai bạc, xem như là một phương t.h.u.ố.c khá rẻ.
xét về độ khó khi luyện, nó loại dễ nhất. Trong đó, khó nhất là công đoạn hòa tan thanh linh thảo cỏ tranh kinh.
Chung Thải suy nghĩ một lúc, lấy cái chén diễn tập vài , đúng lúc Ổ Thiếu Càn cũng rửa sạch đan lô xong, liền chỉnh lửa một nữa, theo trình tự mà đưa bồi khí quả, cỏ tranh kinh, nước thanh linh thảo...
“Phanh!”
Lại nổ lò. May mà cái đan lô cấp hai cũng đủ chắc, luyện một đan d.ư.ợ.c cấp trung thôi nên đến mức phá hỏng.
Chỉ tiếc là mất nửa phần d.ư.ợ.c liệu.
Chung Thải: “……”
Đau lòng quá mất!
Ổ Thiếu Càn vỗ vai , : “Lần còn kiên trì lâu hơn đấy, ngươi nghĩ kỹ xem sai ở , đan lô để rửa.”
Chung Thải hít sâu một , bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ, cố nhớ sai ở chỗ nào.
Một chén ...
Lần thứ ba luyện chế.
“Phanh!”
Ổ Thiếu Càn rửa đan lô.
Chung Thải suy nghĩ sai lầm.
Một chén ...
Lần thứ tư.
“Phanh!”
Lần thứ năm.
“Phanh!”
Lần thứ sáu.
“Phanh!”
Rồi thứ bảy… thứ tám… thứ chín…
“Phanh!”
“Phanh!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ga-cho-huynh-de-chi-cot/chuong-19.html.]
“Phanh!”
Chung Thải bẻ ngón tay tính bạc, mắt lóe tia giận dữ:“Ta! Lãng phí hơn mười bạc! Vẫn nổ lò!!”
Ổ Thiếu Càn bộ dạng bi phẫn ch.ết của , nhịn mà chút .
Chung Thải đờ đẫn qua, giận dữ càng dâng cao: “Không ít tiền đấy! Ngươi còn cái gì?!”
Ổ Thiếu Càn sững : “A? Ta ?”
Chung Thải nổi gân xanh ở thái dương.
Ổ Thiếu Càn ho nhẹ một tiếng, vội tới bên cạnh Chung Thải, xoa đầu , :“Được , đừng vội. Mới luyện vài mà thôi. Thành công thì gọi là thiên tài, còn thành công mới là bình thường.”
“Ngươi mới luyện nửa ngày thôi, theo , mấy đan sư khác, lúc mới bắt đầu luyện đan, cả chục ngày nửa tháng cũng một viên thành công. Cái đó còn tính thời gian nhận d.ư.ợ.c liệu, làm quen với hỏa hầu các thứ nữa cơ.”
“Hôm nay thì mai, mai thì mốt, từ từ mà làm. Càng nóng ruột càng dễ sai, càng khó tĩnh tâm.”
Ổ Thiếu Càn , lắc đầu của Chung Thải, “Ổ Triệu Hồng học luyện đan mười năm, luyện loại đan d.ư.ợ.c bình thường nhất… đại khái là Tủy Cốt Đan? Ngươi bây giờ đang luyện Bổ Khí Đan, thứ khó luyện hơn, nàng đó thử đến cả trăm cũng luyện thành, bỏ luôn, chuyển sang luyện loại dễ hơn.”
Chung Thải lắc đến choáng váng, nhưng cuối cùng cũng nguôi giận.
“Thật ? Ngươi lừa đó chứ?” hỏi với vẻ nghi ngờ. “Ta giờ tìm hiểu chuyện đan sư nhiều, ngươi đừng gạt .”
Ổ Thiếu Càn giữ đầu Chung Thải yên, chờ tỉnh táo mới mỉm : “Không gạt. Ngươi tiến bộ thật sự tồi. Ta để ý thấy, ngươi chỉ nổ lò khi gần dùng hết chén nước thanh linh thảo, chẳng là gần thành công ? Ta đoán chừng, nhiều lắm ba bốn ngày nữa là ngươi luyện thôi.”
Chung Thải rầu rĩ : “Trộm vía lời của ngươi.”
Ổ Thiếu Càn nghiêm mặt: "Nhả vía, nhả vía”
Chung Thải đ.ấ.m một cái n.g.ự.c , rốt cuộc cũng thoải mái hơn, hừ một tiếng: “Ngươi mặt dày thật đấy.”
Ổ Thiếu Càn :“Là dày.”
Chung Thải cũng theo:“Cút , mau rửa đan lô cho !”
Ổ Thiếu Càn nhanh nhẹn làm theo.
Chung Thải liếc bóng lưng , bỗng nhiên cảm thấy chút hổ.
Vừa hình như nổi giận quá mức… cái tên vẫn còn tâm tình nhạo , xem thật sự để tâm lắm chuyện phế, thì… cũng tạm .
Nghe lời khuyên của Ổ Thiếu Càn, Chung Thải kiềm chế cảm xúc ngày càng nóng nảy của bản , ăn ba bữa đều đặn, ngủ sớm dậy sớm, thể khoẻ mạnh. Một ngày mười hai canh giờ, dành bảy canh giờ để luyện đan, thời gian còn thì làm việc gì cần làm.
Nhờ điều chỉnh tâm trạng như thế, cuối cùng cũng vượt qua giai đoạn khó khăn nhất trong việc luyện Bổ Khí Đan.
Nước thanh linh thảo đổ lên cỏ tranh kinh, giúp gia tốc dung hợp giữa cỏ tranh kinh và bồi khí quả. Khi dùng hết lượng nước của hai mươi cây thanh linh thảo, ba loại d.ư.ợ.c liệu hợp thành một khối keo màu xanh nhạt, yên ở đáy lò chính.
Chung Thải nhanh chóng cho khổ lăng t.ử , khối keo hấp thu nó, trở nên cô đặc và rắn chắc hơn. Tiếp theo là tang mễ, chồi non gỗ dâu màu vàng nhạt lập tức cuộn , hòa khối keo, khiến nó bắt đầu cảm giác kết tinh…
Cuối cùng là hoàng mành đinh, khi thả đáy lò thì nhanh chóng đốt cháy thành bột mịn, tan khối keo…
Khi bộ d.ư.ợ.c liệu dung hợp xong, khối keo to cỡ nắm tay trưởng thành.
Tuy nhiên, quá trình cũng hề suôn sẻ.
Khi cho khổ lăng t.ử , từng keo đốt khét thành khói, khi cho tang mễ , chồi non từng đốt cháy đen; khi cho hoàng mành đinh , từng vì nhiệt độ đủ mà hóa thành bột, khiến khi keo thì phản ứng dữ dội, trào ngoài, thể kết hình.
Trước gì nữa, để tất bộ các bước, Chung Thải cũng mất năm ngày.